Câu chuyện của Khương Mộc Đầu không phức tạp, nhà y có nghề thợ mộc tổ truyền, cũng có cuộc sống thường thường bậc trung, nhưng luôn bị một tên đầu mục lưu manh của Phòng Thôn Tập ức hiếp bắt chẹt, dân chúng gặp phải chuyện như thế này đều nén nhịn, đến khi tên đầu mục lưu manh này muốn chiếm lấy muội muội của Khương Mộc Đầu, một hôm đã xông thẳng vào nhà của Khương Mộc Đầu.
Hôm đó Khương Mộc Đầu không ở nhà, khi về phát hiện ra muội muội mình đã tự tử, Khương Mộc Đầu cầm rìu và đục tìm đến cửa.
Lai lịch tên lưu manh dọa nam hiếp nữ ở Phòng Thôn Tập cũng không tầm thường, nhà gã cũng là thổ hào của Phòng Thôn Tập, dính dáng tới buôn bán muối lậu, trong tay cũng có mười mấy tên giỏi đánh đấm, nhưng không ai ngờ, người thợ mộc chất phác hiền lành xưa nay luôn nén giận lại dám xông đến tận cửa, hơn nữa còn đánh đến như vậy.
Một đêm đó, Khương Mộc Đầu chém chết mười người, sau đó dùng cái đục thục chết cả nhà tên lưu manh đó, cuối cùng thả một mồi lửa, bản thân y chỉ bị thương nhẹ.
Nơi khác gặp phải vụ án như thế đều sẽ báo quan, nhưng ở đây lại được che giấu, thổ hào đó bình thường không được lòng người, bức Khương gia tới bước này cũng có rất nhiều người thấy khó chịu, kết cuộc tên thợ mộc họ Khương được che đậy, lại có rất nhiều người trẻ tuổi tới đầu quân.
Loáng cái đã có thân phận và thực lực như ngày nay, cũng bởi vì chuyện năm đó, Khương Mộc Đầu làm người làm việc rất có chừng mực, thuộc hạ cũng quản chặt, trên dưới Phòng Thôn Tập đều thấy người này rất tốt.
Hai ba chục năm trôi qua, khi đó nói điều này có lẽ mắt sẽ đẫm lệ, giờ thì bình tĩnh hơn nhiều, Khương Mộc Đầu nói xong liền đổi sang chuyện khác, có chút hưng phấn nói.
- Tiến gia, bên Bi Châu núi vàng biển bạc, mọi người đã muốn đi mò một món từ lâu rồi, chỉ thiếu đại ca dẫn đầu. Tiến gia lần này ra mặt, toàn bộ Từ Châu chắc chắn hưởng ứng.
Qua cả đêm nghỉ ngơi, Triệu Tiến lên đường quay về, trước khi đi không chỉ Khương Mộc Đầu đưa tiễn ba mươi dặm, mà những người trong Vệ sở tới cứu viện cùng hương binh đoàn luyện các nơi đều không vội về nhà ăn tết, ai nấy đều đến gặp mặt, chào hỏi Triệu Tiến.
Đám người Vệ sở này cùng đường với Triệu Tiến nên trước trước sau sau càng nịnh hót, mấy Bách hộ và phó Thiên hộ thì lôi kéo làm quen thẳng với Triệu Tiến và Đổng Băng Phong, mọi người rất thân thiết, lúc ăn cơm trưa mới yên tĩnh trở lại.
Triệu Tiến nói.
- Nếu đi nhanh thì đêm khuya có lẽ tới thành Từ Châu, để ổn thỏa chúng ta vẫn sẽ nghỉ ngơi ở hạ viện Tiêu huyện.
- Đêm qua có người tới đây rình mò, thấy chúng ta canh giữ nghiêm ngặt mới không dám tiền đến gần.
Đổng Băng Phong sáng sớm đã báo cáo tình hình cho Triệu Tiến.
Vào trong lãnh thổ Từ Châu cũng không có nghĩa là an toàn, biên giới giữa Từ Châu và phủ Hoài An chỉ là một con đường như có như không, giữa hai bên là một vùng đất bằng phẳng, chỉ có chút đồi núi, đội nhân mã dễ dàng dựa vào tốc độ tập kích bất ngờ.
Nhưng rời khỏi Phòng Thôn Tập ban ngày lên đường gấp rút, tiếp đó thì không cần lo lắng quá nhiều, đây đã là địa bàn kiểm soát của Triệu Tự Doanh.
Mọi người cưỡi ngựa yên tĩnh bước đi, Trần Thăng đột nhiên mở miệng hỏi.
