- Hẳn là lúc hoàng hôn hôm qua vào giết, trước buổi đêm đã giết gần hết rồi, sau đó phóng hỏa bỏ đi. Gần như có tới hai trăm người cưỡi ngựa, từ phía tây đi tới, lại từ phía tây đi ra.
Dấu vết của vó ngựa trên mặt tuyết lộ ra rất nhiều tin tức.
Triệu Tiến nét mặt sầm lại nghe ngóng, cùng mọi người đi vào trong thôn Đinh gia.
Thi thể bên trong, bên ngoài đều có. Đúng là nhìn ra được người của thôn Đinh gia không đóng kịp cửa lũy chính bằng đất của thôn, liền bị người xông vào, trên đường thây nằm ngổn ngang. Bên trong những ngôi nhà cỏ bị cháy chỉ còn sót lại mỗi vách tường cũng nhìn thấy xác chết đen thui. Thôn này bị tiêu diệt sạch sẽ một lượt.
Nhìn thấy những dấu vết ở trên đường, Lưu Dũng nói nhỏ ra phán đoán của mình.
- Hẳn là dẫn ngựa đi bộ tới sát, sau đó cưỡi ngựa xông vào bên trong. Người của thôn Đinh gia vốn dĩ cũng không tập hợp lại chống cự gì, rất nhiều người đến ngay cả nhà mình vẫn chưa chạy về tới nơi đã bị giết.
Trần Thăng cúi người xuống nhìn, rồi ngẩng đầu lên nói.
- Dọc đường đều là dao chém búa bổ, nhìn vết thương cũng đều rất ngay ngắn, hầu như đều là một đao đã mất mạng, những người tới đây đều thiện nghệ.
Mặc dù hôm kia mọi người đều không vào trong thôn Đinh gia, nhưng trong thôn Đinh gia các hộ đều thò đầu ra nhìn. Trước khi đi người ở trong thôn giúp đỡ thu dọn chỉnh trang, hoàn toàn là một thôn có đầy sức sống. Ai ngờ được chỉ sau một hôm không gặp, nơi đây đã trở thành tử địa.
Lưu Dũng đi bên cạnh gần nhất luôn hít thở sâu. Nét mặt những người khác cũng đều rất khó chịu. Lúc mấy vạn lưu dân tới Từ Châu, mọi người cũng đã xem qua cảnh tượng địa ngục trần gian tương tự. Nhưng những người đó là kẻ địch, đôi bên chém giết thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Nhưng thôn Đinh gia ít nhất cũng cho đoàn người Triệu Tiến ở lại, lại rất có thiện ý hỏi han, nhưng bây giờ đều đã chết cả.
Đinh Quân thì đang ở trên đường ôm lấy một thi thể khóc ầm lên, giọng của gã đã khản đặc. Cho dù thi thể đó đã đen thui vì khói hun, nhưng mọi người đều nhìn ra đó chính là Đinh Hoành.
Đi qua bên cạnh Đinh Quân, Triệu Tiến lạnh lùng nói một câu.
- Đừng khóc nữa, khóc cũng vô dụng.
Đinh Quân dường như không nghe thấy câu này, vẫn ôm lấy phụ thân khóc nghẹn cả cổ họng. Triệu Tiến quay đầu lại liền đá một cước, làm cho Đinh Quân ngã lộn ngay ra đất.
- Ngươi định khóc than đến bao giờ. Tiếng khóc của ngươi có làm cho người sống lại hay là báo thù được không? Đứng dậy đi cùng ông đây.
Triệu Tiến đột nhiên bùng lên lửa giận khiến cho những người xung quanh giật cả mình. Đinh Quân kia bị đạp một phát lộn nhào, nằm ở dưới đất trố mắt lên một lúc, rồi nghiêng người bò dậy, cổ họng khản đặc nói.
- Kim lão gia, cầu xin ngài vì phụ thân tôi, vì tất cả mọi người trong thôn Đinh gia mà báo thù.
Triệu Tiến quát một câu.
- Câm miệng lại.
Chỉ là buồn bã đi về phía trước.
Hơn mười người theo sau Triệu Tiến, những người khác thì đang tản ra lục soát trong thôn Đinh gia, chốc chốc lại quay lại bẩm báo.
-... gia súc lớn hẳn là đều bị đưa đi...
- Có mấy nhà bị lục soát rồi...
- Trong các chum cỏ chứa muối đều bị trộn lẫn cứt đái và bùn đất, đã hoàn toàn không dùng được nữa.
- Các nơi đều không có người sống...
Triệu Tiến nghe từng tin một, nét mặt càng sa sầm. Nhưng hắn trước sau không hề dừng bước, gần như từng hộ gia đình trong thôn đều phải đi qua một lần. Mọi người bắt đầu không hiểu nổi, sau đó cũng là trầm lặng đi theo tỉ mỉ quan sát. Chỉ có Đinh Quân là nghiến răng nắm tay, căn bản thừ người ra ở trên đất.
