Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy mới biết rằng mình nghĩ lầm rồi. Nhìn từ trên xuống, vóc dáng thô sơ của trấn Ngung đầu này lớn hơn cỡ một phần tư quy mô của thành Từ Châu. Thành Từ Châu tại phương bắc này đã xem là một thành lớn, rất nhiều phủ thành đều không sánh được với vóc dáng của thành Từ Châu. Tầm cỡ của Ngung đầu trấn này đã lớn hơn rất nhiều thị trấn rồi, thậm chí còn vượt qua một số phủ thành nhỏ, về phần phồn hoa thì càng vượt xa hơn nữa.
Vận Hà đổi dòng sang bên này vẫn chưa tới ba mươi năm, các phòng ốc được xây dựng trong trấn đều trông rất mới, đường phố rộng mở sạch sẽ, hai bên đường phố đều là cửa hiệu san sát nhau. Bây giờ tuy nói là tháng chạp, nhưng vẫn chưa tới lúc đóng cửa tiệm nghỉ tết cho nên bọn tiểu nhị vẫn đứng ở trước của đón khách, làm cho cảnh tượng càng náo nhiệt hơn.
Từ Châu bây giờ đã không còn con phố phồn hoa nào rồi. Nơi náo nhiệt nhất kì thật chính là nơi tửu phường nấu ra danh tửu Hán Tỉnh, nơi đó khách thương tập hợp, nhiều ít mang theo chút quen mặt. Mà trấn Ngung Đầu ngay cả những nơi bên cạnh đều phồn hoa hơn bên tửu phường kia rất nhiều.
Đi về phía trước chưa được bao xa thì đã có tiểu nhị tiến tới, mời đám người Triệu Tiến vào ở trọ. Tuy nhiên đám người Triệu Tiến đều đã sớm có tính toán, cho nên đều khước từ.
Trần Thăng cảm thán nói.
- Thật sự là dựa vào sông uống nước sông, Vận Hà ở chỗ nào, chỗ đó liền phát đạt.
Triệu Tiến ở trên ngựa cũng tò mò nhìn khắp chung quanh. Hắn từ nhỏ sinh sống tại Từ Châu, đây là lần đầu tiên hắn rời khỏi vùng đất nơi ấy, vẻ phồn hoa của trấn Ngung Đầu ở trước mắt hắn làm cho hắn cảm thấy thật mới mẻ, đồng thời cũng cảm giác được rất quen thuộc. Khung cảnh có chút đô thành nơi đây làm cho hồi ức triếp trước từ trong nội tâm của hắn sống dậy.
Tuy nhiên, Triệu Tiến để mắt tới một số thứ người khác không thấy được. Hắn ngồi ở trên ngựa cao giọng nói.
- Các đệ xem, một nơi phồn hoa như thế này lại gần sát bên lũ Thảo Oa Tử. Rõ ràng ngay cả cái tường thành đều không có, nếu như thật có lũ tặc phỉ tụ tập tại nơi đây, muốn dọn sạch chỗ này đi cũng không khó khăn, nhưng chúng ta đều chưa bao giờ nghe thấy về chuyện ấy. Tề Tam, nơi này dựa vào cái gì để tự giữ lấy mình vậy?
- Bẩm lão gia, quan binh bên Bi Châu này ngay cả lời của Tri châu lão gia đều không nghe, nhưng mấy vị thương gia giàu có trong trấn Ngung Đầu này lại ai cũng sai khiến bọn chúng được. Nếu có chuyện thì bất cứ lúc nào cũng chạy tới được nơi này. Mặt khác, những kẻ lục lâm giang hồ bốn phía quanh đây, bất kể là bọn cướp đường bên trong Thảo Oa Tử hay là lũ giang dương đại đạo trên sông hồ nếu muốn nuôi sống được bản thân, đưa tang vật bán ra bên ngoài thì đều phải dựa vào mấy nhà giàu ở trong trấn. Những kẻ đó không những sẽ không hại bọn nhà giàu, ngược lại còn sẽ che chở bên này nữa cơ.
Tề Tam rất rõ ràng mấy cái ngóc ngách trong chuyện bên này.
Bên trong Thảo Oa Tử cũng giống như vùng đất khô cằn trên sa mạc, lương thực có lẽ còn tự cung tự cấp được nhưng những thứ khác nhất định phải lấy từ bên ngoài vào. Những tang vật do Thảo Oa Tặc cướp được đều phải đổi thành bạc để mua đồ ăn cùng những đồ đạc cần dùng. Đây chẳng khác nào mạng sống của bọn chúng đều bị lũ thương gia giàu có nắm chặt trong tay cả.
Triệu Tiến lâm vào trong trầm tư, đến tận khi bọn họ tới nơi hắn mới hoàn hồn lại. Lúc xuống ngựa, hắn đột nhiên hỏi một câu.
- Đều nói chỗ cửa sông Thanh Giang còn phồn thịnh hơn nơi Ngưng Đầu trấn này cả mười lần, hơn nữa hai nơi cũng rất giống nhau, không biết dáng vẻ bên đó có giống như bên này không nữa.
