Mặc dù như vậy hiện giờ cũng sắc mặt trắng bệch, trợn mắt há hốc mồm. Cát Hương dặn dò mấy câu sơ sài.
- Lúc có việc chẳng trông coi được các ngươi, tự mình chui vào gầm xe, tự giữ lấy mình bình an.
Trách không được tới một lần đã có trăm lượng bạc, ngân lượng đúng thật là cầm không đặng rồi. Bọn dẫn đường ngơ ngác nhìn nhau, Dịch Tiến Bảo kia chần chừ chốc lát mở miệng nói.
- Mấy vị thiếu gia, tiểu nhân thường đi ở bên này, trộm cướp mã tặc cũng quen được mấy người, qua lại lẫn nhau cũng có chút mặt mũi. Tới lúc đó có cần để cho tiểu nhân đi nói thử xem sao.
Cát Hương liếc mắt nhìn Triệu Tiến cách đó không xa cười nói.
- Không cần, tới thì giết sạch.
Lời nói nhẹ hẫng khiến cho Dịch tiến Bảo rùng mình một cái, không dám nhiều lời lần nữa, lùi lại thấp giọng nói với chú cháu Bành gia.
- Tuổi trẻ ương ngạnh, thật có mấy trăm tên cướp tới, bọn chúng sao chống đỡ được cơ chứ. Chúng ta đến lúc đó trước chốn dưới gầm xe, sau chui vào trong cỏ, cách nào cũng chạy thoát được ra ngoài.
Chú cháu Bành gia cũng ra sức gật đầu, bọn họ cũng bị dọa sợ rồi. Tiểu Bành kia lẩm bẩm.
- Vào Thảo Oa Tử còn mang nhiều đồ như thế, đây không phải gọi người tới xuống tay sao? Nhìn mấy người bọn họ có chủ ý như vậy, còn tưởng rằng có cách gì chứ.
Bành thất thấp giọng quát khiển trách cháu của mình.
- Ít nói nhiều lời, bọn họ không động được bọn cướp chẳng lẽ còn không làm gì được con.
Bên này còn chưa dứt lời, Đào Quý đứng ở chính giữa mở miệng hô.
- Một người cưỡi ngựa vòng sang ở phía này, đi ngược về, chính là cái tên vừa rồi kia.
Đào Quý cũng coi như hiểu được lề lối giang hồ, sau khi đã trải qua từng việc một, tánh tình cũng trầm ổn kiềm nén, nắm chắc huấn luyện làm việc, đã được cho vào đội Nội Vệ, vả lại còn có cấp bậc Sĩ doanh, sai làm việc lần này y chính vừa hơp, cũng được điều tới.
Nói là hai bên có vũng bùn đất nhão, xa mã rất dễ dàng chìm vào, nhưng hai bên con đường phần lớn đều là mặt đất cứng chắc, từ xa vòng qua cũng sẽ không có quá nhiều mạo hiểm gì lớn, càng mấu chốt hơn là, ngựa không cao, người nép vào trên lưng ngựa, người đi lại ở trên đường rất khó nhận ra.
Triệu Tiến hứ một tiếng trong miệng, lẩm bẩm mắng.
- Vẫn phải gặp cướp rồi.
Lẩm bẩm xong câu này, Triệu Tiến giơ trường mâu lên thét to.
- Chiếu theo lời ta nói, vây xe ngựa thành một vòng tròn ngựa đuổi cho chạy trước.
Toàn trường lại một trận tay chân vung loạn, con đường chật hẹp, hai bên đều là cỏ khô đất tuyết, trên xe ngựa đồ đạc không ít, cử động xô đẩy rất là phiền toái. Ngay giữa con đường chắn ngang hai chiếc, sau đó có bày những chiếc khác ba phía còn lại, sau đó nữa dùng dây thừng xuyên qua ngựa thồ kéo xe lớn và ngựa cưỡi còn thừa của mỗi người lại, mười mấy người cưỡi ngựa mang theo đi về phía trước.
Dịch Tiến Bảo mặt xám như xác chết giúp đớ bận rộn, vừa làm vừa than thở.
- Đây không phải tự mình tìm chết sao? Vốn dĩ người đã ít, còn để đi mười mấy người, những người đó khẳng định chạy mất rồi.
Tiểu Bành kia cũng lẩm bẩm.
- bọn họ cưỡi ngựa há chẳng phải tốt hơn sao, đây không phải tự vây chết chính mình nơi này rồi sao.
Bành thất không nhẫn nhịn nỗi giơ chân đạp một cước mắng.
- Mau giúp làm việc, con lại không động tay, nói lải nhải giống như bà thím.
Xe ngựa vòng thành một khung tròn, mỗi người đều mặc xong khôi giáp, cung thủ cũng đứng thẳng trên xe ngựa, cầm từng bó tên lên, sau đó kéo căng dây cung.
