Như Huệ cảm thấy rất đỗi bình thường, mặc kệ ai có công danh cử nhân lại có một người cha tiến sĩ đương làm quan tiền đồ rộng mở ở kinh thành, đều sẽ không dính líu quá sâu với lực lượng hung tàn cổ quái như Triệu Tự Doanh này.
Vương Triệu Tĩnh trả lời dứt khoát linh lợi.
- Tào tiên sinh nói rất đúng. Lúc trước ta đã đưa đi một phong thư, đêm nay lại viết một bức. Nói sự tình càng tỉ mỉ hơn chút nữa.
Như Huệ rõ ràng là sửng sốt chốc lát, song y cũng mau tỉnh táo, lập tức nâng ly cười nói.
- Nếu như đã như vậy, thì không cần phải lo lắng gì nữa rồi.
Ngày hôm sau, hai gã gia nhân Vương gia dẫn theo năm con ngựa lên đường, bọn họ cũng cầm đủ chi phí đi đường, hơn nữa còn được hứa hẹn đi về có tiền thưởng. Tuy rằng là tháng giêng đón năm mới, nhưng tất cả cũng bằng lòng chạy một chuyến sai vặt này.
Mọi người bận rộn một năm, đều phải trong tháng giêng trở về bồi bổ. Theo lẽ thường thì mồng một tới mười sáu chỉ là chơi bời không làm việc, một vài kẻ cả tháng giêng đều tầm hoan hưởng lạc đấy.
Nhưng bên phía Triệu Tiến không giống như thế, hắn vào mồng một bắt đầu bận bịu, lẽ ra phu thê mới cưới, mồng ba hôm đấy phải về nhà vợ ở Cảnh Sơn bên đó vấn an, Từ Trân Trân lại phái người đưa phong thư sang đó, nói lúc này hết thảy còn đang bận rộn, nếu thật sự muốn gặp mặt nhau, thì đi căn biệt viện trong thành Từ Châu trước.
Cho dù ai cũng nghĩ ra được, vẻ mặt gia chủ Từ gia Từ Bản Vinh nhìn thấy phong thư này, nhưng Từ đại tiểu thư tháng ngày thích làm gì cũng được đã lâu rồi, mọi người sớm đã thành thói quen.
Một đám con nít nữ nhân của thôn Đinh gia ở Thảo Oa Tử được đưa tới Triệu Tự Doanh bên này. Đối với những kẻ nhà phá người vong này mà nói, tất nhiên chẳng nói gì tới mừng tết. Phụ nữ được bố trí tới căn nhà mới xây ở thôn trang cách đó không xa, bé trai thì được Lưu Dũng cho ở thôn Lâm gia, bên đó có mấy căn nhà dưới danh nghĩa của đội Nội Vệ, nhưng người sang đấy cũng được dậy dỗ.
Đinh Quân bị gọi tới chỗ Triệu Tiến, hết thảy mọi chuyện của Thảo Oa Tử y biết, đều phải nói rõ tỉ mỉ.
- Vốn ban đầu thôn trại trong Thảo Oa Tử không ít. Nơi đó không cần nộp thuế má, đất bị nhiễm mặn tuy rằng nhiều, nhưng đất trồng trọt được càng nhiều hơn.
- Sau khi Thảo Oa Thập Bát Trại bị tiêu diệt, kẻ còn lại trong Thảo Oa Tử đều là trộm cướp.
- Phùng gia bắt người đi ven biển làm muối, nữ nhân và con nít đưa đi bán ở cửa sông Thanh Giang và Dương Châu bên kia.
- Thôn Đinh gia trồng trọt buôn bán mỗi năm, năm thành kiếm được thậm chí nhiều hơn nữa đều phải đưa cho người của Phùng gia. Nhưng cho dù như vậy...
- Phùng gia ở chỗ gần bờ biển phía đông thành Thuật Dương đã xây dựng mấy cái thôn trang lớn, nghe nói là trữ muối và an trí tay chân ở nơi bên trong.
Theo như lời của y thấy ra được rất nhiều tin tức. Phùng gia không muốn cho lưu dân gầy dựng thôn trại trong bãi cỏ hoang. Song những việc này cũng khó lòng phòng bị, mảnh đất này rộng lớn, sau đó Sơn Đông, Hà Nam và phủ Phượng Dương lại mấy năm liên tục gặp nạn tai, nói chung vẫn có người chạy vào.
Ngoài ra, Phùng gia cũng cần có rất nhiều người không ở ngoài sáng, nhà bọn chúng ngoại trừ kiếm được món tiền lớn trên "muối lậu của quan phủ" còn muốn vơ vét một mớ trên muối lậu chân chính, hơn nữa trong lời Đinh Quan lờ mờ đoán ra được, nói không chừng lớn hơn hết thảy bất kỳ một nhà buôn muối lậu nào.
Đinh Quân nói xong đã ngẹn ngào.
