Triệu Tiến cười khen ngợi mấy câu, trong lòng lại có suy tính, tính toán của Đinh Hoành này kỳ thật cũng chưa chắc xuất phát từ lòng tốt. Phụ tử Đinh gia bọn họ đã là đầu lĩnh của thôn Đinh gia này, càng nhiều người khai khẩn ruộng đất, chỗ tốt của bọn họ càng lớn. Chỉ chẳng qua hiện giờ cùng một cửa ải khó khăn, cho nên hết thảy thoạt nhìn đều là thân tình và trượng nghĩa
So với ngày hôm qua, con đường trở nên càng thêm chật hẹp, hai bên đường cỏ cũng trở nên rất cao, chiếu theo lời Đinh Quân nói, chiếu theo bước chân như vầy đi thêm một ngày nữa, thì đã nhìn thấy được trang viên của Lưu Gia Trang. Mặc dù cũng có bãi cỏ hoang, nhưng nơi đó cỏ đã rất là thưa thớt rồi, bởi vì trang hộ vân vân cần phải cắt cỏ nấu cơm sưởi ấm.
Trên đường rất vắng lặng, nhìn không thấy bóng người, một đám người đi rất vô vị, người biết nói chuyện tán gẫu không có nhiều, Đinh Quân lại là dẫn đường chạy tới phía trước, lúc này Lưu Dũng cũng đi theo tới đằng trước, đi cùng còn có một hán tử.
Đi gần tới lúc mặt trời ngả về tây, một đám người Triệu Tiến mới dừng lại ăn cơm, lúc người khác thu dọn, Triệu Tiến chất đồ đạc trên xe ngựa lên cao, giẫm lên phía trên nhìn xem. Bốn phía cỏ khô đất tuyết mịt mùng không bến bờ, nhìn không ra dấu tích thôn xóm gì cả. Còn Đinh Quân này nói đi nửa ngày đã nhìn thấy được ngã ba, đi hơn nửa ngày nữa thì có một trại nhỏ, sao cái gì cũng không nhìn thấy. Chẳng lẽ có cái gì không đúng?
Triệu Tiến gọi Đinh Quân sang hỏi thẳng, Đinh Quân cũng không có hoang mang, chỉ nói đi tới đằng trước nửa canh giờ thì tới được ngã ba kia rồi.
Dặn dò mấy người đi theo Đinh Quân sang đấy điều tra trước, những người khác lưu lại ở nguyên chỗ chờ đợi. Đội xe ngựa tiến lên rất chậm rãi, người cưỡi ngựa thì nhanh hơn rất nhiều, cơm vừa mới nấu xong, người đi sang điều tra đã trở lại rồi.
Kỵ binh hồi báo nói rất cặn kẽ.
- Lối đi bên đó bị cỏ che khuất, phải đẩy cỏ ra đi vào mới thấy được đường. Con đường kia rất nhỏ, chỉ để cho hai người đi song hành được. Đường lớn tìm không thấy...
Đinh Quân cười giải thích.
- Một thôn mấy chục hộ không tới hai trăm người, còn có hai cái không tới trăm người, ngay cả bản lãnh tự vệ cũng không có. Thảo Oa Tặc vừa tới rất dễ bị rột sạch, chỉ đành giấu mình sâu một chút.
Thôn Đinh gia khả dĩ lấy ra được hơn trăm nam đinh tráng niên phòng cướp, mã tặc thổ phỉ bình thường cũng không dám đụng tới, còn những thôn làng kích cỡ rất nhỏ này thì không có sức lực chống cự gì, chỉ đành tận sức ẩn mình không bị người ta phát hiện.
Đối với mấy cái thôn này, Đinh Quân không thất lễ cũng không quá xem trọng, chỉ nói.
- Kim lão gia, ngài muốn thu muối thì tới càng nên tới Lục Gia Trại ở đằng trước kia, làm ăn buôn bán bên đó cũng tốt hơn nhiều. Về phần nơi ba chỗ ngay cả cái tên cũng không có này, trong tay không muối không tiền, chỉ là một đám người ngậm đắng nuốt cay tụ chung một chỗ. Lục Gia Trại kia chính là chỗ bọn dân đốt lò tụ tập. Muối nhiều, tiền cũng có.
Bản thân thôn Đinh gia là lưu dân, nạn dân, cuộc sống trôi qua cũng rất vất vả, nhưng không mảy may làm mất đi vẻ khinh bỉ của Đinh Quân so với chỗ càng nghèo càng khổ hơn gã.
Hơn nữa không cần Đinh Quân giải thích, Triệu Tiến cũng đoán ra được. Chỗ đặt thôn Đinh gia kia so với thôn trại ba nơi không tên tuổi này càng tốt hơn rất nhiều vì ở bên cạnh đường lớn, cách bên ngoài lại gần, trao đổi tới lui đều thuận lợi rất nhiều, mà ba chỗ này chỉ là cầu kế sinh nhai thôi.
Triệu Tiến hỏi.
