Sắc mặt Hàn Tùng cũng khó coi không kém, nghe vậy cũng oán giận nói.
- Ai bảo vận may của chúng ta không tốt, bốc thăm trúng cái chỗ này cơ chứ. Lão Nghiêm, huynh nói cho đệ biết nhé, vụ án lần này là do chính tay Liêu công công dặn dò đấy, nếu không cẩn thận xử trí, coi chừng lão sẽ lột mất một tầng da của chúng ta chứ không đùa đâu.
Nghiêm Thiếu An hỏi lại.
- Không cần huynh nói đệ cũng biết, đệ biết chuyện tốt xấu trong lần này mà. Huynh nói thử tại sao lão Dư đã rời chức hồi kinh rồi, Liêu công công lại là lão đại đi ra từ Ti Lễ Giám, sao lại còn muốn bán cho cái vị kia một cái mặt mũi vậy?
Hàn Tùng ra vẻ thần bí hạ giọng nói.
- Nghe người quen bên Bộ Binh nói. Lão Dư Phượng Dương nhờ vào con đường chỉ dẫn của nghĩa huynh lão, lần trở về này đi ngay qua Ngự Mã Giám làm Đề đốc đấy. Hơn nữa huynh đệ kết bái của lão Dư luôn ở Ti Lễ Giám, nghe nói là đang giữ chức Đốc công, tất cả mọi người phải bán mặt mũi đấy.
- Đào công công muốn xen vào việc của Đông Xưởng rồi hả?
Nghiêm Thiếu An hỏi, lập tức lại phẫn nộ nói.
- Chuyện lần này phải làm cho tốt.
Hàn Tùng cười cười nói.
- Đệ chớ có thấy Từ Châu này nghèo, một nơi lớn như vậy không có khả năng không có phú hộ, sau khi làm xong chuyện lần này, quay đầu trở về tùy tiện làm ra vụ án, chuyến này sẽ không về tay trắng.
Hai mắt của Nghiêm Thiếu An sáng lên, nói.
- Cũng đúng, cái loại rượu trắng tên Hán Tỉnh kia không phải làm ra tại Từ Châu này sao? Buôn bán lớn như thế, bạc chẳng lẽ sẽ ít à?
Hai người ở trên ngựa liếc nhau, bật cười khúc khích.
Khách điếm Thông Hối vẫn là một trong những nhà trọ tốt nhất thành Từ Châu như cũ. Lần này Triệu Tiến và Từ Trân Trân thành thân không ít thân thích đến từ phương xa đều được an bài chiêu đãi tại trong nhà trọ này khiến cho ông chủ, chưởng quầy cùng với những tiểu nhị đều cảm thấy vô cùng vinh hạnh.
Ngày đó Phó Sở Xuyên ở tại khách điếm Thông Hối, bên nhà trọ này bởi vì không có thông tri cho Triệu Tự Doanh biết, suýt nữa đã bị đóng cửa giật sập, sau khi trải qua chuyện lần đó bọn họ cũng không dám có một chút qua loa nào.
Giống như quân lính thủ thành và người trong giang hồ đó, chưởng quầy và tiểu nhị trong khách điếm ngày ngày nghênh đón, tiếp đãi khách tới từ tám phương tất nhiên ánh mắt cũng rất tinh nhạy.
Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An cũng sẽ không bạc đãi chính mình, bọn họ đi thẳng tới khách điếm Thông Hối muốn một gian phòng ốc riêng biệt, còn giao trước năm lượng bạc lót tay, để bọn tiểu nhị hầu hạ hai con ngựa cho tốt, sau đó đi mang hai cân danh tửu Hán Tỉnh tới, kêu mấy món ăn ngon đưa qua.
Số tiền đó là chỗ tốt đưa cho bọn tiểu nhị, năm lượng bạc quả nhiên là vô cùng hậu hĩnh. Cho chỗ tốt như thế, bọn tiểu nhị làm việc chắc chắn sẽ không trễ nãi lười biếng, bọn chúng cũng sẽ mật báo, cũng có được không ít tiện lợi. Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An tuy rằng không thích công việc lần này nhưng chuyện nên làm đều sẽ làm, hơn nữa ra tay còn rất hào phóng.
Nhưng ở bên khách điếm Thông Hối này, mọi người lại sẽ không bị chỗ tốt đó làm mờ mắt. Nếu chuyện nên làm lại không làm, bị Triệu Tự Doanh truy cứu tới cửa thì chỗ tốt có nhiều hơn nữa cũng không có tính mạng mà dùng.
Hai vị này là nhân vật trong quan phủ, hơn nữa còn không phải là người của nha môn tầm thường, cho dù là gia đinh được phái ra từ những nơi cao cao tại thượng như công sở Tuần phủ hoặc là nha môn của Bố chính cũng không giống thế. Làm hạ nhân thì dù có vênh mặt hất hàm sai khiến đến cỡ nào cũng luôn luôn lộ ra chút dấu vết.