Nơi đặt chân của đoàn người bọn họ lần này lại có quen biết với Vân Sơn Tự, đó là một tiệm buôn do một vị sư đệ của hòa thượng Chân Trí mở sau khi hoàn tục. Bởi vì có Vân Sơn Tự là chỗ dựa cho nên buôn bán cũng không tệ lắm. Sau khi đám người Viên Tín bị diệt, việc buôn bán của vị thương nhân này lại nâng lên một tầm cao mới. Những tiệm buôn lẻ tẻ ban đầu được Vân Sơn Tự bố trí tại Bi Châu đều bị gã dùng giá thấp mua đi, lại phát tài thêm một lần.
Nhưng làm được đến một bước này, sau lưng không được Chân Trí chống đỡ, càng chuẩn xác mà nói, nếu như không có Như Huệ thì là không cách nào. Như Huệ cũng không giấu diếm Triệu Tiến, việc y có ba phần lợi nhuận buôn bán của thương nhân nơi này
Trước khi Triệu Tiến đến, Như Huệ liền phái người cưỡi khoái mã đến truyền tin báo tên giả ước định trước đó để thương nhân kia lập tức ân cần chiêu đãi.
Như Huệ đã đánh tiếng trước trong thư rồi cho nên thương nhân này cũng không có xuất hiện, gã chỉ an bài mấy tên tiểu nhị dạn dày thành thục đến tiếp đón. Từ nơi dừng chân, chuồng cho ngựa nghỉ ngơi đến việc bù đắp đồ đạc thiếu hụt đều đã được an bài sẵn sàng. Nếu bọn họ có thêm đòi hỏi nào cũng đi nói bất cứ lúc nào.
Rất nhanh cả bọn liền dàn xếp ổn thỏa, đại trạch viện này lớn giống tòa nhà của Triệu Tiến. Sau khi dàn xếp xong, Triệu Tiến lập tức phái người đi dò xét chung quanh một vòng, xác định có thám tử gác ngầm linh tinh gì hay không.
Tôn Giáp mới ở Từ Châu trở về không quá vài ngày, tới gần cuối năm, việc kinh doanh bên này của ông cũng phải tính toán cho xong sổ sách, từ trên xuống dưới ai cũng bận rộn túi bụi.
Hơn nữa người khác là càng gần cuối năm càng thanh nhàn, dù sao tính sổ sách và trả mọi khoản đều xong, tiếp theo là chuẩn bị tết thôi, nhưng Tôn Giáp bây giờ còn bận rộn hơn so với lúc bình thường. Bây giờ đang phải lo liệu những đòi hỏi của Triệu Tiến làm cho ông mỗi ngày đều phải đi thảo luận với các thương gia trên thị trấn, không hề rảnh rỗi chút nào.
Tôn Giáp để cho tiểu thiếp giúp mình mặc ngoại bào vào, ông lớn tiếng dò hỏi.
- Đã gửi xong thiệp mời cho Ti gia mở cửa tiệm buôn lương thực chưa?
Bên ngoài truyền đến tiếng trả lời của quản gia.
- Thiệp mời đều đã được gửi đi, Nhị lão gia của Ti gia nói sẽ luôn đợi, lễ vật tiểu nhân đã chuẩn bị tốt rồi.
Lúc đang nói chuyện, bỗng nhiên vang lên một hồi tiếng bước chân thật vội vã. Quản gia đứng bên ngoài liền quát lớn nói.
- Sao lại không quy củ như vậy hả? Nhỡ làm kinh động đến lão gia và phu nhân thì sao?
- Đại quản gia, có khách nhân yêu cầu gặp lão gia, nói là người đến từ phía tây.
- Tên khách nhân nào không hiểu quy củ như vậy, lão gia bây giờ đang bận rộn như thế…
Nghe lời nói không đầu không đuôi như thế, quản gia lập tức có chút nổi giận, gã đứng tại đó thấp giọng giáo huấn khiển trách.
Tuổi của Tôn Giáp tuy lớn nhưng giác quan của ông cũng rất nhạy bén, vừa nghe thấy thế, ông liền sửng sốt, tiếp đó là nói lớn ra phía ngoài.
- Phía tây tới, có đưa bái thiếp tới không?
Lập tức bái thiếp liền đưa tới trong tay Tôn Giáp. Tôn Giáp nhìn đến chữ Lôi thật nhỏ viết góc bên dưới phía trái của tấm bái thiếp, đầu tiên là sửng sốt, lập tức ông cất giọng nói.
- Chuẩn bị xe, sắp xếp phu xe đi theo.
Lúc đoàn người đều đang bận rộn chuyện cuối năm nên cũng không có ai để mắt tới việc Tôn Giáp ngồi trên một chiếc xe ngựa thật cũ nát đi ra. Mặc dù có nhận ra đó là xe ngựa của Tôn gia, cũng sẽ không ai cảm thấy nó dính dáng gì tới Tôn Giáp cả. Hiện giờ cơ ngơi của Tôn lão gia lớn như vậy thì làm sao sẽ ngồi một chiếc xe ngựa thổ tả đến như thế được?