Bên trấn Song Câu này không có luỹ làng và rào trại, chiếu theo cách nói của người dẫn đường thì lúc trước, khi nơi này còn phồn hoa, mấy chỗ thế lực lớn đều che chở nơi đây nên không có đám cướp nào đến quấy nhiễu. Bây giờ suy tàn rồi, không có lợi lộc gì, cộng thêm nó lại ở bên cạnh Từ Châu, tất cả mọi người đều biết quy củ của Triệu Tiến rất nghiêm, nên cũng không ai dám động tới.
Vào tháng chạp khách thương rất thưa thớt, mấy chục người cộng thêm hơn hai trăm con ngựa đột nhiên đi vào này chính là một vụ làm ăn lớn, năm nay cũng có lẽ sống được khá giả không ít. Chủ nhân nhà trọ ân cần chiêu đãi, bởi vì người làm bên trong không đủ y còn đi nơi khác mượn người về phụ. Bận rộn hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng bố trí đủ đồ ăn cho cả người và ngựa.
Triệu Tiến bên này ra tay rất rộng rãi, thanh toán trước tất cả hao tốn. Bọn họ không hề tiếc tiền, chỉ vì muốn được nghỉ ngơi tốt một chút, điều này làm cho chủ quán càng là tận tâm tận lực hầu hạ.
Điều nhớ kỹ khi đi đường xa chính là không rửa mặt chỉ rửa chân. Không rửa mặt là vì e rằng rửa mặt sạch sẽ quá, gió thổi da sẽ bị nứt ra. Rửa chân là để thư giãn, ngủ càng ngon hơn.
Lúc ngâm chân, Triệu Tiến và các huynh đệ đều tụ chung trong một căn phòng. Mọi người ngoài việc trò chuyện vài câu còn xem xét sự tình hôm nay, thảo luận kế hoạch ngày mai, cuối cùng nhắc tới một chuyện.
Triệu Tiến đột nhiên đặt câu hỏi.
- Lời đồn tại Song Câu trấn có phải do Khương Mộc Đầu tung ra hay không?
Sau khi ngạc nhiên, Lưu Dũng mới vội vàng nói.
- Thật đúng là có khả năng này, đợi sau khi trở về đệ sẽ an bài người đi điều tra chuyện ấy.
Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Này cũng không cần thiết, chẳng qua về sau biết tới mưu meo khôn khéo của tên Khương Mộc Đầu này là được.
Dừng chân ở Song Câu trấn một đêm, cả người và ngựa đều được nghỉ ngơi tốt cho nên trạng thái ngày hôm sau cũng không tệ lắm. Ra khỏi Song Câu trấn chính là vào trong địa phận Bi Châu của phủ Hoái An.
Quan đạo dường như song song với dòng sông Hoàng Hà, bấy giờ Hoàng Hà đóng băng, qua sông cũng rất dễ dàng. Châu thành Từ Châu ở tại bờ nam sông Hoàng Hà, còn châu thành Bi Châu lại ở bờ bắc con sông. Một đường đi tới, cảnh tượng ven đường hai nơi đều hoàn toàn khác nhau. Từ Châu bên kia khó khăn rách nát, nơi này còn lại là vui sướng hướng vinh.
- Đây đều là đoạt từ Vận Hà của Từ Châu chúng ta.
Không ít người trong đội ngũ của Triệu Tiến đều hậm hực như thế. Người dân sống lâu năm ở Từ Châu vẫn luôn tức giận bất bình về chuyện này.
Đi vào trông địa giới Bi Châu, đám người Triệu Tiến cũng trở nên thong dong hơn. Bất kể là Triệu Tiến hay là Triệu Tự Doanh, cử động của bọn họ đều vẫn luôn xoay quanh địa phận Từ Châu, lúc đánh bất ngờ Khổng Gia Trang họ lại đi con đường giao nhau giữa Sơn Đông và Hà Nam. Địa phương như phủ Hoài An, Bi Châu này không có ai quen mặt bọn họ, đều xem họ là một thương đội mà thôi.
Ở Bi Châu, những nơi như nhà trọ hay cửa hàng cho thuê xe ngựa đều nhiều hơn ở Từ Châu rất nhiều, tiếp tế tiếp viện nghỉ ngơi đều rất dễ dàng, thậm chí ngay cả đội ngũ như bọn họ cũng chẳng phải quá bắt mắt nữa. Thường xuyên nhìn thấy được những đội ngũ hơn mười chiếc, mấy chục chiếc xe ngựa đi về phương bắc. Đây đều là những đoàn thương đội chạy về đón Tết.
Vốn vẫn còn tiếp tục lên đường được thêm hai canh giờ nữa, lúc đêm khuya liền tiến vào trấn Ngung Đầu, nhưng khi hoàng hôn buông xuống, Triệu Tiến liền ra lệnh cho đội ngũ ngừng lại ở bên ngoài một lữ điếm ngoài thành Bi Châu.
