Một mũi tên lao tới, một tên thám tử vừa mới lên ngựa lại lộn nhào từ trên lưng ngựa xuống. Lại là một tên, một con ngựa dựng người lên, một người bị hất văng ra. Hai người còn lại đánh ngựa chạy nhanh, mới chạy được có mấy chục bước, phát hiện có người chặn ở phía trước, đang đứng ở đó giương cung lắp tên lên nhắm bắn.
Bốn tên thám tử bị dọn sạch. Bên kia các công việc đã nhanh chóng được hoàn tất. Nữ nhân và con nít được đưa lên ngựa, những cái bao gần như đã xẹp lại được nhét lương thực và cỏ khô vào, cho dù còn xa cũng không nhét đầy. Mấy chục con ngựa đã không chạy tiếp được, được giữ lại để cho thôn trang nhỏ này, được nuôi dưỡng tốt làm gia súc thì coi như là bọn chúng may mắn.
Hét lên một tiếng, lại là lên đường, chạy không được nửa canh giờ, sau lưng lại có người theo tới. Nghỉ ngơi cả một đêm, đủ để đối phương điều động nhân sự, dọc đường thông tri, chỉ có điều trong chốc lát không đủ để nuốt nổi số người của Triệu Tiến, chỉ đành phải đi theo từ xa.
Mọi sự đều gần như phán đoán trước, bọn Triệu Tiến chỉ là dọc theo con đường đi hướng Bi Châu. Túc Thiên và Bi Châu đều là bên cạnh Vận Hà, con đường bên cạnh Vận Hà rộng rãi bằng phẳng, chạy trên đó rất là thuận tiện.
Lúc mặt trời xuất hiện, sau lưng có khoảng mười mấy người đi theo. Bọn Triệu Tiến phải duy trì thế trận, đội ngũ cũng không chạy quá nhanh, phía sau cũng đã theo kịp.
Tuy nhiên, người đi lại trên đường cũng không ít. Con đường này đã coi như là một nơi giàu có và đông đúc. Cho dù là sắp hết năm, người đi đường, thương khách đâu đâu cũng nhìn thấy. Cho dù bọn họ gây trở ngại cho đoàn người đi lên, nhưng cũng như vậy khiến cho đám thám tử đuổi theo cũng không dám làm điều gì trắng trợn.
Mọi người đều là nhìn đoàn người của Triệu Tiến với con mắt lạ lẫm, luống cuống tránh vào ven đường, trong miệng còn muốn chửi vài câu. Cứ như vậy tiến lên được khoảng nửa canh giờ, phía sau lại có một người cưỡi ngựa phóng nhanh tới, không thèm để ý chút nào tới xe ngựa người đi đường, nếu bị chặn lại, thì ở đó hét to.
- Ba trăm dặm khẩn cấp.
Xem sắc phục và cử chỉ là dịch tốt của quan phủ truyền đi công văn khẩn cấp. Triệu Tiến dẫn đoàn người tránh qua một bên. Người dịch tốt này là một hán tử rất là khỏe mạnh, lúc vượt qua đoàn người của Triệu Tiến này, quay đầu lại liếc mắt một cái, sau đó lại là phi nước đại lên trước.
Đổng Băng Phong này phần nào có chút hiểu biết, buồn bực nói.
- Sắp sang năm mới rồi, đâu có cái công văn gì mà gấp gáp ba trăm dặm nữa?
Kinh sư Đại Minh ở Bắc Trực Lệ, việc chiến tranh binh đao cũng phần nhiều xuất phát ở phía bắc, phía nam tương đối thái bình một chút. Cứ coi như là có công văn gấp gáp cũng đều là từ bắc xuống nam nhiều hơn. Huống hồ vào lúc này, nha Môn ở các nơi đều là đóng cửa đợi năm mới, đều là sửa soạn tết nhất. Cái công văn gấp gáp ba trăm dặm này rõ ràng là hơi có chút quái lạ.
Triệu Tiến nghiêm giọng nói.
- Tăng bước chân đi đường nhanh lên. Đây rất có khả năng là đi lên trước báo tin. Gã ăn mặc theo kiểu này, ít nhất chúng ta sẽ không chặn lại.
Tiếp theo ở trên đường không có điều gì không hay, đoàn người còn dừng lại một lần, cho ngựa có chút nghỉ ngơi. Thám tử ở phía sau không nhiều lên thêm. Mười mấy người cưỡi ngựa này cũng dừng lại bất động ở một nơi xa.
Trời chưa sáng đã lên đường ngay, chạy bốn năm canh giờ, đến khi mặt trời ngả về phía tây đã tới ngoài thành Bi Châu. Khoảng cách còn khoảng mười dặm nữa là tới thành Bi Châu, Tề Tam đã đứng ở bên đường chờ đợi, dẫn đoàn người tới một nơi đã giao hẹn.
