Trên con "đường lớn" trong Thảo Oa Tử đã phải đi rất chậm, trên con đường nhỏ chật hẹp như thế tất nhiên cũng không cách nào đi nhanh, lúc mặt trời sắp xuống núi, trước sau vẫn đều không nhìn thấy khói bếp nhà ai.
Lúc đi dọc theo con đường Triệu Tiến đại đa số đều ở trên xe ngựa, hơn nữa là đứng trên đồ đạc đặt ở xe ngựa. Lên cao nhìn xa, hắn đứng ở chỗ cao quan sát hoàn cảnh bốn phía, Đinh Quân và ba người dẫn đường kia không ngừng ngẩng đầu nhìn hắn, nhủ thầm xung quanh cỏ hoang mịt mùng bát ngát có gì đáng xem.
Cho tới giờ vẫn chưa tìm được chỗ để mà đặt chân, Triệu Tiến lại không hề sốt ruột, bực bội, ngay lập tức sắp xếp người chuẩn bị hạ trại.
Nơi đây quả thật là hoang vắng, thậm chí cả một số con thú hoang cũng chẳng hề sợ người. Doanh trại nhóm lửa nấu cơm, xung quanh lại có mấy con sói xuất hiện. Lưu Trang hứng chí bắn chết luôn hai con, lúc này mới làm cho những con còn lại sợ quá chạy mất, cơm chiều lại có thịt ăn.
Triệu Tiến hỏi một vấn đề.
- Từ nơi này mà cưỡi ngựa đi ra ngoài, tới đường quan đạo hay là các thôn trang có các hộ dân ở, thì phải mất bao lâu, dù là từ bên kia đi cũng được.
Đinh Quân bị câu hỏi này có chút mơ hồ, ở đó cân nhắc một hồi lâu mới mở miệng nói.
- Lại từ hướng bắc đi mất một ngày mới tới được quan đạo, hướng đông đi mất một ngày rưỡi, hướng nam thì chưa đi bao giờ.
Triệu Tiến hỏi xong không tiếp tục hỏi nữa, sắp xếp công việc cho người khác, tự mình đi sang một bên, cầm lấy thanh đoản đao vẽ lên mặt tuyết.
Đám huynh đệ đều đã sắp xếp mọi thứ trong doanh trại xong, cũng đều tụ tập cả lại, vây quanh xem Triệu Tiến đang vẽ.
Triệu Tiến vẽ thứ gì đó trên mặt tuyết cũng rất đơn giản, một vòng tròn, mấy con đường ngang dọc chằng chịt. Trần Thăng chăm chú nhìn một lát rồi hỏi.
- Đây là Thảo Oa Tử phải không?
Trong đám huynh đệ, người ngoài đều cảm thấy Vương Triệu Tĩnh là người thông minh nhất. Nhưng Trần Thăng cũng không kém, chẳng qua là bình thường ít mồm ít miệng, người ngoài chẳng hiểu ra làm sao.
Triệu Tiến ngẩng đầu cười cười nó.:
- Đại Thăng đệ thật là có tài quan sát, chúng ta ngày mai phải quay trở về rồi.
Mọi người đều sửng sốt. Theo như lời của Đinh Quân, mọi người ngay đến một phần ba Thảo Oa Tử cũng chưa đi hết, bây giờ lại quay trở về, chẳng phải là uống công phí sức sao?
Triệu Tiến cười nói:, tiện thể chỉ tay sang phía bên kia.
- Không cần phải đi xa quá như vậy. Huynh đã tìm thấy nơi bố trí chỗ ở cho lưu dân.
Mọi người nhìn sang theo hướng tay chỉ của Triệu Tiến, lại nhìn thấy Đinh Quân đang giúp chăm sóc ngựa, hơi ngạc nhiên, mọi người đều là hiểu ra.
- Đại ca!
Đổng Băng Phong mở miệng hỏi, mới đầu giọng hơi to, vội vàng nhỏ giọng lại.
- Ý đại ca là bố trí ngay tại thôn Đinh gia sao?
Triệu Tiến gật gật đầu, dùng bao đao vạch một điểm nào đó trong vòng tròn nói.
- Thôn Đinh gia ngay bên cạnh đường cái, vận chuyển ra vào đều là thuận tiện. Chúng ta đi đã lâu như vậy, phía trước còn rất xa mới đi qua được. Chứng tỏ thôn Đinh gia bên đó đủ an toàn, hơn nữa từ thôn Đinh gia đến nơi tá túc bên kia Huyện Thành cũng phải mất hơn một ngày đường. Khoảng cách này là vừa vặn. Chúng ta còn phải vận chuyển người và lương thực vào trong này, quá xa cũng có chỗ không thuận tiện.
Nói tới đây, Triệu Tiến nhìn Đinh Quân bên đó lại nói thêm.
- Còn về phần các hộ trong thôn Đinh gia, bọn họ làm người dẫn đường. Thậm chí cho bọn họ vào sổ sách quản sự đứng đầu thôn, không bằng lòng cũng được. Mấy trăm người dân Từ Châu này rất dễ bố trí.
