Tiểu Bành mồm miệng lanh lợi hỏi.
- Chúng ta hiện giờ đã vào bãi cỏ hoang rồi. Mấy vị thiếu gia, các người có phải sắp sửa móc nối với đường muối lậu phải không?
Lời vừa mới hỏi ra, đã bị thúc thúc y Bành thất hung hăng đánh một cái, trợn mắt nhìn nói.
- Nói hươu nói vượn thứ gì đó, đây là chuyện chặt đầu, mất đầu đấy.
Buôn muối lậu khắp nơi đều là như vậy, luận vương pháp cũng là chuyện chặt đầu xét nhà, hỏi thẳng ra dĩ nhiên phạm vào điều kiêng kỵ. Bành thất này đánh xong đứa cháu mình, cẩn thận dè dặt nhìn về hướng bọn người Triệu Tiến. Cát Hương liếc mắt nhìn Triệu Tiến cười hì hì nói.
- Đường muối cái gì, nói nghe một chút. Chúng ta lần này chính là nghe nói bãi cỏ hoang rộng lớn, sang đây nhìn có gì mới lạ. Có việc gì mới lạ cứ việc nói ra.
Đầu óc hỏng mất mới vào mùa này tới bãi cỏ hoang. Tuy nhiên tất cả cũng chỉ muốn nói cho có chuyện để nói mà thôi. Tiểu Bành kia không dám nói, Bành thất ngồi im re do dự không quyết. Dịch Tiến Bảo cười nhạo nói.
- Hai người các ngươi sợ cái gì. Người đi buôn muối chẳng lẽ còn xem quá ít, nhìn không ra. Mấy vị công tử gia đây phú quý bậc này, sao phải đi làm chuyện như vậy. Nói đi sợ cái chim gì, các ngươi không nói ta nói đó.
Xuyên qua bãi cỏ hoang hướng thẳng về phía đông chính là đồng muối một dãi vùng ven biển và Hải Châu, cũng chính là nơi làm ra muối phủ Hoài. Bao muối chỉ cần chuyển ra khỏi Hải Châu đã đổi ra được ngân lượng. Muối quan còn có dân buôn muối lậu đi đường muối quan đều phải vận chuyển lén lút trên đường thủy. Từ Hải Châu chuyển muối đi theo đường sông tới cửa sông Thanh Giang hoặc là Dương Châu, ở nơi đó chia nhỏ ra khắp thiên hạ. Dân buôn muối lậu lẻ tẻ không ít kẻ cũng là lấy được trên đường thủy sau đó bán đi.
Tuy nhiên loại dân buôn muối lậu đi theo đường muối quan này, tính cả số tiểu thương buôn muối lấy muối trên đường thủy kia từ một gốc gác cũng coi như là "muối quan". Bởi vì chỗ đầu mối các nơi lệ thường đều có phép tắc, không phải nói ngươi cầm được muối thì đã bán được. Hiếu kính các mặt chút đỉnh đều không được thiếu sót, ngay cả quan lại, quan phủ, quan binh trên đất ấy, Tuần kiểm tra xét các nơi, cùng với cường hào chủ chứa trên đất ấy, đều phải được cắn một phần. Mặt khác, tăng giá cũng không được do mình làm chủ, cũng có bề trên định ra con số, không dựa theo con số này, y hệt như muốn gặp xui xẻo, chịu thiệt.
Làm chuyện phạm vào vương pháp như vậy, đều phải mưu lợi món lời rất lớn, không ít người cảm thấy cắt xén hiếu kính quá nhiều, muốn giảm bớt một số mắt xích này. Về sau cũng có người muốn làm chen vào cánh cửa buôn bán này nhưng chui không lọt chân, mấy kẻ đó đã nghĩ ra cách khác. Tỷ như nói đi thẳng vào xuyên qua bãi cỏ hoang này, thông đồng với người đồng muối bên đó lấy tới bao muối, sau đó lại theo con đường này vận chuyển ra ngoài.
Số bao muối đó bán giá thấp hơn trong chợ, rất dễ dàng đã ra tay được, chẳng những thế phí tổn bên trong cũng rất thấp, lợi nhuận phải cao hơn rất nhiều so với bình thường.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Quan phủ cấm muối lậu phải chăng chính là cái loại người này?
Tiền nhân hậu quả chuyện này rất dễ dàng đã nghĩ ra được thông suốt.
Dịch Tiến Bảo kia uống một hớp rượu, vỗ đùi nói.
- Vị công tử gia này nói không sai, không có chỗ tốt dĩ nhiên phải tra xét bằng hết, vừa thấy mặt đều phải động đao cả, giết người đổ máu đều là chuyện tầm thường.
