Khi bọn cướp đường, mã tặc và bọn đạo tặc lục lâm tụ tập ở đó chia tiền, người của Lê Đại Tân và Lý Hòa đã vây chết toàn bộ đường lui của bọn họ, bây giờ đã không còn do bọn họ lựa chọn gì nữa rồi.
Từng chiếc xe ngựa sau khi tháo bỏ gia súc liền được đẩy ra, giống như thời điểm lấp hào ngày hôm trước, binh lính cầm lấy thuẫn bài và các loại dụng cụ che chắn xe ngựa lại bắt đầu di chuyển về hướng bên dưới tường trại.
Tất cả những người cưỡi ngựa cũng được tập họp, đi lòng vòng quanh trại, vừa tìm thời cơ tập kích bất ngờ, vừa giữ chân lực lượng bên trong trại.
Bọn cung thủ cũng bắt đầu hộ vệ xe lớn tiến về phía trước, việc của bọn họ phải làm rất đơn giản, chính là khiến cho người trên tường trại không ai dám ló đầu hoặc đứng lên tường rào bắn tên, đảm bảo cho xe đất đổ bên dưới tường trại.
Cứ như vậy chậm rãi bước qua, nháy mắt đã thấy sát tường trại rồi, chưa đợi đổ đất đã có một thương trúc đột nhiên dựng thẳng lên, mấy mũi tên trực tiến bắn sang, không ngờ rằng cây gậy trúc giơ lên thật cao nhưng người không đứng lên, trên gậy trúc móc một bó cỏ khô mà cỏ khô đã bén lửa rồi.
Cây trúc hướng ra ngoài rồi rơi xuống, hất thẳng cỏ khô lên xe lớn, trên cỏ khô dường như có dính dầu trơn. Vừa dính lên, xe lớn cũng theo đó bốc cháy, người cầm thuẫn bài, ván gỗ cũng bị lan tới, thuẫn bài, ván gỗ cũng theo đó bùng cháy, vội vàng phủi, đập lập tức dập tắt lửa.
Nhưng trên tường trại từng cây trúc giơ lên cao, bên trên đều móc vào đốt cỏ bốc cháy, cứ như thế vứt thẳng ra ngoài, xe lớn đã sáp tới gần không kịp né tránh đều bị đuốc cỏ này văng trúng, mới bắt đầu còn phủi đập có cái lại không còn kịp được, có hai chiếc xe lớn cứ như vậy cháy bừng lên, người cầm thuẫn bài che đỡ cũng vội vàng né tránh.
Mỗi xe ngựa đều được thuẫn bài vân vân che chắn thành hình mai rùa, cho dù bắn tên cũng không tìm thấy khe hở, nhưng vừa bốc cháy lập tức bị rối loạn, những người hốt hoảng tránh đi kia không kịp phòng bị liền bị tên lén từ trên tường bắn xuống, lại có mấy người trúng tên ngã xuống đất.
ở bổn đội bên kia, Lý Hòa nhìn cảnh tượng này vẻ mặt tràn đầy nét cười lạnh nhạt, mang thêm chút chế giễu.
- Đại Lê, cách này của huynh cũng không hữu dụng rồi, chiêu trò gian xảo của người bên trong trại này thật không ít.
Lê Đại Tân đối với lời châm chọc này không có chút cử chỉ gì, chỉ thản nhiên nói.
- Lúc này mới chết vài người, cứ từ từ đi, lần sau lại có bó đuốc vứt đến, ngay lập tức đẩy ra là được, chờ sườn dốc lấp ra được rồi thì chúng ta sẽ thắng.
Lý Hòa hừ hừ hai tiếng nhưng lại chuyển sang chuyện khác mắng.
- Những tên khốn kiếp này, bình thường làm việc không ra sức, lúc này anh dũng xung phong đi trước rồi.
Lê Đại Tân cười nói.
- Quân lương cắt xén bảy tám mảnh, một năm tới tay không biết được mấy đồng, bọn họ làm sao có sức mạnh này. Lần này ngân lượng cấp đủ, dĩ nhiên sẵn lòng bán mạng.
