Mọi người sau khi chiến đấu ác liệt không có nghỉ ngơi, ở đó lắp yên cương lên ngựa, rồi thu thập cỏ khô cho ngựa ăn. Triệu Tiến không định hạ trại ở đây, mà là thừa dịp ban đêm di chuyển lên phía trước thêm một đoạn rồi mới dừng lại.
Đây là lý do mà Triệu Tiến đưa ra.
- Không để bị người khác nửa đêm quay lại giết.
Những nữ nhân không biết cưỡi ngựa liền buộc ở trên ngựa, do kỵ binh của Triệu Tự Doanh dắt tiến lên, con nít thì cho vào trong bao quần áo treo ở hai bên hông ngựa.
- Nếu có bị rơi thì là số mạng của bọn chúng không may, không vì người được cứu mà làm lỡ chính mình.
Lợi ích và thiệt hại trong chuyện này mọi người đều rất hiểu rõ.
Lửa trại đã dập tắt lại được đốt lên, cho đến khi mọi người đã làm xong mọi việc, tính toán một chút giờ giấc, gần như đã quá nửa đêm.
Trước khi xuất phát, Triệu Tiến cố ý cho đầy củi vào lửa trại, làm cho cả một vùng này trở nên sáng rực, sau đó mới dẫn người ngựa xuất phát. Cho dù là đem tối mò mò, đội ngũ của bọn họ chỉ là châm lên mấy ngọn đuốc.
Đi gần như được hơn nửa canh giờ mới dừng lại, vẫn nhìn thấy được lửa trại sau lưng cháy rực. Hạ trại lần này, chỉ là tháo xuống những nữ nhân, trẻ con trên lưng ngựa cùng với lương khô, cỏ khô, yên ngựa gì gì không tháo ra, cũng không nổi lửa nấu cơm, mọi người lấy lương khô đông lạnh ra chia nhau, ở đó yên lặng chờ đợi.
Triệu Tiến nhắc nhở đám đồng bọn nói.
- Chúng ta đánh lén người khác, nhưng đừng có để cho người khác đánh lén.
Đêm nay nghỉ ngơi chỉ chia làm hai ca. Triệu Tiến không định ngủ, chỉ là ở đó chờ đợi trời sáng. Trần Thăng cũng nói mình không ngủ được.
Trần Thăng buồn bã hỏi.
- Chúng ta bị thương bốn người, chết ba người, huynh có đau lòng không?
Tiến vào đột kích, đánh cho đối phương không kịp trở tay, nhưng đối phương cũng không phải là yếu ớt. Bất kể là kết đội chiến đấu thế nào, trang bị đầy đủ thế nào, vẫn là có đôi lúc không phòng hộ được, hơn nữa đội nhân mã lao vào, mấy người bộ tốt cầm mâu đều bị chấn thương.
Tuy nhiên những người chết đều là những nhân vật giang hồ trong đội Nội Vệ. Đơn đả độc đấu là hảo thủ, nhưng trong hỗn chiến như vậy, không quen với sách lược thao luyện của Triệu Tự Doanh, không biết liên thủ thế nào, hoặc là hoảng sợ, hoặc là cậy khỏe, một khi không có đội ngũ che chở, đối mặt với kẻ địch đông người, dĩ nhiên sẽ không có kết cục gì hay cả.
Triệu Tiến buồn bã nói.
- Đau đớn chứ, đều là những hạt giống tinh anh của Triệu Tự Doanh, tổn thất ra như vậy, huynh dĩ nhiên là đau đớn.
Trần Thăng thở dài. Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Nhưng chuyện này dù thế nào, trong lòng ta không thấy vui sướng, sĩ khí cũng sẽ giảm sút rất lớn. Nếu như chuyện gì cũng đều cân nhắc đến lợi hại, vậy thì trở thành kẻ giảo hoạt, không có nhiệt huyết và lòng quyết tâm, Triệu Tự Doanh của chúng ta cũng sẽ phải sụp đổ rồi.
Nòng cốt của Triệu Tự Doanh đều là người trẻ tuổi. Chuyện làm cho lòng người căm phẫn sôi sục như vậy nếu như cứng nhắc đè ép xuống mặc kệ, chắc chắn sẽ làm nhụt sĩ khí.
Triệu Tiến mở miệng nói.
Có đôi khi hành sự không chỉ nhìn vào có đáng hay không đáng.
Câu nói này hắn nói cũng không được đủ khí lực lắm.
Mấy người giang hồ trong đội Nội Vệ vốn tránh né nói chuyện với nhau. Nhưng lần này bị đưa ra, coi như là thân phận bị bại lộ, sau này phải chuyển tới làm những công việc rõ ràng bên ngoài, mọi người trò chuyện với nhau cũng xuề xòa một chút.