- Lão gia, ở địa phận Bi Châu này, khắp nơi đều có người của Thảo Oa Tặc, người đi trên đường, tiểu nhị trong khách sạn, khả năng đều là tai mắt của Thảo Oa Tặc. Ở trong nhà trọ thì chủ những nhà trọ ấy cũng có chút mặt mũi ở trên giang hồ nên bọn chúng cũng không dám lộn xộn, nhưng nếu như cứ đi trên quan đạo như vậy thì thực dễ dàng gặp phải phiền toái, không ít kẻ sẽ thừa dịp trời tối đánh cướp.
Tề Tam quả thật rất quen thuộc mặt đất bên Bi Châu này, hoặc là bản thân gã cũng từng cấu kết với Thảo Oa Tặc
Nếu đám người Thảo Oa Tặc dám cướp đường, tám chín phần mười sẽ bị đoàn người Triệu Tiến giết sạch sẽ. Thắng được thì thắng được, nhưng một khi sống mái với nhau, tin tức bị rò rỉ ra thì mạo hiểm cũng không hề nhỏ. Nên cẩn trọng làm xong được chuyện trước mắt thì vẫn là đi vào ban ngày là hơn. Hơn nữa Triệu Tiến và các huynh đệ còn phân chia trực đêm, ban đêm cam đoan có một người luôn luôn tỉnh táo.
Lữ điếm bọn họ ở lại này rất tốt, không những mới tu sửa lại mấy năm, chăn màn gối đệm cũng đều rất sạch sẽ, chưởng quầy tiểu nhị cũng đều ân cần khách khí, làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái. Thức ăn trong này cũng nấu khá ngon, thậm chí còn có người dò hỏi bọn họ có cần nữ nhân hay không
Từ Châu đã không có khách điếm như vậy, sau khi mở ra sông Ca, Vận Hà đổi sang Bi Châu, toàn bộ địa phận Bi Châu đều trở nên phồn vinh lên.
Một đêm này bình an vô sự, tuy nhiên sáng sớm lúc ăn cơm, Cát Hương gác đêm lại hạ giọng nói.
- Lúc nửa đêm về sáng, hai tiểu nhị trong điếm đi vào chuồng ngựa, muốn lục hành lí của chúng ta, thấy có người trực đêm mới quay về.
Vẻ mặt mọi người đều trở nên trịnh trọng lên, Cát Hương tiếp tục nói.
- Chúng ta lúc ấy đem người bắt lại truy hỏi, bọn họ nói là nếu như có đại đội khách thương đến trong khách điếm thì bọn họ đều sẽ đến thăm dò kỹ càng, có người cho tiền lót tay trước bảo bọn họ làm như vậy.
Mọi người nghe thấy thế đều cảm thấy an tâm rất nhiều. Không phải chỉ nhắm riêng vào đội của mình vậy thì cũng không cần lo lắng quá.
Triệu Tiến thận trọng nói.
- Tranh thủ đi mau. Bi Châu khắp chốn phồn hoa. Nơi này không thái bình như Từ Châu đâu, tất cả mọi người cẩn thận chút.
Từ Châu chạy tới trấn Ngung Đầu theo đường bộ cũng mất hơn hai canh giờ một chút. Trên quãng đường đó, đoàn người Triệu Tiến bị ít nhất bốn đám người tới rình coi.
Nếu như là thương đội tầm thường thì chắc chắn sẽ không cần để mắt tới, nhưng dưới tay Triệu Tiến lại có không ít người hiểu về chuyện này, có vài vị thậm chí xuất thân từ mã tặc, tất nhiên hiểu rõ chuyện đó. Đổng Băng Phong và vài người cung thuật xuất chúng cũng đã đem cung tên cầm ra, chuẩn bị đề phòng.
Tuy nhiên bọn cướp đường lục lâm sống được đến giờ cũng đều là những kẻ cẩn thận, đoàn người Triệu Tiến này dù cho có ăn mặc thế nào cũng giấu không được khí thế dũng mãnh nhanh nhẹn của họ, cộng thêm có hơn bảy mươi hán tử tinh tráng, bất cứ kẻ nào muốn động bọn họ đều phải suy nghĩ kĩ một chút. Cho nên dọc theo đường đi mạch nước ngầm bắt đầu khởi động, nhưng cho tới lúc đến được trấn Ngung Đầu vẫn cứ bình an vô sự.
Đi vào trấn Ngung Đầu, ngoại trừ mấy người đã tới trước đó ra thì những người khác đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho rung động. Bởi vì nơi này thật sự là giàu có và đông đúc phồn hoa.
Trước khi đến đây mọi người đều nghe nói qua về dáng dấp phồn thịnh của nơi này, nhưng mọi người cũng không cho rằng nó sẽ thần kì như thế, dù nói thế nào, nơi này cũng chỉ là một cái thôn trấn, thậm chí ngay cả thành trì cũng không có.