Bây giờ nhìn y trông có vẻ rất thoải mái, tâm tình cũng không tệ. Giống với lời Lê Đại Tân nói, cây trúc móc đuốc cỏ đốt cháy đầu tiên khiến cho xe lớn luống cuống, nhưng đã biết được từ trước tất nhiên sẽ không thấy phiền phức như vậy. Đuốc cỏ ném sang mặc kệ cho nó rơi xuống, sau khi rơi xuống ngay lập tức đẩy văng ra hai bên, hoặc là cứ ở trên đống đất như thế không ai bận tâm tới, thậm chi rơi ở trên thuẫn bài và ván gỗ, hất văng thẳng ra là xong rồi.
Nhìn ụ đất dưới tường trại cao lên từng chút xíu như vậy, người bên trên tường trại trong lòng đều nóng như lửa đốt, có người đứng lên muốn trả đòn nhưng chỉ cần vừa ló đầu lên lập tức bị cung tiễn bắn sang, trấn áp gắt gao người ở phía trên không nhúc nhích được.
- Trương đầu lĩnh, chúng ta không cần lo tường trại này rồi, thả cho bọn chúng tiến vào, cùng bọn chúng đánh một trận thống khoái, bọn chúng chưa chắc thắng được.
Có người giang hồ chịu không được cái tình cảnh chậm rãi này, xe vận chuyển đất đến cũng tốn không ít thì giờ, người bên trong tường trại lại không làm gì được xe ngựa, trơ mắt nhìn đống đất dưới chân tường ngày càng cao, nhìn cục diện này dù sao thì kẻ địch cũng lót thành một sườn dốc ngay dưới chân tường trại, sớm muộn gì cũng phải đánh giáp lá cà.
Hán tử giang hồ coi trọng nhanh nhẹn, gọn gàng, cục diện trước mắt này trại bị địch nhân theo dõi rất chặt chẽ, trốn thì không có đường trốn, người thân của mình đều ở Từ Châu, đầu hàng thì kết cục cũng không có gì hay, thay vì dày vò chờ chết từng chút như vậy, không bằng đến đánh một trận thống khoái, đao thật thương thật một lần, có lẽ còn thắng được.
Trương Hổ Bân ngồi xổm đằng sau tấm chắn, nghe được câu nói này chỉ nói.
- Bây giờ bọn chúng liều mạng, đó chính là quân bọn chúng đầy đủ sức lực, để cho bọn họ từ từ lấp đất, ít nhất những kẻ đẩy xe lấp đất kia sẽ rất mệt, những người này đợi lát nữa sẽ không có gì đáng nói trên chiến trường, ít đi vài người dù sao vẫn dễ đối phó hơn nhiều.
Nói đạo lý này, người giang hồ không chịu nổi kia lập tức không lên tiếng nữa, qua chốc lát mới bực bội nói.
- Tiến gia thật kỳ quái, các ngươi cũng quái lạ, những chỗ cong cong quẹo quẹo này, các ngươi sao nghĩ tới được?
Trương Hổ Bân không lý gì đến việc này, quay đầu hét lớn.
- Dỡ sạch hết túp lều gần nơi này. Nhanh.
Mặt trời chậm rãi lên cao, đằng trước tường trại đã chất đầy chất, bắt đầu cần có những thanh niên khỏe mạnh đổ đất lên trên, xuất hiện thương vong, đầu tường thương trúc không ngừng đâm xuống, cũng có tên lén vung vãi, nhưng cung thủ Phùng gia phía sau đều nhìn rất chăm chú, có chút không ổn, lập tức đồng loạt bắn sang.
Ngay cả người chính Phùng gia đẩy xe ngựa cũng bị dính líu vào, nhưng đang là lúc tên bắn không phân địch ta, khiến cho người phía sau tường không dám thò đầu lên bắn.
- Trước đây, ở trong quân huynh chính là có dáng vẻ này, chuyện gì cũng phải chiếu theo quy củ, nề nếp như thế huynh có thấy mệt không?
Lý Hòa lẩm bẩm nói, ánh mắt lại nhìn chằm chằm hai bên tường trại, thỉnh thoảng có người cưỡi ngựa chạy ngang qua ra hiệu, mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần trên mặt y hiện ra nỗi thất vọng.
Lê Đại Tân lại nhìn chằm chằm lấp đất bên kia, trầm giọng nói.
- Phép tắc chính là phép tắc, nếu như cả đám người cũng làm như vậy thì đó là có đạo lý của nó. Thắng được là tốt rồi. Đệ không cần nghĩ tới việc lợi dụng sơ hở nữa. Bố trí quanh trại này của chúng rất phiền toái. Có tường có mương, chúng ở trên rất dễ thủ vững, người cưỡi ngựa nhất định phải xuống ngựa trèo tường, đây chính là đi chịu chết.