Bọn họ lăn lộn đao búa vấy máu cũng đã lâu, đối với chuyện sống chết cũng thấy rất là tầm thường, cũng không để ý gì nhiều. Ngày mai đi sớm, mọi người chém giết một đêm, trong chốc lát cũng không ngủ được, đều túm lại với nhau nhỏ tiếng chuyện trò.
- Vị lão gia này của chúng ta thật là can đảm nghĩa hiệp. Đây coi như là giữa đường gặp chuyện bất bình, rút đao ra giúp đỡ.
- Đừng có nói lung tung, xem chừng Tiến gia cũng suy xét đến muối lậu. Ngươi nghĩ xem, làm con đường mua bán muối này, chắc chắn phải đối đầu với Phùng gia. Chuyện lần này vừa vặn là một cái cớ.
Bên cạnh vẳng lại một tiếng lạnh lùng.
- Bé tiếng thôi, những chuyện này cũng là việc các ngươi bàn luận sao?
Hai người trong đội Nội Vệ lập tức nhìn sang, lời này lại chính là của Nhiếp Hắc vừa đi tới. Vị hán tử gầy còm ốm yếu này chân đi hơi khập khễnh, nhưng trái lại không có ai dám coi thường. Trên suốt dọc đường, phi đao của gã giết chết tới mười mấy mạng, tài giết người không phải là bình thường.
- Khoác lác cái gì?
- Nghe nói vốn là tín đồ giáo chúng, những người trong đấy đều là tà tính.
Phía sau vẳng lại tiếng thì thào bàn tán, Nhiếp Hắc không để ý. Gã bây giờ trong lòng chỉ suy nghĩ cốt làm sao để làm tốt, làm thế nào để tạo ấn tượng tốt trước mặt Triệu Tiến và Lưu Dũng.
Ban đầu coi nơi đây là nơi kiếm cơm, huống hồ giáo phái bên kia khiến cho lòng người trở nên lạnh lẽo, được ở bên này nhờ người che chở cũng không tệ, đợi đến khi có được gốc rễ lấy lại sức lực, rồi lại đi về phía nam, mình có bản lĩnh đầy mình như vậy, kiểu gì cũng ăn no mặc ấm.
Tuy nhiên lần này đi theo ra, suy nghĩ lại hoàn toàn thay đổi. Triệu Tiến tuổi tác không lớn, nhưng những việc làm dọc đường đi rất quy củ và có thủ đoạn, còn có những bố trí sắp đặt này, và sửa soạn đồ đạc về mọi mặt, đều khiến cho Nhiếp Hắc kinh ngạc đến líu cả lưỡi.
Không giống với những người khác, Nhiếp Hắc xuất thân từ Văn Hương Giáo, lại là người tinh nhuệ dưới tay giáo chủ, bình thường làm việc rất kín đáo và khuôn phép, khá là tương tự với Xưởng Vệ của quan gia, tầm nhìn cũng rộng hơn so với những người bên cạnh.
Có cách nhìn và suy nghĩ này, cho dù gã nhìn ra không hết, nhưng vẫn là cảm thấy được Triệu Tiến làm như vậy tiền độ thênh thang, biết tới mức độ nào, vì đích nhắm về sau là gì mới làm như vậy. Có đôi lúc Nhiếp Hắc cũng không dám nghĩ sâu.
Sau lần suy xét này, Nhiếp Hắc quyết định ở lại làm lâu dài, một khi đã quyết đinh với suy nghĩ này, dĩ nhiên cố gắng chăm chỉ.
Hơn nữa cách nhìn nhận của người giang hồ trong đội Nội Vệ kia trong những lời vừa nói ra, trong lòng Nhiếp Hắc cũng cảm thấy tán đồng. Đã là Triệu Tiến có sự tính toán xa tới như vậy, vậy thì càng đáng để đi theo rồi.
Một đêm qua đi rất nhanh, trước lúc trời rạng sáng, vẫn là nổi lửa nấu cơm, dùng nồi của đội nhân mã Phùng gia bỏ lại nấu chút cơm nóng, cũng là vì bọn nữ nhân và trẻ nhỏ trong đoàn. Quầng mắt của Đinh Quân thâm đen, nhưng thần sắc cứng cỏi hơn rất nhiều so với hôm qua.
Phía đông chân trời vừa có nắng ban mai đã hiện lên, cả đoàn người bắt đầu xuất phát. Trước lúc xuất phát Triệu Tiến ra lệnh rất kiên quyết:.
- Hai canh giờ dừng lại một lần, trên đường có người thì không dừng lại, ven đường có người cũng không dừng lại, không cần tiếc rẻ sức ngựa, chỉ để ý thay ngựa, chết con nào thay con đấy.
Ra xong mệnh lệnh, mọi người đều hô to đáp ứng. Nữ nhân và trẻ nhỏ nắm chặt dây thừng hoặc là bao ở bên cạnh, cả đoàn người bắt đầu dọc theo đường lao đi thật nhanh.