Có người nói với Lê gia.
- Lê gia, tập hợp lại xông lên một lần chứ?
Không ít người lên ngựa chạy tán loạn tứ phía. Còn Lê gia trước sau vẫn tụ lại ba mươi mấy người, cứ như vậy đứng ở xa nhìn.
Lê gia kia vẻ mặt không đổi sắc, đoản mâu trong tay vạch một đường về phía trước, lạnh lùng cười nói.
- Luôn có người thích chiêu nạp đám xuất thân cướp đường này, còn nói lục lâm có rất nhiều hảo hán mạnh mẽ gì gì. Loại người này đốt giết, cướp phá còn tạm được, thực sự đụng phải cọng rơm hơi cứng thì chỉ là cát vụn. Nhưng phàm là kết được trận, từng đội từng đội đánh lên, đám bộ tốt kia làm sao chống đỡ nổi.
- Vậy...
Lê gia lạnh lùng nói.
- Không được động thủ. Bây giờ ngươi bảo đảm giữ lại tất cả mấy chục người này không?
Nói xong câu này lại là lạnh lùng cười một tiếng.
- Chả trách nào mấy ổ cướp đường kia tổn thất thê thảm. Nhìn thấy những thi thể kia trên đường, ta vẫn tưởng rằng là bọn chúng tự sống mái với nhau, hóa ra là đám người này làm. Đây quả thực không phải là thủ đoạn của đám giang hồ thảo mãng.
Không ai dám cam đoan như vậy. Hiện nay tình cảnh đã sụp đổ, gần một trăm thi thể trên mặt đất, còn có người không ngừng chạy tán loạn, cứ cho là tụ tập lại ác chiến một trận, đã không còn ưu thế gì đáng nói rồi.
Thấy không có người trả lời, vị Lê gia kia giọng buồn bã nói.
- Vậy thì không vội vàng động thủ bây giờ. Tinh nhuệ như vậy, binh giáp như vậy, Giang Nam, Giang Bắc cũng chỉ là trong tay mấy vị đại nhân có được. Bất ngờ như vậy ra tay với chúng ta, có trời mà biết là duyên cớ gì. Quay về bẩm báo lão gia, thái gia, để bọn họ đi hỏi thăm. Những chuyện lớn của lũ đại nhân này, chúng ta không cách nào xen vào.
Nói xong, Lê gia này thúc ngựa, đi về hướng tây, nét mặt không hề có một chút lưu luyến đáng tiếc, chỉ là nói.
- Trước tiên đi sang Túc Thiên bên kia theo dõi xem, đã là đi con đường này, luôn là từ bên đó đi ra.
Mấy chục người theo đó hò hét nhau mà đi. Đám cốt cán vừa đi khỏi, những người khác càng chẳng còn tâm tư gì mà ham chiến, người nào người đấy chạy thục mạng. Nhưng sau khi trải qua trận chiến đấu vừa rồi, bọn Triệu Tiến không dám phân tán ra, sợ là đội nhân mã của kẻ địch lại giết tới. Kết trận tác chiến, dĩ nhiên là cũng không nhanh được, trơ mắt ra nhìn những người xung quanh chạy trốn.
Triệu Tiến không có truy đuổi, chỉ là nhìn vào đâu đó đi chậm rãi. Hắn đã dẫn người xông vào đánh một trận, chẳng bao lâu, lửa trại trở nên ảm đạm, kẻ địch cũng bị quét sạch.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Cát Hương dẫn người đi tìm kẻ nào còn sống, huynh muốn hỏi vài câu. Đổng Băng Phong đệ dẫn ba người về doanh trại, bảo những người ở lại trông coi cưỡi ngựa tới đây. Lưu Dũng sắp xếp người thu nạp ngựa. Đại Thăng đệ dẫn mười người dẫn ngựa của chúng ta tới đây.
Rồi dẫn Đinh Quân đi sang lều trại bên kia.
Những nữ nhân và trẻ nhỏ bị bắt đều ở bên đó. Đám trẻ nhỏ còn không được cho ở trong lều trại, tụ tập lại với nhau để sưởi ấm, bị lạnh cóng run lẩy bẩy, không ít đứa còn đang khóc thút thít. Đám nữ nhân có người quần áo rách nát, có người đang khóc thút thít, nhìn thấy Triệu Tiến bọn họ tới, không những không đi lên trước, ngược lại còn sợ hãi rụt lại phía sau, cho đến khi nhìn thấy Đinh Quân ở phía sau Triệu Tiến, lúc này mới nhận ra là được cứu, ở đó gào khóc.