- Chúng ta phải động thủ với Phùng gia sao?
- Nếu bọn chúng chịu nhượng lại địa bàn của phủ Hoài An, cũng có lẽ sẽ không động thủ.
Triệu Tiến cười nói, mọi người đều cười vang theo.
Nói xong, Triệu Tiến nghiêm nghị nói tiếp.
- Chẳng qua bản thân Triệu Tự Doanh sẽ rất vất vả vì chuyện này, phải kéo theo các hảo hán của Từ Châu chúng ta.
Cát Hương gật đầu nói.
- Mọi người đều sẽ động lòng. Cha đệ cũng thường nói, Từ Châu chúng ta quá ít người an tâm làm việc.
Đại đảm lực tuyệt, nhân hỉ phiếu lược, tiểu bất thích ý, tắc hữu phi dương bạt hỗ chi tâm, phi chỉ vi bạo nhi dĩ (Đây là một câu trong sử kí Tư Mã Thiên, nghĩa là can đảm hết mình, vui thích tranh đoạt, không thích nhỏ bé, chỉ có lên trời cao vẫy vùng biển rộng, không ngừng bạo ngược mà thôi). Hán Cao Tổ, Hạng Võ, Lưu Dụ, Chu Toàn Trung đều nằm trong số trăm người ở Từ Châu, một thân tự phụ vì điều này, khí chất hào hùng, kiệt xuất đã thành tục lệ.
Đất đai Từ Châu cằn cỗi, dân phong thượng võ, trước đây thu được lợi ích từ Vận Hà, mọi người còn muốn yên tâm làm việc mưu sinh. Giờ sinh sống khó khăn, vất vả trồng trọt chưa chắc cầu được ấm no, ai còn yên phận cho được, mọi người đều muốn dựa vào bản lĩnh, dựa vào đao kiếm trong tay để tìm được cuộc sống tốt hơn.
Nhất là Bi Châu trước đây còn kém xa Từ Châu, lúc này vì đã kế thừa lợi ích Vận Hà của Từ Châu mà hưng vượng phát đạt, phủ Hoài An thì dựa vào buôn muối phủ Hoài nên vẫn hưng thịnh, giàu ở xa thì thôi, nhưng hàng xóm như thế thì ai chịu được. Trước đây không vọng động gì, đó là vì phủ Hoài An và Bi Châu cũng có sức mạnh của mình, chùa Vân Sơn và Văn Hương Giáo ở Từ Châu đều có cục diện riêng, không đi tranh đoạt, mọi người thế cô lực mỏng, tất nhiên không dễ dàng gì.
Thế nhưng hiện có cường hào như Triệu Tiện ra mặt, mọi người đương nhiên không còn lo lắng, chỉ muốn trèo lên con thuyền xuôi gió này.
Đội nhân mã tới chi viện không chỉ có Phòng Thôn Tập, những người ở phía đông Từ Châu kéo tới được thì Đổng Băng Phọng đều vũ động, trong mấy ngày nữa mấy người này sẽ truyền nhau câu nói của Triệu Tiến tối nay, sau đó càng truyền càng rộng, toàn bộ Từ Châu đều sẽ chấn động theo.
Triệu Tiến cười nói.
- Đám thổ hào đó luôn muốn giữ cục diện của mình, bây giờ xem họ giữ thế nào, muốn phát tài, muốn mở rộng địa bàn thì phải một lòng theo chúng ta, bằng không phải tránh sang một bên.
Buổi tối đã tới hạ viện Tiêu huyện, tiếp đãi đã thoải mái hơn nhiều. Tăng viện vốn có chức phận cho khách ngủ lại như nhà trọ, cộng với bản thân hạ viện Tiêu huyện là một trang viên lớn, lương thảo đồ đạc trong tay dồi dào, chiêu đãi hơn một trăm nhân mã của Triệu Tiến rất đơn giản, đám nữ nhân được sắp xếp ở biệt viện bên ngoài, cũng rất thuận tiện.
Nơi này cách thành Từ Châu chưa đến hai canh giờ, ở đây an toàn không lo, mọi người đều thoải mái, ngay cả người gác đêm cũng giảm phân nửa.
Chủ trì hạ viện là một đám tăng nhân, tất nhiên biết phân lượng của Triệu Tiến, không ngừng niềm nở nịnh hót, Triệu Tiến đối đãi khách sáo, sau khi dâng tiệc rượu liền đuổi bọn họ đi.
