Đổng Băng Phong từ sau tấm che lộ ra thân hình, sau khi đứng thẳng, cung mở căng bảy phần, một mũi tên bắn ra, người đi đằng trước nhất kia trúng ngay mũi tên vong mạng, lộn nhào xuống ngựa. Tay chân Đổng Băng Phong mau lẹ, lại rút tên ra giương cung, mũi thứ hai bắn ra, lại một tên lộn nhào.
Đổng Băng Phong hô to.
- Bắn tên! Bắn tên!
Bọn cung tiễn đồng loạt đứng dậy, tự mỗi người bắn tên ra.
Cung thủ cỡ như Trang Lưu trước lúc kẻ địch xông tới trước mặt, đã bắn ra được ba mũi thậm chí bốn mũi tên, cung thủ khác đa phần đều bắn ra được hai mũi.
Đội nhân mã xông tới trước vốn dĩ không ngờ rằng đối phương sẽ mai phục bắn tên, bọn chúng nghĩ tới là đám thương buôn kỳ lạ tiến vào trong Thảo Oa Tử vào tháng chạp này lúc nhận ra điều không ổn, cũng chỉ biết chạy trối chết. Bảy mươi mấy người còn làm được cái gì?
Cũng chỉ vì khinh thường như vậy, lúc bọn người đi đầu xông tới trước không mảy may cố kỵ, mũi tên bén nhọn gào thét phóng tới, bọn họ cũng bằng với thúc ngựa thẳng tới đưa mặt nghênh đón.
Trong thoáng chốc tiếng kêu thảm thiết bùng lên, số lượng mũi tên có lẽ không lớn, tiễn bắn ra còn nhanh hơn bước chân ngựa xông tới, gần như mỗi một mũi tên đều bắn xuyên thủng, có người lộn nhào thẳng từ trên ngựa xuống đất, bị đội ngũ từ đằng sau ào tới giẫm đạp thành thịt nát.
- Có mai phục.
- Gặp phải cường địch.
Tiếng hô quát kinh hãi đồng thời vang lên, rất nhiều người theo đó ghìm ngựa chuyển hướng, điều này làm cho tràng diện càng thêm hỗn lọan không kiềm hãm hổi, nhưng đội nhân mã đã xông lên, mặc kệ xoay chuyển thế nào, đại đội vẫn phải nhích dần về phía trước.
Tới khoảng cách chừng mười bước chân, bọn cung thủ chỉ còn bắn ra được một mũi tên, nhưng mỗi người đều không có tham công, vội vàng nhảy từ trên tấm chắn xuống xe ngựa.
Cũng suýt soát khi bọn họ nhảy xuống, theo khoảng cách gần như thế, người cưỡi ngựa xông tới bất chấp tất cả ném binh khí trong tay ra, đao búa bay loạn, cho dù nện cũng nện trúng người. Có hai cung thủ tay chân chậm chạp bị đao sắt ném sang nện trúng, cũng may là bị cán đao nện vào, một người lảo đảo ngã sấp trên đất, người khác thì áo da xé ra một lỗ hổng, người ngược lại không có thương tích gì.
Có người ở trong đám đông rướn cổ gào to.
- Các vị huynh đệ già trẻ, gần như thế rồi, nhất định phải xông lên, giết bằng sạch đám tạp chủng bắn tên này, báo thù cho đám huynh đệ.
- Xông tới, đến gần rồi. Đám bắn tên ẻo lả kia đã vô dụng rồi. Chúng ta nếu như bỏ đi, hết thảy đều uổng phí cả.
Tiếng la vang dội liên tiếp. Mấy trăm tên mã tặc vừa bắt đầu đã loạn xà ngầu không ra bộ dạng gì, nhưng bên trong vẫn có người hiểu biết.
Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, còn nghe được giọng nói chói tai quát lớn.
- Bản lĩnh lúc chia tiền đi đâu cả rồi. Xông hết lên cho lão tử.
Theo khe hẹp giữa xe ngựa nhìn ra ngoài, thấy bọn mã tặc loạn tùm lum cuối cùng hãm vật cưỡi lại, bắt đầu xoay người xuống ngựa, bước nhanh xông về hướng xe ngựa bên này.
Xông thẳng tới bị mũi tên nghênh đón bắn cho tối tăm mặt mày, nhưng kẻ bị đẩy khỏi con đường, từ đất tuyết cỏ khô hai bên vòng sang cũng đã xuống ngựa bò lên xe ngựa, bọn chúng cũng nhìn thấy cảnh tượng chịu thiệt xui xẻo phía chính diện, nhưng cũng muốn tự thân bò sang đây kiếm được chỗ tốt.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ cùng với các gia đinh khác cách xe ngựa cũng không gần, bọn họ xếp thành đội đứng ở chính giữa vòng tròn do xe ngựa vây thành, an tĩnh chờ đợi kẻ địch. Chỉ có cung tiễn quay trở lại đội còn đang bắn tên ra ngoài, mũi tên vạch thành đường cong bắn ra phía ngoài xe ngựa, thỉnh thoảng có tiếng kêu thảm vang lên.