Triệu Tiến không hề khách khí ra lệnh.
- Không có y phục thì đi cởi lấy y phục của người chết, gom hết bọn nữ nhân và trẻ nhỏ lại chỗ kín đáo, bảo bọn họ yên tĩnh lại. Bây giờ vẫn chưa đến lúc khóc, muốn khóc sau này ngày nào cũng khóc được.
Đinh Quân vừa xúc động vừa đau đớn, ở đó nén những giọt nước mắt cố sức vâng dạ.
Trong trận chiến đấu vừa rồi, những người tiếp chiến với bọn Triệu Tiến thường đều là chết hoặc bị thương nặng. Những người gọi là sống sót thì là bị chính bọn chúng trong lúc hỗn loạn chém giết lẫn nhau hoặc là bị ngựa lao vào giẫm phải.
Hỏi rõ ràng sự tình cũng rất là dễ dàng, trong hơn hai trăm người này có hai đám là mã tặc ở vùng lân cận. Mỗi đám có mấy chục người, vì là thông qua thôn trang của Phùng gia cất giấu tang vật trộm cướp, ở Phùng gia bên đó bồi bổ tĩnh dưỡng, thực ra là bị Phùng gia khống chế rồi. Còn có tư binh của mấy ổ chứa chấp lân cận, những người này dựa vào buôn muối lậu của Phùng gia mà ăn nên làm ra, cực chẳng đã chẳng khác gì là nước chư hầu của Phùng gia.
Mấy năm nay, trong Thảo Oa Tử vận chuyển muối lậu ra ngoài càng ngày càng nhiều. Dân đốt lò trốn chạy và chết cũng ngày càng nhiều. Phùng gia ra sức quét dọn. Lấy con đường quan đạo từ Thuật Dương tới cửa sông Thanh Giang làm ranh giới. Các thôn xóm lưu dân ở phía tây quan đạo đều là giết luôn không phải bàn, những người trông coi phía tây thì là bắt giữ làm nô bộc, làm nô lệ đưa tới thôn muối, đồng muối mà Phùng gia tự lập nên.
Từ Dương Châu đến phủ Hoài An, cũng là qua cửa sông Thanh Giang tiến vào bãi cỏ hoang mới trở nên dân cư thưa thớt. Trước đây ở nơi này, những trấn thành phồn thịnh phân bố dày đặc. Thật sự muốn phái một lượng lớn tay chân lên phía bắc, chắc chắn làm cho người khác để ý, cho nên mỗi khi Phùng gia càn quét Thảo Oa Tử, đều là phái mấy chục kỵ binh nòng cốt lên phía bắc, sau đó triệu tập nhân mã tiến vào Thảo Oa Tử cướp giết.
Việc do Phùng gia sắp xếp, ai cũng phải tận tâm tận lực, huống hồ là trong Thảo Oa Tử không phải kiêng dè một ai, đám người cũng là thích công việc vui vẻ này.
Thôn Đinh gia bên này vốn chẳng có mấy người, chỉ là tự mình trồng trọt mà sống. Hơn nữa, mấy người đầu lĩnh đều rất biết điều, tuy là rất nghèo, nhưng thường xuyên biếu tặng bọn cướp, nịnh bợ các nơi bên ngoài. Nhưng mấy năm nay người của thôn Đinh gia càng ngày càng đông, bắt đầu chuyển tới ven đường, cũng ngấm ngầm làm ăn với các hộ dân đốt lò buôn muối lậu. Bọn họ gùi muối ra bên ngoài bán, tiền bạc thu được cũng phải cung phụng các nơi, cứ duy trì liên tục coi như tạm được.
Tuy nhiên Phùng gia muốn diệt bọn họ, không ai dám nói là không nên. Những người trước kia được cung phụng lần này lại là tranh nhau lên trước.