Sắp đặt lộ trình quay về sáng ngày mai chỉ có các huynh đệ là biết. Mệnh lệnh ra sao phải đến sáng sớm mai mới ban ra. Tuy nhiên tình cảnh trong doanh trại đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với mấy ngày trước. Mọi người đã từ từ quen với kiểu hành quân này.
Khôi giáp và binh khí đều được đem ra, lau chùi bảo dưỡng. Làm xong những việc này, lại chăm sóc cho ngựa đủ thức ăn. Đã là xác định con đường quay về, đồ đạc tài vật mang theo trên xe ngựa cũng không cần phải tính toán dùng ra sao nữa.
Sau khi cơm chiều, bận bịu cũng chẳng bao lâu, sắp xếp mọi thứ xong, Triệu Tiến lên xe ngựa. Theo những đồ đạc đã tiêu hao, trên xe ngựa cũng chừa ra chỗ trống nghỉ ngơi. Điều này coi như là chỗ có lợi của Triệu Tiến thân là thủ lĩnh.
Nằm ở trên xe, Triệu Tiến cảm thấy bản thân làm cho chuyện này trở nên phức tạp. Thực ra chẳng phải ngẫm nghĩ nhiều như vậy. Thăm dò địa thế xong là vận chuyển đưa người và tài vật tới được rồi. Ngay cả những lưu dân từ Sơn Đông tới cũng dồn tụ lại ở thôn Đinh gia. Hơn nữa tồn tại lâu như thế, bằng vào thế lực và tầm vóc trước mắt của Triệu Tự Doanh tất nhiên làm được lớn hơn nữa.
Đương nhiên, đến lúc thì hành chắc chắn sẽ vấp phải những khó khăn thế này, thế kia. Nhưng những chuyện như vậy đều đến rồi, sẽ luôn có cách. Trong lúc suy tư như vậy, Triệu Tiến chìm vào giấc ngủ.
Mở mắt ra thì trời đã sáng rồi, nhưng Triệu Tiến là bị người khác đánh thức, Đổng Băng Phong ở bên cạnh có chút sốt ruột.
Đổng Băng Phong vẫn đang gọi.
- Đại ca, đại ca...
Theo phiên trực, bây giờ là Đổng Băng Phong trông giữ. Bây giờ trời chắc chắn là tờ mờ sáng, Triệu Tiến đưa ra hai phán đoán, trong tình trạng không mệt mỏi lắm, Triệu Tiến tự tin sẽ không dậy muộn.
Mọi người vẫn cứ nguyên quần áo thế mà ngủ, chỉ đơn giản duỗi người ra một cái là dậy được luôn. Quay đầu nhìn về hướng tây, quả nhiên, bóng đêm bên đó vẫn chưa bị đẩy lui hoàn toàn. Sau đó, nhìn về hướng khác, Triệu Tiến biết rằng tại sao Đổng Băng Phong lại gọi hắn dậy.
Phía tây một cột khói bốc lên, màu sắc đã rất nhạt, nhưng vẫn cứ như vậy bốc lên cao, mảng mây ở trên không trung đó, cho thấy đó là khói bụi ngưng tụ lại.
Triệu Tiến từ trên xe ngựa đứng thẳng dậy, chẳng cảm thấy có tí gió nào, nhớ lại đêm qua, cũng chẳng nhớ tới cơn gió nào, nhìn màu sắc trên bầu trời, cột khói này dã tồn tại ở đó rất lâu, lẽ nào đốt cả đêm qua.
Triệu Tiến lập tức hạ lệnh.
- Gọi tất cả mọi người dậy.
Đổng Băng Phong vội vàng thông tri cho thủ hạ gọi người. Mọi người đều dậy rất nhanh, rất nhiều người bốc tuyết xoa lên mặt, lập tức tỉnh ngủ. Nhưng ba người dẫn đường và Đinh Quân vẫn đang ngáp dài mấy cái liền.
- Lão gia, đây là hướng từ thôn Đinh gia.
Tề Tam từng trải về chuyện này hơn người khác, ở trong Thảo Oa Tử đã lâu, cho dù rất nhiều thứ đã thay đổi, nhưng những thứ này vẫn không bị mất đi.
Triệu Tiến quay lại nhìn Đinh Quân một cái, trầm giọng nói.
- Hướng kia e là chỉ có từ thôn Đinh gia.
Triệu Tiến quay người lại lớn tiếng nói.
- Đem lương khô và cỏ khô cho hết vào túi, dùng ngựa để thồ, chỉ cần đủ lượng dùng cho hai ngày, mặc áo giáp và giáp che ngực lên, còn lại thì cho hết lên ngựa.
Mọi người bên dưới đều hơi sửng sốt, không biết mệnh lệnh bất chợt này là vì cái gì. Nhưng chỉ có vài người xuất thân giang hồ để mắt đến cột khói và bầu trời phía tây.
Nhưng cử chỉ nhanh nhất vẫn là những người cũ của Triệu Tự Doanh. Bọn họ chẳng cần để ý vì nguyên nhân gì, chỉ là mệnh lệnh của Triệu Tiến đã ban ra là lập tức nghe theo.