Có tiếng quát to vang lên.
- Quỳ xuống không giết.
Một gã đại hán bò lên phía trên một chiếc xe ngựa bên phải, cầm trong tay một thanh phác đao, quả thật là uy phong lẫm lẫm.
Gã nghĩ rằng đám thương buôn cổ quái này chẳng qua là dựa vào mấy cái xe ngựa đó che chắn, có lẽ còn có mười mấy cây cung tiễn, chỉ cần xông vào cung tiễn cũng chẳng có chỗ dùng tới nữa, vậy còn không phải là dê béo mặc cho người ta chém giết sao.
Chỉ có điều vị đại hán "giành trước" này vừa đứng ở trên xe ngựa đã si ngốc. Gã nhìn thấy mấy chục người bên trong đội ngũ chỉnh tề, binh khí trong tay tề bị đầy đủ lóe sáng, càng khiến cho người ta kinh sợ chính là trên người cả đám đều có giáp sắt. Con mẹ nó, cho dù quan quân cũng không thấy mặc như vầy.
Đây rốt cuộc là nên nhảy vào bên trong hay là nhảy ra bên ngoài? Song vị này ở nơi đó há hốc mồm cũng chỉ do dự chốc lát, không đợi gã đưa ra quyết định, một mũi tên trúng ngay bộ ngực của gã. Áo da dê sao ngăn đỡ nổi kình tiễn khoảng cách gần như vậy, té nhào từ trên xe ngựa xuống đất.
Một người ngã xuống, lại có mười mấy người bò lên, đằng sau bọn chúng còn có đồng bọn tranh nhau lên trước, sợ mình tay chân chậm lục bị người ta đoạt trước, vốn dĩ không màn nhìn cho kỹ càng, bò lên xe ngựa lật mình bay vào, chỉ muốn đai khai sát giới, tranh đoạt một trận.
Xông lên trước đều là hán tử khỏe mạnh, trên người mặc áo da sói hoặc da dê, trong tay cầm phác đao búa ngắn binh khí đầy đủ, tay chân cũng vô cùng lanh lẹ, chỉ có điều vừa rơi xuống chạm đất đã trợn tròn mắt.
Triệu Tiến quát to một tiếng.
- Chớ tản ra, chiếu cố lẫn nhau giết địch.
Hắn nâng trường mâu trong tay xông tới.
Đang lúc kẻ địch trước mặt vừa rơi xuống đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh sợ, trong lúc nhất thời không kịp tỉnh táo, phác đao trong tay nâng lên đỡ đã chậm rồi bị trường mâu Triệu tiến đâm xuyên thẳng qua ngực.
Kẻ địch đều rất hoảng loạn, Triệu Tiến lại sớm đợi sẵn, một thương đâm xuyên qua kẻ địch, hai tay khẽ động, rút trường mâu ra nhoáng lên một cái, nện mạnh ở trên cổ kẻ địch bên cạnh, mũi thương lúc này chính là mũi đao bổ chém, bổ thẳng vào người, máu tươi bắn tóe lên cả thân người bên cạnh.
Kẻ nào ngờ được rằng đám "thương buôn kỳ quái" này lại biết đánh đấm như vậy, nào đâu phải là heo dê rõ ràng là hổ lang.
Trước mắt thấy được hoàn cảnh này, mười mấy chiếc xe ngựa nơi này vây ra một mảnh đất, đã chen chúc mấy chục người, không cách nào rộng rãi thoải mái nỗi. Xoay người chạy trốn có xe ngựa ngăn trở nhất định sẽ bị người đằng sau đuổi kịp, lúc này chỉ có một lối đi, đó chính là liều mạng.
Bọn cưỡi ngựa xuống ngựa trong chốc lát đã đưa ra quyết đoán, cả người là máu hò hét xông lên, sống được hay không, đều phải xem liều mạng đánh ra ngoài được hay không.
Nếu như người bình thường, thậm chí binh mã triều đình, nhìn thấy toàn thân là máu chính là đồ liều mạng không tránh khỏi tay chân phải nhũn ra, mặc dù chiếm ưu thế cũng sẽ bị đối phương giết tan, nhưng Triệu Tiến thực sự trải qua rất nhiều rồi, núi thây biển máu chẳng coi vào đâu.
Đối phương hò hét, cử chỉ của hắn vẫn vô cùng trầm ổn như trước, trường mâu trong tay như rắn độc thè lưỡi, mỗi một lần co duỗi liền mang theo máu tươi. Đã có kẻ té nhào vào trước người, trong nháy mắt có sáu người té nhào, không ai nhích gần tới nơi bên người hắn quá sáu thước.