Người dẫn đoàn được gọi là Lê gia, tên đầy đủ là Lê Đại Tân. Phùng gia một khi động đến đao thương, đều là phái vị Lê gia này tới chủ trì. Người này làm việc rất có ngón nghề, hơn nữa võ nghệ cao cường, không nghe mệnh lệnh thường là bị giết luôn, bằng không thì phải vui lòng mà phục tùng, mấy năm vừa rồi, cho dù không phải luôn luôn ở nơi này, nhưng uy danh đã rất cao.
Tiêu diệt thôn Đinh gia lần này chính là Lê Đại Tân, dọc đường chia đội ngũ chạy chậm không làm kinh động thôn Đinh gia, ở khoảng cách không xa tập hợp lại, sau đó dắt ngựa tiến lên, tới gần sát cưỡi ngựa đột kích, cả một đoạn đường rất là thuận lợi.
Lê Đại Tân làm việc rất linh hoạt, chỉ cần nghe lệnh, lợi ích gì chăng nữa y cũng không ngăn cản đám người. Vốn cho là thôn Đinh gia là một nơi nghèo kiết xác, không nghĩ ra được còn thu được hơn hai trăm lạng bạc rất tốt, nữ nhân trẻ và con nít cũng là đáng tiền. Hiện nay chợ buôn người châu thành Bi Châu rất là thịnh vượng, đi qua bên đó bán, kiểu gì cũng có thể thu trở về hơn trăm lạng.
Đã là cướp đoạt người, tất nhiên không dẫn theo tiến lên, dứt khoát đưa ra bên ngoài trước lưu giữ, sau đó lại tiến vào càn quét. Dựa vào kế sách vạch ra ban đầu, dọc đường này tổng cộng có năm thôn xóm, lần này phải càn quét triệt để.
Mang theo người cũng không có cách nào đi nhanh, dứt khoát cắm trại sớm một chút vui chơi thỏa thích. Không ai ngờ tới được, Triệu Tiến bọn họ theo đuôi mà tới.
Tính toán giờ giấc, bọn Lê Đại Tân cũng tiến vào Thảo Oa Tử chậm hơn một ngày so với Triệu Tiến. Nơi đi vào gặp mấy thi thể của bọn cướp đường, dọc đường đi nhìn thấy thi thể đầy đường, chẳng qua chỉ cho là bọn cướp đường tự sống mái với nhau.
Đối với đám thương gia gì đó, Lê Đại Tân bọn họ lại không lo lắng, dù sao ra ra vào vào đều là người ngoài, cũng sẽ không thâm nhập vào Thảo Oa Tử này, đụng phải thuận tay giết luôn, không đụng phải cũng không cần để ý.
Giao thiệp đã lâu rồi, đối với chuyện của Phùng gia, đám người này cũng biết không ít. Giả dụ nói Phiên Thảo Xà là con của một người quản sự của Phùng gia đang gầy dựng. Hàng năm một lượng lớn muối đều thông qua Phiên Thảo Xà mà đi ra ngoài. Nào là Phùng gia đã lập hai thôn ở gần Liên Hà, không ít muối ngoài hạn mức của các đồng muối đền lưu trữ ở đó, qua thẳng Bi Châu đi Từ Châu buôn bán các nơi.
Hàng năm lượng muối làm ra của đồng muối Hải Châu đều phải có Bộ Hộ định ra hạn mức. Đồng muối tất nhiên sẽ ngấm ngầm làm ra nhiều lên. Nhưng lượng muốn làm ra nhiều hơn này cũng phải chia lợi nhuận ở mọi phương diện. Còn Phùng gia làm những thứ này thì không nhiều khâu như thế, lợi nhuận sẽ càng lớn hơn.
Hỏi xong những điều cần hỏi, bọn Triệu Tiến không giữ lại một người nào sống sót, thi thể gì đó đều vứt qua một bên, lẽ dĩ nhiên có thú hoang tới xử trí.
Ngựa cưỡi lưu giữ ở một nơi không xa được đưa đến. Người được giữ lại trông coi doanh trại cũng chạy tới. Đội nhân mã Phùng gia ở bên này còn lưu lại gần trăm con ngựa. Những con ngựa cưỡi được huấn luyện thuần thục này sẽ không chạy quá xa, cho dù sợ hãi cũng ở gần đó đi đi lại lại. Còn như yên ngựa các loại thì vẫn còn ở bên này.