- Ba con đường kia chỉ là thông tới ba thôn làng này thôi sao? Không thông tới chỗ nào khác nữa hay sao?
Trong lòng hắn đã có tính toán sơ qua.
Đinh Quân rất là quen thuộc với nơi này.
- Ba cái thôn kia ở chỗ quá hoang vu, xung quanh đều là vũng bùn đầm lầy. Đi về hướng bắc hẳn là gặp được sông Thuật Thủy. Đều là tuyệt địa.
Ăn cơm trưa xong, đại đội tiếp tục tiến lên, Đinh Quân này dường như đối với Lục Gia Trại cảm thấy rất hứng thú, khi gã nhắc tới bên đó quán rượu và kỹ viện đều đầy đủ hết, giống với một thành trấn, tất cả cũng liền hiểu rõ tại sao gã cảm thấy hứng thú.
Lúc tới được ngã ba, Đinh Quân xuống ngựa đẩy cỏ ra, Triệu Tiến lúc này mới nhìn hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Bên đó móc luôn cả đất mang theo cỏ đặt ở lối vào, con đường nhỏ bên trong lại lượn thành vòng tròn nhỏ, ở bên ngoài vốn chẳng cách nào để mắt thấy được, ngay cả đứng ở chỗ cao nhìn cũng chưa chắc nhìn rõ, cỏ khô dài rất là rậm rạp, gần như che đậy kín kẽ.
Tề Tam thúc ngựa đi vào chốc lát, trở ra bẩm báo nói.
- Cưỡi ngựa qua được, xe ngựa e là khó, rơi vào trong hố bùn thì có phiền toái lớn rồi.
Không ngờ rằng nghe được lời này Đinh Quân lại cười mở miệng nói.
- Kim lão gia nếu như muốn đi mấy chỗ này đi một chút cũng không khó. Mấy con đường nhỏ này đi xe lớn nhiều nhất gặp phiền toái chút ít nhưng thật đi được.
Ngay trước mặt bác bỏ lời mình nói, Tề Tam tức thì giận dữ, ở trước mặt Triệu Tiến không dám phát tác nhưng vẫn phải hỏi ngược lại.
- Tuy nói trời lạnh, nhưng trong Thảo Oa Tử này khắp chốn đầm lầy bùn nhão. Xe ngựa nặng như vậy nếu chẳng may rơi vào đi bằng cách nào. Đến lúc đó trước sau đều không nhúc nhích nổi, chẳng lẽ vứt ở nơi đó sao?
Đinh Quân cười lại hỏi.
- Vị đại ca kia, huynh không biết Thảo Oa Tử mấy năm qua càng lúc càng hạn sao?
- Nghe cha tôi nói, lúc bọn họ mới tới rắn rết nhiều lắm, ẩm thấp. Nhưng mấy năm nay lại tốt lên không ít, rất nhiều nơi đầm lầy biến thành bùn đất, bùn đất biến thành ruộng cạn. Ba thôn này nếu như không phải bởi vì cái này vốn dĩ không cách nào ở lại. Bởi vì trở nên khô cạn cho nên chỉ cần nơi đi thành đường hai bên cũng sẽ không có bùn đất hố bùn gì nữa. Hơn nữa trời lạnh, đều bị đóng băng cứng chắc, xe ngựa đi được.
Đinh Quân nói lời lẽ rất rõ ràng.
Tề Tam mặt đỏ tai hồng, sắc mặt Dịch Tiến Bảo và chú cháu Bành gia cũng khó coi, bọn họ nói quen thuộc đối với nơi này, nhưng nếu chẳng qua chỉ là mấy năm không có trở về, cũng chỉ là hiểu rõ sơ bề ngoài, ở trước mặt người thông hiểu chân chính, đích thật là trò cười.
Triệu Tiến cũng không có nói gì thêm, chỉ chọn một con đường, sắp đặt đi về hướng bên đó, điều này khiến cho Đinh Quân có chút không hiểu. Bởi vì con đường này đi thông tới một cái thôn số người ít nhất, tổng cộng mới mấy chục người. Nói trắng ra, chỉ là người may mắn sống sót của lưu dân Phượng Dương năm nay tới được Bi Châu. Bọn họ chui tới nơi này tìm đường sống, cực kỳ nghèo khổ, thậm chí ngay cả nữ nhân cũng chỉ có mười mấy bà thím tay chân thô to. Nhưng thấy thái độ phong thái làm việc của vị Kim lão gia này dường như cũng không cảm thấy hứng thú với cái đó.
Mệnh lệnh đã đưa ra, đại đội bắt đầu chuyển hướng. Ngựa còn dễ nói, khoảng cách giữa các xe ngựa cố gắng kéo giãn ra xa, tránh cho một chiếc không động đậy được trước sau đều theo đó gặp phiền phức.
Giống như lời của Đinh Quân, con đường nhỏ hẻo lánh này bản thân rất chật hẹp, nhưng đất tuyết ven đường cũng rất cứng chắc, không có hố bùn đất nhão gì ngăn trở, mặc dù cần có người phát cỏ hoang, nhưng đi rất thuận lợi.