Mặc dù là ở trong tăng viện, nhưng đồ tanh mặn trên bàn tiệc đủ cả, dường như không chút kiêng kị, bọn người Triệu Tiến chiếu lệ không uống rượu, ăn ngấu nghiến xong, đợi ngày mai vào thành sẽ nghỉ ngơi được trọn vẹn.
Ăn xong còn chưa gọi tăng nhân tới thu dọn thì gia đinh bên ngoài đã truyền tin, nói Đinh Quân cầu kiến, trên đường từ Thảo Oa Tử trở về, Đinh Quân luôn chăm sóc những nữ nhân và mấy đứa bé cùng thôn, gã cũng không giúp được gì cho chiến đấu. Sau khi xảy ra chuyện, con đường hay gì đó gã cũng hồ đồ, giống như bị trói buộc đi theo mọi người, vốn định trở về Hà Gia Trang sẽ bố trí tiếp, xem ra gã không chờ được nữa.
Vừa vào cửa, Đinh Quân liền quỳ xuống dập đầu, vẻ bướng bỉnh khi lần đầu gặp ở Đinh gia đã không còn thấy nữa, chỉ mấy ngày mà Đinh Quân rõ ràng tóc đã bạc trắng, cộng với sắc mặt tiều tụy, cả người trông như già đi mười mấy hai mươi mấy tuổi.
- Xin mấy vị lão gia thu nhận kẻ đáng thương của thôn Đinh gia này, chúng tiểu nhân đều là người cơ khổ, sẽ không ăn không uống không, việc gì cũng làm được, lũ con nít cũng sẽ giúp đỡ, chỉ cầu lão gia cho chỗ dung thân.
Khẩn cầu xong lại dập đầu.
Triệu Tiến ôn hòa nói.
- Vốn đã muốn thu giữ, điều này ngươi không cần lo lắng.
- Xin Tiến gia, xin các vị lão gia báo thù cho oan hồn của Đinh gia.
Ngữ khí của Đinh Quân lập tức nóng hổi.
Triệu Tiến nghiêng người về trước, giọng điệu nghiêm khắc hơn.
- Ta sẽ chủ trì công đạo cho các ngươi, tuy nhiên tất cả đều phải làm việc dưới hiệu lệnh của ta. Nếu ngươi làm loạn, đừng nói báo thù không được, mà bản thân ngươi cũng tiêu rồi, cứ đi chăm sóc bà con của ngươi, có gì cần thì cứ nói với người của hạ viện.
Trải qua đoạn đường này, Đinh Quân đã nhìn ra địa vị và thủ đoạn của Triệu Tiến, nghe thấy vậy không khỏi rùng mình, vội vàng đứng lên cáo lui.
Đinh Quân vừa đi ra ngoài thì tăng nhân hầu hạ bước vào, đám Triệu Tiến lại đuổi thẳng họ ra.
Triệu Tiến lên tiếng hỏi.
- Người bố trí thế nào? Các chỗ của các đệ đều không nói thiếu người sao?
Đổng Băng Phong có chút khó xử nói.
- Đám người này cũng chỉ có một mình Đinh Quân dùng được.
Cát Hương nhìn Triệu Tiến, chần chừ mới nói.
- Người hầu hạ bên Triệu thúc Triệu thẩm quá ít, có nên chọn một số nữ nhân tới đó, trẻ con cũng được mà.
Không đợi Triệu Tiến nói, Trần Thăng chậm rãi lắc đầu nói.
- Không ổn, người bên đó ra ngoài không hiểu quy củ, ác khí trong lòng quá nặng, không tiện.
Cát Hương lập tức không nói nữa, Lưu Dũng trầm ngâm nói.
- Chi bằng sắp xếp những người này theo Cát thúc làm việc. Giờ người lo liệu thức ăn cho Triệu Tự Doanh đều là thuê từ bên ngoài, những người nữ nhân này càng làm cho mọi người yên tâm hơn, có chỗ sắp xếp, lại dễ quản.
Tất cả mọi người đều không bàn bạc gì thêm, Cát Hương cũng gật đầu, phụ thân của Cát Hương tổng lĩnh hậu cần cho Triệu Tự doanh, đầu bếp, người làm cũng khoảng hơn ba trăm người. Nhưng hầu hết những người này đều là thuê tạm thời, có người từ trong thành Từ Châu theo tới, có người là thuê dùng ở chín nơi liên thôn liên bảo. Họ làm việc cũng không phải nói là không tốt, nhưng dù sao là không yên tâm, có mối họa bị mua chuộc gian lận, vì thế đội nội vệ của Lưu Dũng đã bố trí không ít tay chân ở đó.