- Được, ngay tại chỗ này.
Triệu Tiến nhìn tứ phía, hai bên đường rất phù hợp với cắm trại nghỉ ngơi, nghỉ qua một đêm, tới chiều ngày hôm sau là tới gần Huyện thành Túc Thiên.
Nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, mọi người lần lượt xuống ngựa. Nhưng Triệu Tiến ngồi trên lưng ngựa không động đậy, hiếm khi nhìn thấy hắn có tâm trạng đờ đẫn ra như vậy. Trần Thăng sắp hô một tiếng.
Bên này vừa muốn mở miệng, Triệu Tiến điệu bộ có vẻ như muốn xuống ngựa lại ngừng lại, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa nói.
- Mình biết đi là không hợp lẽ, nhưng thật là con mẹ nó không cam lòng. Không diệt đám tạp chủng kia, cái tết này mình cũng chẳng buồn nghĩ tới.
Mọi người ở phía dưới có chút mơ hồ, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Tiểu Dũng đem chút điểm tâm mà ngươi mang theo phân phát cho mọi người, bữa tối không ăn vội. Chúng ta đuổi theo giết chết đám súc sinh kia xong, rồi lại cắm trại nghỉ ngơi.
Mọi người nhìn nhau, vẻ trầm buồn trên mặt dần dần tan biến, đều được thay thế bằng nét tươi tỉnh. Trần Thăng lắc lắc đầu, lại nhảy lên lưng ngựa, mở miệng giễu cợt nói.
- Huynh làm như vậy là không trọng huynh đệ, bất chấp đại cục. Hơn nữa lần này đi mạo hiểm không ít. Bản thân huynh chẳng phải là nạy ra khá nhiều lý do sao?
Triệu Tiến cười trả ngược lại.
- Vứt con mẹ nó lý do đi, không giết chết cái đám khốn kiếp kia, trong lòng huynh không thấy sướng. Các đệ cũng chẳng phải thế sao, suốt dọc đường đến một câu cũng không nói.
Trần Thăng cười to. Đổng Băng Phong nét mặt hết sức vui vẻ. Lưu Dũng vẻ mặt đầy xúc động. Cát Hương nói theo.
- Nhìn thôn Đinh gia kia, liền cảm thấy hơi thở tắc nghẹn ở trong lòng. Đại ca, chúng ta nên tóm mấy tên thủ hạ của Phùng gia, cẩn thận tra hỏi cho ra tin tức. Chúng ta lần này đi, cũng là vì đại cục.
Mọi người nhất tề cười vang. Triệu Tiến vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Kẻ thù nhiều người. Chúng ta vẫn là phải cẩn thận, truyền mệnh lệnh xuống dưới, bây giờ bắt đầu ăn cơm, cho ngựa ăn, không được trễ nãi.
Đám huynh đệ phấn khởi đáp ứng một câu, lập tức bắt đầu chuẩn bị. Mệnh lệnh truyền xuống dưới, tâm tình của đám gia đinh cũng trào dâng. Mọi người suốt dọc đường đều rất buồn bã, nén giận im tiếng mà uất nghẹn, chẳng một ai cảm thấy thoải mái.
Đồ ăn điểm tâm mà Lưu Dũng mang tới cũng không nhiều. Lúc vứt bỏ xe ngựa, y mang theo đồ ăn điểm tâm, đồ điểm tâm có đường có mỡ là lương khô tốt nhất.
Mỗi người được phân phát hai miếng. Có người đem cho luôn mấy đứa bé ăn. Chỉ là hành động này lại bị Triệu Tiến quát dừng lại.
- Trước tiên các ngươi hãy ăn cho no đã. Đợi bọn họ về tới Từ Châu, đồ ăn ngon ta cho bọn chúng ăn đủ. Đừng có không phân rõ ràng nặng nhẹ, cho ngựa của các ngươi ăn đi.
Tiếp theo đó phải bất ngờ tấn công chớp nhoáng, ngựa nghẽo gì cũng nhất định phải có đủ sức lực mới được. Những cái bánh bột thô cũng đều được lấy ra bóp vụn cho ngựa ăn.
Đinh Quân đi sau cùng đoàn người đương nhiên cũng nghe được mệnh lệnh của Triệu Tiến. Mặt của gã lại một lần nữa đỏ bừng lên, nhanh chóng lao tới quỳ xuống đất, dập đầu khẩn cầu nói.
- Kim lão gia, tiểu nhân muốn đi cùng các ngài, tiểu nhân muốn góp một phần sức lực.
Triệu Tiến thuận miệng nói một câu.
- Không cần phải nói, phải nghe mệnh lệnh. Bằng không ta cho một đao giết ngươi trước, đi sửa soạn đi.
Nghe thấy lời nói của Triệu Tiến, Trần Thăng lại muốn khuyên bảo. Đinh Quân này vừa đi khỏi, Trần Thăng mở miệng nói.
- Người này trong lòng đầy uất hận, thân thủ cũng là bình thường, e là qua đó không giúp được gì lại còn thêm loạn.