Hơn nữa hai người này còn có chút uy thế nhanh nhẹn dũng mãnh, lại mặc thường phục đeo đao, cái này lại càng không đúng.
Tới Từ Châu vào lúc tháng chạp gần đón năm mới như thế này chắc chắn sẽ không phải là đi thăm người thân hay thăm bạn bè. Vì công vụ mà còn biến thành quỷ bí như thế, trong đó khẳng định có cổ quái.
Bọn tiểu nhị lập tức đem chuyện này nói cho chưởng quầy, chưởng quầy cũng không dám chậm trễ chút nào, lập tức đi tìm Vưu Chấn Vinh, trời còn chưa có tối, tin tức đã đến bên này của Triệu Chấn Đường.
Triệu Chấn Đường cũng không qua loa, hạ ngay mệnh lệnh.
- Thừa dịp bọn họ uống rượu hoặc là lúc ra cửa liền vào kiểm tra, xem thử lai lịch của bọn họ ra sao.
Sớm đã truyền tai nhau rằng nếu Triệu Tiến không ở trong thành, hết thảy đều nghe lão thái gia làm chủ. Chuyện này vừa mới truyền xuống, các nơi bên trong thành lập tức bận rộn. Ban đêm, trong số tiểu nhị của khách điếm Thông Hối liền có thêm mấy khuôn mặt mới, vẫn là rất ân cần qua đó hầu hạ.
Nhưng cẩn thận của Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An lại khiến cho người trong Từ Châu thấy thật bất ngờ, thử vài lần đều không có cơ hội. Mọi người rất nhanh đưa ra phán đoán rằng hai người này chỉ sợ là người từng trải, bằng không chính là rất minh bạch mọi chuyện trên giang hồ, bằng không cũng sẽ không làm được chu toàn như thế.
Điều này làm cho toàn bộ Từ Châu đều trở nên thận trọng hơn. Chấn Vinh phái người đi Hà Gia Trang bên kia truyền tin cho Vương Triệu Tĩnh, sau đó còn gọi mấy tên liều mạng trong tay mình về bên trong thành. Triệu Chấn Đường cũng thảo luận với Trần Vũ, mười mấy đầu mục sai nha thân tín cũng đều sửa soạn kỹ càng.
Ngày mười hai tháng chạp hôm nay, Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An xuất hiện bên ngoài tửu phường trong thành.
Lễ mừng năm mới tất cả mọi người phải thay đổi món ăn, ăn ngon uống ngon, lượng bán ra của danh tửu Hán Tỉnh lẽ dĩ nhiên cũng tăng nhiều. Thân là thổ sản của Từ Châu, tất nhiên phải để giành cho người cùng quê nhà. Trong tháng chạp này, số vò danh tửu Hán Tỉnh bán ra ngoài đều giảm bớt, hàng giao cho thương hộ bản địa lại tăng lên. Phiến đất trống bên ngoài tửu phường phi thường náo nhiệt, đậu đầy xe ngựa và các tiểu nhị, tất cả mọi người chờ nhận hàng rồi chở rượu đi.
Bên ngoài tửu phường đã đắp dựng thêm vài lần, rất nhiều nhà cửa của hộ nghèo được mua lại sau đó sang phẳng nhưng diện tích đất trống dùng để chất hàng hóa và dừng xe ngựa lại luôn luôn chật chội, quả nhiên là như cái chợ.
Bởi cảnh náo nhiệt bên này nên ngoại trừ bọn tiểu nhị của các thương hộ tới đưa hóa đơn nhận hàng ra thì còn có một số tiểu thương lại đây. Những quán bán đồ ăn thức uống cũng theo đó mà náo nhiệt, cũng có chút người rảnh rỗi hỗn tạp trong đó, nhìn xem kiếm chác được chút gì hay không.
Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An không có đeo đao, thậm chí thay đổi một bộ áo bào ngắn chẳng mấy thu hút, cứ như vậy mà chen chúc trong đám người xem náo nhiệt, thật ra lại là đang cẩn thận đánh giá các nơi.
Hàn Tùng thì thào nói.
- Con bà nó, buôn bán thật đúng là lớn mà. Một cân rượu ở Nam Kinh sắp bán được ba trăm văn rồi. Mỗi ngày lão đại các nơi đều thu mua cho bằng hết, bên ngoài uống được hay không toàn bộ đều xem số trời. Nơi này không ngờ lại nấu ra được nhiều rượu như vậy, chúng đều bán đi nơi nào hết nhỉ?
Nghiêm Thiếu An ở bên cạnh lại đầy tham lam, nhìn sắp muốn chảy nước miếng, gã đứng tại nơi đó mà nghiến răng nghiến lợi nói.
- Một thổ tài chủ có được núi vàng như vậy thật sự là giày xéo đồ vật mà, còn không bằng lấy vào tay của huynh đệ chúng ta.
Hàn Tùng cười nói.