- Năm rồi tất cả khó khăn lắm cũng phải đi ra bên ngoài mua mấy phong pháo đốt, chia ra mọi người cầm đốt chơi...
Nói ra cũng vừa trùng hợp, gã nói tới cái này, bên ngoài không biết pháo từ nơi nào đốt vang lên tiếng nổ ì đùng nói cho mọi người biết, hiện giờ tháng giêng tết đến.
Mồng một tháng giêng tới ngày mười lăm là thời điểm náo nhiệt nhất, ngay cả Từ Châu nơi chốn suy tàn như vậy cũng náo nhiệt phi thường, lại càng không cần nói tới thành Dương Châu kia rồi. Như nay đúng dịp nói tới nơi này, mọi người đều dùng bốn chữ để hình dung, đó chính là "Giàu khắp thiên hạ".
Hải Châu làm ra muối phủ Hoài, tụ tập và rải rác cũng ở Dương Châu, thiên hạ có hai phần ba nơi chốn ăn dùng muối phủ Hoài, mỗi năm mỗi một con thuyền chứa toàn muối lậu đi ra ngoài, từng con thuyền chứa toàn bạc trắng trở về. Thương nhân buôn muối giao thiệp với quan phủ thường thường đều là giàu có nhiều đời, từng đời tích trữ bạc trắng kiếm được lại đó, đều là của cải lớn tựa trời.
Thuế muối là một trong gốc rễ thuế má của Đại Minh, nhưng càng thu càng ít, chiếu theo quy củ khoản mức hằng năm bảy tám trăm vạn, cắt xén bảy tám phần chỉ giao lên trên hơn một trăm vạn lượng bạc, triều đình phái người chỉnh đốn một lần thì thu được nhiều hơn một chút, sau đó lại khôi phục nguyên trạng.
Ngân lượng kiếm được trên muối lậu, muối quan, thuế muối cắt xén làm của riêng, tất nhiên không phải để cho bọn thương nhân buôn muối ăn hết. Các nha môn nội cung, Bộ hộ và Nội các ngoại triều, Diêm Vận Ti (ti trông coi vận chuyển muối) tới Tuần kiểm các nơi, tới văn võ quan viên mọi mặt khác, ai ai cũng đều phải chia lãi.
Nhiều ngân lượng như thế rải ra đổi về lại tất nhiên là tiện lợi và ân tình, trải qua năm rộng tháng dài, đắp nối mối dây quen biết không chỉ khổng lồ mà còn kỹ lưỡng, các mặt không nơi nào không bao bọc.
Ngoại trừ quan phủ, giang hồ thậm chí trong giáo phái cũng là như vậy, mọi người đều muốn phát tài bằng muối. Lục lâm thảo mãng trên đất liền không cần nói tới, tào vận trên sông đó chính là thiên hạ của giáo phái. Bọn họ nếu muốn cắn nuốt tiền tài từ muối, tất nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau với bọn thương nhân buôn muối, mối dây gắn bó này cũng càng lúc càng chặt chẽ.
Tới giữa những năm Vạn Lịch, mọi người đều làm thuần thục rồi, từng trải cũng nhiều rồi, rất nhiều thương nhân buôn muối tự nuôi dưỡng đoàn luyện hộ vệ, hoặc giả thông đồng mật thiết với giang hồ thảo mãng, đây đều không phải việc mới mẻ, thanh đao dù sao là tài năng của mình.
Song những thứ này, người bên ngoài không nhìn thấy được, người ngoài lại đây, chỉ nhìn thấy được tiệm buôn và cửa hiệu san sát nối tiếp nhau, nhìn thấy trên đường thương nhân, lữ khách như dệt, nhìn thấy nơi đường xá then chốt của Vận Hà vạn thương tập hợp.
Lúc mới đầu tháng giêng, cho dù Dương Châu cũng không nhìn thấy sắc xanh mơn mởn gì, quan đạo phía thành đông thông thẳng tới bến sông Vận Hà, cách cổng đông không xa còn có cửa sông, thủy quan nối liền nam bắc, bến sông Cao Kiều và bến sông Thập Nhị cũng ở nơi này.
Lúc này chính ngay mùa náo nhiệt, tháng giêng nơi khác, trong nhà đóng cửa nào nhiệt trên đường phố vắng tanh, còn Dương Châu không giống như vậy, trong thành ngoài thành đều là một bức phồn hoa huyên náo. Ra khỏi thành thăm bằng hữu, vào thành thăm thân thích, xa mã chạy nhẹ nhàng, áo mới đi thong thả, xem ra thật là thái bình ngộp mắt.
Quan đạo cách đó không xa thì là Bảo Dương Hồ, chính là Tây Hồ đời sau, cái tên lúc này tuy không có phong nhã gì cả, nhưng đã là nơi chốn vui chơi của gia đình giàu có Dương Châu.