Triệu Tiến có phán đoán của mình.
- Không mang theo mới xảy ra chuyện. Ai mà biết được gã làm loạn không.
Chẳng bao lâu chỉnh đốn và sắp đặt hoàn tất. Phía tây còn sót lại một vài tia sáng của buổi chiều tà. Phía đông xem ra đã là đêm tối rồi. Lần này đi tiên phong là Đổng Băng Phong và Tề Tam. Hai người bọn họ kỹ thuật cưỡi ngựa tinh kỳ, thân thủ cũng rất tốt, gặp các lọai tình huống đều ứng phó được.
Để bảo đảm ngựa yên lặng, tất cả các con ngựa đều đeo hàm thiếc, kỵ binh mặc giáp da còn thêm tỏa tử giáp. Khôi giáp của bọn Triệu Tiến thì chỉ là mặc giáp đeo ngực và mũ giáp, những phần còn lại đặt lên những con ngựa thồ đi theo.
Giữ lại hai gia đinh bị thương nhẹ. Bọn họ phụ trách trông chừng và dẫn đường cho nữ nhân và trẻ nhỏ. Những người còn lại thì lặng lẽ mà xuất phát theo
Chạy không tới nửa canh giờ, trời đã tối xuống. Triệu Tiến do dự một lát, vẫn là dặn dò mọi người đốt lên ba cây đuốc bằng nhánh thông, phân biệt đặt ở ba nơi trước, giữa và sau đội ngũ. Ba người cầm đuốc đi theo nhau. Những người khác thì là dựa vào ánh đuốc để mà theo, bằng không chạy ở trong Thảo Oa Tử tối om om này, rất dễ tụt lại phía sau lạc đường.
Sở dĩ do dự, là vì trong trong bãi cỏ hoang tối om om này, ánh đuốc thật sự là rất dễ thấy, rất dễ bị người khác phát hiện.
Đốt đuốc lên, bước chântiến lên đội nhân mã của Triệu Tiến cũng chậm lại. Cứ như vậy đi được quá nửa canh giờ, Triệu Tiến dập tắt đuốc, ra lệnh đội ngũ dừng lại, bởi vì đã nhìn thấy rõ, ở nơi xa có ánh lửa soi rọi. Đó chắc chắn là nơi cắm trại nghỉ ngơi.
Đinh Quân tiến tới sát lo lắng hỏi.
- Lão gia, vì sao...
Chỉ là nói chưa được nửa câu đã bị đao chặn lại, Trần Thăng rút thanh đoản đao tùy thân, sống đao chặn ngang mồm Đinh Quân. Triệu Tiến quay ngoắt lại nói.
- Câm miệng lại, lần sau còn nói với cử động lung tung, cắt luôn lưỡi ngươi.
Đinh Quân rùng mình một cái, lập tức không dám nói thêm gì nữa. Từ khi bắt đầu gặp bọn Triệu Tiến ở thôn Đinh gia, những người trẻ tuổi này tuổi tác cũng chạc như gã hào phóng, trượng nghĩa, quyết đoán. Vào lúc này, gã phát hiện ra đám người Kim lão gia này rất đáng sợ, không biết là bàn tay đã dính biết bao nhiêu máu.
Yên lặng chờ ở đó chẳng bao lâu, có hai kỵ mã chạy tới. Hai kỵ mã này chạy không nhanh, mà là lóc cóc chạy tới, như vậy sẽ không phát ra tiếng động quá lớn.
Tề Tam mở miệng nói.
- Đối phương có khoảng trên dưới hai trăm ba mươi người, không có lính canh gác, hẳn là bắt được một vài con thú, đang ở đó uống rượu mua vui, làm nhục mấy nữ nhân bị bắt kia, đám trẻ nhỏ để ở một bên.
Đổng Băng Phong gật gật đầu xác nhận, còn nói thêm.
- Chỉ là ở bên đường tạo ra một mảnh đất sơ sài, ngựa thì quây ở vòng ngoài chắn gió, người thì ở bên trong đốt lửa nướng, cắm trại.
Triệu Tiến không để ý đến câu khác, lại là xác nhận một câu.
- Không có người nào canh gác?
Tề Tam gật gật đầu, hết sức chắc chắn nói.
- Xung quanh không có ai.
Tề Tam và Phùng gia cũng giống nhau là thâm thù có nợ máu, lúc nói ra câu này vẻ mặt đầy hưng phấn.
- Con người muốn làm điều ác, ông trời đều không bỏ qua. Lão gia, đám mã tặc này của Phùng gia không hề có một chút phòng bị, chính là món ăn dâng cho chúng ta. Xông vào, bọn chúng một mống cũng không chạy thoát.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Chẳng có ông trời nào cả, là vì bọn chúng không nghĩ được trong Thảo Oa Tử này còn có người khác. Bọn chúng cảm thấy dân chúng lưu dân trong này đều là dê lợn đợi giết thịt.