Lần này Lý Hòa không lên tiếng, Lê Đại Tân thúc ngựa đi về phía trước mấy bước, lẩm bẩm mấy tiếng.
- Người ở bên trong trại thật đúng là biết cách bình tĩnh, vốn nghĩ lấp được một nửa thì hẳn phải ra ngoài đánh nhau rồi.
Dưới chân tường dần dần bị đất chất đầy, tường trại cao hơn một thân người, xây dựng cũng không quá lớn, nhưng Lê Đại Tân không hề thúc giục. Tất cả đã hoàn toàn xung phong lên trước, tận hết khả năng phòng hộ hoàn chỉnh, sau đó nữa mới nói tới cái khác, dĩ nhiên sẽ không nhanh nổi, đợi phía trên tường trại vứt đuốc cỏ bốc cháy xuống thì càng chậm.
Tuy chậm nhưng tích lũy dần dần nên sườn dốc vẫn xuất hiện, giẫm lên phía trên đống đất một bước là nhảy vào bên trong trại được rồi.
- Đây là ngân lượng cấp cho huynh đệ chúng ta.
Có người thanh âm khàn đặc nói, trong đám đông cướp đường mã tặc chờ hồi lâu đột nhiên vang lên một trận cười, nhìn sườn dốc bên ngoài tường trại đang thành hình dần vẻ khẩn trương của bọn họ cũng dần tan biến, tình cảnh trước mắt bọn họ như thế, xông vào cũng không phải là chịu chết, chẳng qua chỉ là chém giết bình thường mà thôi.
Mọi người đều là thè lưỡi liếm máu trên lưỡi đao, chém giết bằng đao thật thương thật không sợ huống chi trước mặt còn có ngân lượng treo thưởng, đầu tường một bước mà qua được rồi, đã không phải là trở ngại nữa.
Lê Đại Tân xoay người ra hiệu, lập tức có người đi về hướng một đống người cướp đường mã tặc kia hò hét, một chiếc xe ngựa cũng đẩy tới phía trước, trên xe ngựa chất đầy bạc nén, ánh sáng chiếu xuống lấp lánh, có người ở đó hô to.
- Ban thưởng để ở chỗ này, các huynh đệ nếu có bản lĩnh thì xông lên lấy.
Đây càng kích thích bọn trộm cướp, mã tặc kêu loạn gào loạn, tất cả đều hưng phấn đến cực điểm. Phùng gia bên này không hề qua loa, cung thủ đang bày ra ở đó, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng yểm trợ, binh khí, thuẫn bài cũng được dọn ra cung ứng bằng hết, mấy nhà tụm lại bàn bạc, mấy người rất dũng cảm đi đầu đều cầm tấm chắn hộ thân, bộ dạng mọi người đều nắm chắc mười phần.
Bên ngoài huyên náo như vậy, lưu dân ở bên trong trại vẫn luôn vô cùng yên lặng, nhưng mỗi lần đội nhân mã muốn tới gần đều lập tức thấy thương trúc như rừng bên trong dựng thẳng lên.
Bên trong trại an tĩnh khiến nhiều người cảm thấy khó chịu nhưng không có ai nói ra, đều hữu ý vô ý mà xem như không thấy, cũng có người căn bản không hề bận tâm tới.
Phùng Bảo nổi giận đùng đùng cưỡi ngựa chạy tới, đi thẳng tới trước mặt Lê Đại Tân, Lê Đại Tân cùng Lý Hòa đều đứng ở xe ngựa nhìn tường trại ở phía xa, Phùng Bảo vốn dĩ mặc kệ lúc này đang bận rộn, vừa dừng ngựa đã chất vấn.
- Họ Lê kia, lão thái gia và lão gia đã đưa mức thưởng cao như vậy, ngươi lại ở đây đem việc tốt này cho người ngoài, ngươi rốt cục là có ý gì.
Lê Đại Tân cau mày, sáu đầu mục đoàn luyện hộ vệ Phùng gia cũng tới, mấy người này đều là họ Phùng đấy, chẳng qua là họ hàng xa, khác chi, bình thường nghe lời Phùng Bảo này đoàn kết, tụ tập, cảm thấy tư binh đoàn luyện Phùng gia nên là người Phùng gia đến quản.