Từ trước Triệu Tự Doanh không có cung thủ gì, khiến cho người ta không ngờ được chính là. Sau khi Triệu Tự Doanh chiêu mộ rộng khắp, không có mảy may ý muốn tăng thêm cung thủ gì. Cũng may số người đủ nhiều. Những con cháu gia đình giàu có gia tộc quyền thế và Vệ sở kia từ nhỏ đều được luyện qua cung mã, người giỏi cung tên không thiếu. Còn người giang hồ đội Nội Vệ chiêu mộ cũng có không ít kẻ biết bắn tên, cho nên hai mươi mấy người lần này biết giương cung lắp tên, về phần xạ thuật giỏi cỡ Đổng Băng Phong đoán chừng cũng chỉ có Trang Lưu và vài người ít ỏi.
Ba người dẫn đường đều rất hoang mang, nhưng khiến cho bọn họ kinh ngạc chính là, đám "thương nhân" tuổi tác không lớn này đều bình tĩnh trầm ổn, mấy tên cầm đầu kia rõ ràng còn đang truyện trò.
- Những người này không phải quan binh sai dịch đấy chứ?
- Dáng vẻ hổ báo của nhân mã quan gia con thấy được ít nhiều rồi? Sao đoán ra được như vậy. Chú đoán, có lẽ là nhà giàu có nào đó. Gặp gia binh Phùng gia lần đó tựa hồ cũng có dáng vẻ như thế.
Tiểu Bành nói cái gì cũng đều bị thúc phụ của gã giáo huấn khiển trách, Dịch Tiến Bảo bên cạnh cũng không khách khí, nói thẳng thừng.
- Lão Bành ngươi đây thật không đúng rồi. Nếu thật là người của Phùng gia, tới Thảo Oa Tử này ai dám mạo phạm. Cái gã thám tử qua đường mới rồi kia, chỉ sợ bị bắn chết ngay tức thì rồi.
Mấy người bọn họ ở nơi đó đoán mò, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng ở phía khác chuyện trò, đối với cuộc chiến sắp sửa xảy ra, không ai khẩn trương, bọn họ thật sự từng trải quá nhiều rồi.
Trần Thăng nhìn khắp bốn phía nói.
- Huynh à, cách này thật là không tệ, chỉ là ngốc nghếch chút ít.
Đổng Băng Phong thì lại vẻ mặt rạng ngời nói.
- Sớm đã nghe cha nói Chấn Hưng thúc đi nhiều nơi, thấy được cao kiến, hiểu được binh pháp các nơi. Đại ca, huynh dùng xe lớn làm vách chắn, nếu như đây là lúc chiến đấu trên bình nguyên, thật sẽ có chỗ hữu dụng rất lớn.
Cát Hương và Lưu Dũng nhìn không ra được nguyên cớ gì, tuy nhiên cũng dõi mắt nhìn cặn kẽ, sau đó nhớ kỹ vào trong đầu, cố gắng học tập nhiều thêm chút ít, đợi lúc Triệu Tiến truyền dạy thì sẽ lĩnh hội càng sâu thêm một tầng.
Triệu Tiến cười nói.
- Ngốc thì có ngốc thật nhưng cách này vẹn toàn. Bằng không bốn phía đều là đồng cỏ, chiến đấu lăn xả với nhau, không cẩn thận sẽ có phiền phức.
Lời nói kia của Đổng Băng Phong thật là đỡ cho hắn mấy lời giải thích, Triệu Tiến tất nhiên sẽ không nói đây là cách chiến đấu thời kỳ chiến tranh Hồ Tư trong trí nhớ.
Cách chiến đấu thời kỳ chiến tranh Hồ Tư là cuộc chiến giữa quân đội nông dân Tiệp Khắc và quân đội lãnh chúa Đức Ý Chí (nước Thổ - nước Đức bây giờ), thời đại đó hẳn là trước đây hơn một trăm năm. Nông dân chưa từng nhận được huấn luyện cao siêu gì, trang bị cũng thua xa kỵ binh quân đội chính quy đó. Sở dĩ trong chiến đấu vẫn luôn chiếm được ưu thế cũng là bởi vì dựa vào trận thế xe lớn. Kỵ binh trang bị nặng nề gặp phải trận địa xe lớn không còn cách nào, lúc tấn công sẽ bị xe lớn kết trận ngăn chặn, lúc thối lui, trâu ngựa kéo xe lớn di chuyển nhanh cũng không kém.
Lẽ dĩ nhiên, quân đội nông dân Tiệp Khắc thời điểm chiến tranh Hồ Tư cũng phải có huấn luyện và liên thủ từ trước đó, hơn nữa không ngừng tích lũy trong từng trận chiến đấu, nếu muốn triệt để nắm chắc thuần thục lề lối chiến thuật này, khẳng định phải tiêu tốn thì giờ rất lớn.
Triệu Tiến không có thì giờ, chẳng qua khảo cứu vài đường lối mà thôi, năm đó những sách vở chiến sử bạn bè đọc cho nghe kia cái gì nhớ kỹ đều đã viết vào cuốn tập đó, trở thành một trong những của cải quý báu nhất của hắn.