Triệu Tiến đột nhiên mở miệng hỏi.
- Đinh Quân, thôn Đinh gia của ngươi có bao nhiêu nam nhân, bao nhiều nữ nhân, bao nhiêu trẻ con?
Đinh Quân sững người, mất một lúc không kịp hiểu chuyện gì. Triệu Tiến quay đầu lại tát một phát thật mạnh, làm Đinh Quân lảo đảo, rồi nói.
- Điểm mặt một lượt từng người trong cả thôn, đừng có ở đó mà lơ mơ nữa.
Nói xong, sắp xếp mấy người dẫn Đinh Quân đi đếm thi thể. Triệu Tiến đứng ở đó nói với các huynh đệ.
- Các đệ đã nhìn ra điều gì chưa?
Các huynh đệ nhìn nhìn nhau, Đổng Băng Phong mở miệng nói.
- Hình như không có nữ nhân, cũng chẳng thấy mấy đứa trẻ con.
Những người của thôn Đinh gia này đa số là bị giết chết bằng binh khí. Đám người tập kích kia sau khi càn quét cả thôn Đinh gia xong mới phóng hỏa đốt, rất nhiều người đều là chết ở trên đường và trong sân. Những người bị thiêu cháy lại không nhiều, đa phần thi thể đều nhận ra được giới tính, chẳng thấy có mấy nữ nhân.
Mặc dù bị thiêu cháy, thân thể ít nhiều vẫn còn, phần lớn đều là vóc dáng những người trưởng thành, nhìn không thấy mấy đứa trẻ con.
Lưu Dũng mở miệng hỏi, vẻ mặt có chút vui mừng.
- Lẽ nào lại bị bắt đem bán.
Nữ nhân trẻ tuổi và trẻ con là món hàng dùng buôn bán, hơn nữa lại rất dễ ra tay. Nhưng bị bắt đem đi bán, là chứng tỏ bọn họ vẫn còn sống. Đây đúng là chuyện rất may, mọi người đều bíết Lưu Dũng không bỏ được ba đứa nhỏ.
Đúng lúc này, nghe thấy ở một đầu thôn có người hét to.
- Có người còn sống, có người còn sống.
Nghe thấy tiếng kêu này, mọi người đều là hoạt bát hẳn lên, vội vàng chạy qua bên đó.
Một gia đinh hét lên.
- Trong phòng có hầm, trong hầm giấu mấy đứa bé.
Triệu Tiến bọn họ mới chạy vào đến sân, Đinh Quân ở phía sau cũng đã chạy theo vào.
Nắp hầm đã được mở ra, tuy nhiên đám gia đinh cũng không dám tùy tiện đi vào, chỉ là ở đó hô lên, bên trong hầm không có bất kỳ động tĩnh nào.
Đinh Quân thì lại bị xúc động gấp nhiều lần, từ xa đã hét to lên.
- Ai ở bên trong, ta là Đinh Quân đây, ta là Đại Quân.
Tiếng hét này của gã, trong hầm đột nhiên nhiều tiếng khóc ré lên, mấy đứa trẻ con nghe thấy tiếng người quen, cuối cùng cũng dám lên tiếng.
Một tên gia đinh vội vàng tới giải thích.
- Vừa rồi nghe thấy bên trong có tiếng ho sù sụ, tiểu nhân mới phát hiện ra có điều lạ, tìm ra nắp hầm, trẻ con ở bên trong núp vào góc tường cũng không động đậy, bọn trẻ con lo lắng sẽ rắc rối...
Triệu Tiến gật gật đầu, lại túm lấy Đinh Quân đang muốn đi lên trước nói.
- Bên trong thôn nhất định có không ít hầm, ở bên trong chắc chắn có người trốn.
Nói đến điều này, nét mặt Đinh Quân lại rất là buồn thảm, đứng ở đó mếu máo nói.
- Đã mở đến hai mươi mấy cái hầm trong các nhà, bên trong đều không có người, mọi người đều là không kịp, mọi người đều quên mất.
Thôn Đinh gia tồn tại đã nhiều năm như vậy, cuộc sống coi là thái bình. Mọi người xem chừng đã quên mất cảnh giác.
Những đứa nhỏ khóc ở bên kia đã được đám gia đinh bế ra. Vừa rồi đám trẻ nhỏ không động đậy, mọi người không tìm kỹ dưới đáy cũng không dám động vào, sợ rằng xuống rồi bị người ở bên trong lo sợ mà vùng lên làm bị thương, đợi cho tỏ rõ thân phận, đám trẻ nhỏ mới khóc òa lên, lúc này mới dám ra tay.
Đinh Quân mừng rỡ nói.
- Cẩu Đản, Thảo Côn, Tiểu Yêu.
Gã ở bên này mừng rỡ hét lên. Bên kia Lưu Dũng nét mặt cũng lộ vẻ mừng rỡ, tổng cộng có ba đứa trẻ. Ba đứa bé này lại đều là ba đứa trẻ mồ côi ngày đó đến ăn nhờ ở đậu.