Sai dịch quan phủ, tráng đinh của ti Tuần kiểm, thậm chí đoàn luyện cường hào vân vân, đều sẽ không cho phép muối lậu không giao nộp ngân lượng thường lệ có mặt, vả lại tra xét thu lấy muối, đó chính là chỗ có lợi cho nhà mình, những dân buôn muối lậu vì mạng sống vì bao muối lẽ dĩ nhiên cũng muốn liều chết chống cự, hai bên thật sự không chết không dứt.
Triệu Tiến nghe rất say mê, thú vị hắn lại là hỏi.
- Ai ở đồng muối bên đó đưa muối cho bọn họ?
Lần này Dịch Tiến Bảo còn chưa mở miệng, Bành thất hạ thấp thanh âm nói.
- Dân đốt lò. Bọn đốt lò vận chuyển muối ra ngoài. Nhất là mùa hiện giờ, bọn đốt lò phải tới bãi cỏ cắt cỏ, thuận tiện mang lén bao muối ra đây. Lúc cắt cỏ cũng là lúc bọn họ đổi tiển đổi vật.
- Đồng muối không tra xét sao?
Giọng nói Bành thất càng lúc càng thấp hơn.
- Sao lại không tra? Sau khi tra được có người phải chết đấy. Nhưng mọi người vì ăn miếng cơm no, vì người nhà mình thêm được tấm áo, để cho vợ con mặc được y phục ra khỏi cửa có chết cũng phải làm. Dân đốt lò đắng khổ lắm ài.
Tiểu Bành say khướt bên cạnh không biết tại sao đột nhiêu khóc rống lên, uống say đau khổ rõ ràng thật không nên cao giọng, tất cả dĩ nhiên vì vậy nhìn về hướng Bành thất. Bành thất vừa mỉm cười vừa nói.
- Thúc cháu chúng ta đây đều là người từ Sơn Đông chạy tới, chuyện thương tâm không ít.
Tất cả cũng không truy hỏi, cũng may tiểu Bành này khóc mấy tiếng đã ngủ khì. Lửa trại nóng rực chiếu ấm xung quanh xe ngựa, trên đất phủ đệm chăn bằng da lông, cũng không rét lạnh gì cho lắm. Dịch Tiến Bảo kia trước khi sắp ngủ mở miệng nói.
- Các vị thiếu gia phải cẩn thận chút. Vào chỗ này đã có sói rồi, đừng để bị nửa đêm vào cắn người lôi đi. Lại thêm trong thôn làng kia có không ít tai mắt bọn mã tặc thổ phỉ, thậm chí không ít nhà giàu có ở Túc Thiên lén lút làm chuyện buôn bán không tiền vốn, sớm hay muộn rất dễ dàng mó tới đây.
Bọn Triệu Tiến cười đáp lại. Hạ trại như này, lại là chỗ xa lạ, dĩ nhiên phải sắp sẵn người trấn thủ, lửa trại dần dần ảm đảm xuống, ở bốn góc đốt đèn lồng lên.
Sự tình như vậy trải qua nhiều rồi, mấy người bọn huynh đệ cũng sẽ không khách khí, Triệu Tiến trấn thủ sau nửa đêm, tất cả sắp xếp thứ tự còn lại, vội vàng đi ngủ.
Chỗ bọn họ hạ trại mặc dù có đường đi, nhưng bốn phía chung quanh đã không nhìn thấy người ở, lúc này lại là trời đông giá rét, dĩ nhiên chẳng nghe được cái gì trùng kêu chim hót, trong bóng đêm vô cùng im ắng, bị khí nóng nung ấm, rất dễ dàng tiến vào mộng đẹp.
Nửa đêm về sáng Triệu Tiến không phải bị người đánh thức mà là bị tiếng sói tru bừng tỉnh, hắn thức dậy mặc khôi giáp lên, cầm binh khí từ dưới gầm xe đi ra bên ngoài.
Đổng Băng Phong đang ở một chỗ bên dưới đèn lồng, giương cung lắp tên chĩa thẳng ra bên ngoài, thuận theo đó nhìn sang liền nhìn thấy được vài con mắt màu xanh lục lập lòe nhấp nháy, đó hẳn chính là sói rồi.
Nghe được tiếng áo giáp va chạm, Đổng Băng Phong quay đầu nhìn sang, vội vàng buông cung tiễn xuống.
- Đại ca không ngủ nhiều thêm chút nữa sao?
Triệu Tiến cười nói.
- Ngủ cũng đủ nhiều rồi. Trước khi chưa tới nơi này, thật không ngờ được Nam Trực Lệ chúng ta còn có nơi hoang vắng thế này. Trước kia nghe nhị thúc huynh giảng phong cảnh thảo nguyên, không ngờ rằng nơi này cũng có.
Đổng Băng Phong đột nhiên lại nhắm cung tiễn ra phía ngoài, lần này bắn luôn ra một mũi tên liền nghe thấy động tĩnh mũi tên nhọn găm vào da thịt. Một tiếng gào thét, lập tức mấy con sói kia đều phải tản đi.