- Nằm mơ đi, thứ này bằng hai chúng ta giữ được sao? Còn không phải tiện nghi mấy lão đại trên kia hết?
- Vậy chúng ta cũng đành chia ra từng miếng nuốt hết, rượu ngon mãnh liệt như thế, cho dù không có được lợi, được uống thống khoái cũng là tốt rồi.
- Huynh đây là nghĩ không ra được, xoa dịu nó một phen, ép ra chỗ tốt mới là con đường đúng đắn. Đệ mau kiềm chế cái vẻ mặt đó của đệ đi, tiểu tử này ở Từ Châu có chút thế lực.
Địa vị của Hàn Tùng rõ ràng cao hơn Nghiêm Thiếu An, nói chuyện cũng không cần khách khí như thế.
Nghiêm Thiếu An cười ha hả hai tiếng, quay đầu, ánh mắt tỏa sáng nói.
- Sợ cái gì, một tên côn đồ ở thôn quê thì có bản lĩnh gì chứ? Chắc cũng do nơi chốn hẻo lánh nên không có ai quản thôi, huynh đệ chúng ta lần này sợ là được điềm tốt rồi, khối thịt này cho dù chỉ cắn được một miếng cũng đủ béo đó.
Hàn Tùng lắc đầu nói.
- Không vội, tiểu tử này đắc tội Dư công công, đó chính là tai họa của nó. Hơn nữa, tên côn đồ này còn không biết quy củ, hành động coi trời bằng vung cũng không biết làm bao nhiêu lần, tóm một cái chẳng lẽ còn khó sao? Nếu thật có kẻ không có mắt, thì cứ lôi thẻ bài của chúng ta ra, hù chết bọn chúng ngay ấy mà.
Hai người này nói chuyện coi như là kiềm chế, nhưng thói quen cao giọng lớn tiếng bình thường cũng không phải nói sửa là sửa được liền, người bên cạnh chỉ cần hơi lưu tâm một chút là nghe được không sót chút gì.
Mảnh đất trống bên ngoài tửu phường rất chật chội, mọi người va chạm vào nhau cũng không kì quái. Chẳng qua, những người vây quanh hai tên này lại đều là những tên lưu manh, thủ hạ của Vưu Chấn Vinh, còn có mấy người là thân tín sai dịch của Triệu Chấn Đường, những lời hai người đó nói toàn bộ rơi vào trong tai những người bên cạnh.
Tin tức nhanh chóng truyền đi, nhưng Vưu Chấn Vinh bên này cũng không tìm được tin tức gì, ngoại trừ việc hai tên đó là người của quan phủ ra thì mặc khác vẫn là mù tịt.
Triệu Chấn Đường dù sao cũng từng làm tại nha môn, nên nghe được chút vấn đề từ trong những lời ấy. "Dư công công", lại là người từng có liên lụy với Triệu Tiến, gần kề cũng chỉ có Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám Dư công công, hai kẻ này chẳng lẽ là do lão phái tới sao? Những bên trong đó ông cũng không biết, không còn cách nào đành đem chuyện này đi hỏi Lại mục ở Lục phòng, đám người đó rất quen thuộc mấy chuyện này.
Thám tử được an bài tìm hiểu tin tức ở khách điếm Thông Hối cuối cùng cũng chui được chỗ trống. Hai tên đó đều đi quanh mấy chỗ trong thành, không riêng gì chỗ tửu phường, Vân Sơn Lầu và Vân Sơn Hành bọn chúng cũng có ghé xem, sau khi trở lại khách điếm Thông Hối cũng đã vào buổi tối.
Hai tên đều thật vui mừng phấn chấn, lại là đánh tiếng chủ quán đặt mua phủ phê rượu và thức ăn, còn bảo tiểu nhị đi gọi hai kỹ nữ lại đây. Những kĩ nữ thanh lâu đều tới khách điếm chào hỏi mở mang buôn bán cho nên những nữ nhân đó cũng đều chịu quản chế của Vưu Chấn Vinh, trước lúc đi vào bọn họ đều đã được dặn dò.
Vào lúc đêm khuya, có một kỹ nữ đi ra khỏi phòng, nói rằng ả đã lục hết đồ tế nhuyễn một lần cũng không thấy có gì khác thường. Tiền bạc mang thật nhiều, còn có một miếng thẻ bài bằng thiết được nhét ở trong hành lý, hẳn là hữu dụng.
Miếng thiết lớn khoảng lòng bàn tay, đen tuyền một khối, mặt trên còn có vài chữ. Kỹ nữ không biết chữ, những tên lưu manh trông coi nơi này cũng không biết cho nên đành phải gọi chưởng quầy tới.
Tới gần cuối năm, nhà trọ không có người khách nào, chưởng quầy ngủ lúc rất sớm, lúc kêu lên gã vẫn còn buồn ngủ. Tuy nhiên biết sự tình khẩn yếu cỡ nào nên gã cũng không dám chậm trễ, nương theo ánh lửa nhìn xem thử.