Bi Châu bởi vì do đổi dòng Vận Hà nên thịnh vượng phát đạt. Tính toán giờ giấc, Tề Tam hẳn là trước sau lúc trời rạng sáng đã tới trấn Ngung Đầu. Tôn Giáp và Tề Tam có lẽ sau khi trời sáng thì tới Bi Châu. Trong vòng mấy canh giờ ngắn như vậy, không ngờ là đã mua sắm đầy đủ đồ đạc. Nếu là ở Từ Châu, cứ coi như là có ngân lượng cũng chưa chắc xoay xở kịp.
Ở ven đường choáng cả một khoảng lớn, người qua lại đều là ngó sang, mấy chục con ngựa đều là ngựa khỏe, nồi niêu trên bếp đều đang nóng hôi hổi, bên trong bay ra mùi thơm của thức ăn, còn có một chút bánh bột cứng đặt ở một bên. Bên cạnh thì có mấy cái bếp đang đun nước sôi, còn có mấy chục hán tử khỏe mạnh đang ở nơi đó. Tôn Giáp mặc áo khoác lông thú, vẻ mặt rất thận trọng chờ đợi ở bên đó.
Triệu Tiến hét lớn.
- Ăn cơm, thay ngựa, dạy những người này thay cho nữ nhân và con nít.
Đám thủ hạ lần lượt đáp ứng, nhồm nhoàm ăn thức ăn, nấu nướng rất chu toàn và ổn thỏa, thức ăn không nóng quá cũng không nguội quá rất vừa miệng, nước sôi và nước nguội pha vào nhau, người uống hay ngựa uống đều rất thuận tiện. Những cái bánh bột cứng kia thì là chuẩn bị cho ngựa ăn, thức ăn cứng sẽ làm cho khí lực đầy đủ.
Dọc đường đi lại có mười mấy con ngựa không chịu nổi không còn sức lực. Tới Bi Châu bên này có không ít con ngựa cưỡi đã không còn chịu nổi. Những con này đều phải thay, những con còn tốt cũng vội vàng cho ăn uống, đem những thứ mà bọn chúng thồ dỡ xuống thay ngựa.
Bên này vội vã ăn uống chỉnh đốn. Những người vây quanh xem bên cạnh quả thật không ít. Chẳng bao lâu sau, nhìn thấy một hán tử vội vã chạy tới, nhưng không phải hướng sang Triệu Tiến bên này, mà là đi tới cạnh Tôn Giáp thì thào nói vài câu.
Tôn Giáp sửng sốt, mở miệng nói.
- Mời lão gia của ngươi lại đây.
Vị hán tử kia cũng sửng sốt như vậy. Tôn Giáp vỗ vào ngực nói.
- Lão Tôn này dùng chính thân thế của mình ra để đảm bảo, lẽ nào lão gia của ngươi còn không tin sao?
Thân thế của cửa hàng Tôn gia quả là kinh người. Tôn Giáp nói ra những lời này, vị Hán tử kia ngần ngừ một lát rồi vội vàng quay về.
Tôn Giáp giải thích nói.
- Thủ Bị Bi Châu là Hoàng Mãnh muốn gặp ta, còn bảo ta lén đi. Ta bảo mời gã lại đây, bên này đều là người một nhà.
Thủ Bị Bi Châu? Triệu Tiến đưa ánh mắt sang mấy người bên cạnh, mệnh lệnh lập tức hạ giọng truyền đạt xuống. Người ăn cơm uống nước tập hợp lại với nhau, binh khí đều đặt ở bên tay, đã chỉnh đốn kỹ càng. Dù sao những việc khác đều có người của Tôn Giáp lo.
Chẳng bao lâu sau, Thủ Bị Bi Châu là Hoàng Mãnh cưỡi ngựa tới, theo ở phía sau hơn trăm tên lính. Không ngờ cũng có mười người gia đinh cưỡi ngựa, xem ra cũng là rất chỉnh tề.
Vị Hoàng Thủ Bị này đã bốn mươi tuổi, lúc trước có lẽ rất khôi ngô, bây giờ thì là béo hơn một chút, mặc giáp đeo đao, bộ dạng vũ trang đầy đủ. Gã dừng lại từ xa nhìn nhìn sang bên này. Có lẽ đám người bên này đều đang ăn uống, nghỉ ngơi, xem ra không có uy hiếp lớn nào, lúc đó mới cẩn thận đánh ngựa đi tới. Mười tên gia đinh kia cũng luôn đi theo sát bên cạnh.
Tới trước mặt, vị Hoàng Thủ Bị này cũng không xuống ngựa, bực dọc nói.
- Lão Tôn, ta tìm ngươi có việc gấp, ngươi tới cho nhanh, còn lèo nhèo cái gì?
Nghe nói đến câu này, Tôn Giáp trái lại chỉ cười, không có đáp lời gì, chỉ là nói với Triệu Tiến.
- Hàng hóa của tiệm buôn Tôn gia quá cảnh Bi Châu, Hoàng Thủ Bị cũng đã tạo rất nhiều chỗ tốt. Tánh tình của hai chúng ta cũng khá hợp nhau, là bạn tốt của nhau.