- Trễ cái gì, về rất đúng lúc.
Triệu Tiến mỉm cười ra đón, tới trước mặt đấm một phát vào ngực Đổng Băng Phong, nói tiếp.
- Tới đúng lúc.
Đám huynh đệ cười vang lao ra, mỗi người một nắm đấm, Đổng Băng Phong cười hì hì kêu đau.
- Nhị ca huynh không được đánh đòn thứ hai đâu, huynh xuống tay quá nặng.
- Đây là người của Từ Châu Vệ?
Triệu Tiến nhìn thấy mấy khuôn mặt quen thuộc, lúc đó Hà Gia Trang bị tăng binh vây khốn, Đổng Cát Khoa cũng đã điều động đội nhân mã đi cứu viện, có mấy người khi đó đã gặp qua.
Đổng Băng Phong gật mạnh đầu nói.
- Về Hà Gia Trang đã không còn kịp nữa, tiểu đệ về thẳng Từ Châu vệ cầu viện, cha ta và mấy vị Chỉ huy điều động người, còn có...
Triệu Tiến cười nói.
- Ra ngoài nói, bên ngoài còn có người đợi chúng ta nữa.
Trấn Song Câu lại bắt đầu trở nên náo nhiệt, ngựa mà đám Triệu Tiến để lại ở bãi đất trống vừa rồi bị kinh sợ, lúc này tinh thần không tệ lắm, đêm qua lúc để lại chúng đã chất cỏ và túi lương thực trên mặt đất cho ngựa ăn, cũng coi như nghỉ ngơi một đêm.
Dắt ngựa lên ngựa, đám Triệu Tiến được quân cứu viện vây quanh đi ra ngoài trấn, viện quân không nhỏ, ước chừng hơn bốn trăm kỵ binh, nhưng trông lại rất không chỉnh tề, Vệ sở nhìn còn giống một đội, những nhóm khác cực kỳ hỗn độn, có người nhìn dũng mãnh, trong tay còn có binh khí, có người cưỡi lừa, xách đao bổ củi trong tay.
Đổng Băng Phong nhanh chóng giải thích nguyên nhân với hắn, đi tới Từ Châu vệ cầu viện, sau khi điều động được hai trăm kỵ binh, mọi người đều thấy người quá ít không nắm chắc phần thắng, Đổng Băng Phong liền tuyên truyền dọc đường rằng Tiến gia của Triệu Tự doanh cần người giúp đỡ, chỉ cần cưỡi ngựa giúp phô trương thanh thế, sau này tất sẽ hậu tạ.
Buổi tối liền sai người tới kêu gọi ở các thôn trang, danh tiếng hiện giờ của Triệu Tiến rất được ở Từ Châu, nói ra những lời này lập tức có người cưỡi ngựa tới giúp, từ bên Từ Châu vệ chỉnh đốn đội hình xuất phát, dọc đường liên tục có người gia nhập, thậm chí một số người vừa nhìn đã biết là nhân vật lục lâm giang hồ cũng tới tham gia.
Đổng Băng Phong cười nói.
- Đại ca, còn có rất nhiều người đang đuổi tới đây.
Một hán tử xuất thân Vệ sở vừa cười vừa nói.
- Tiến gia, người ta nói Từ Châu này có mấy lần cơ duyên tốt, trước đây ở thành Từ Châu là một lần, khi đó ai dám đi cùng với Tiến gia thì giờ chỗ tốt hưởng dụng không hết, lần này mọi người lại làm một cơ duyên tốt nữa.
Người chung quanh đều cười vang, Triệu Tiến cười giơ tay lên nói.
- Tâm ý của mọi người Triệu mỗ xin ghi nhớ, nhất định sẽ hậu tạ.
Mọi người đi theo tới đây, chỉ chờ có câu này, vừa nghe thấy liền vỗ tay tán thưởng ầm ầm, không khí vô cùng náo nhiệt.
Trong tình cảnh náo nhiệt, đại đội rời khỏi trấn Song Câu, Triệu Tiến và bọn thuộc hạ mặc dù mỏi mệt, nhưng binh giáp tinh xảo, khí thế kinh người, họ đi đầu tiên, phía sau là đội nhân mã của Từ Châu vệ, tiếp đó là những người đi theo từ khắp mọi nơi, không đến gần xem thì căn bản không nhìn ra hư thật, nhìn thẳng đến chỉ biết đây là đội nhân mã lớn có hơn trăm người, thanh thế kinh người.
Đội ngũ này lần lượt ào ra khỏi trấn Song Câu, tập kết trên bãi đất trống ngoài trấn, sau đó hướng tới phía trước, nhìn đội nhân mã lớn như vậy, Lê Đại Tân lập tức biến sắc mặt, đội ngũ của chúng cũng được một phen xôn xao.
Triệu Tiến đi về phía trước không bao lâu, từ trong đội nhân mã của Phùng gia liền có một kỵ binh xông ra, ra ngoài tầm bắn của cung tiễn mới hô.
- Lê gia nhà ta hỏi, ban ngày ban mặt thế này đánh nhau ầm ĩ thì quá kinh động, nếu quan phủ tới hỏi đều không có lợi cho mọi người, đành phải từ biệt ở đây, ngày khác gặp lại.
Cát Hương nghiến răng nghiến lợi nói.
- Muốn đánh thì đánh, muốn đi thì đi, đâu có dễ dàng như vậy.
Triệu Tiến giẫm xuống bàn đạp ngựa đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn đội ngũ của mình, rất nhiều người, ngựa đổ mồ hôi, rất nhiều người mang vẻ mặt mệt mỏi, chớ đừng nói chi là dáng vẻ cao thấp không đều của bản thân đội ngũ. Mặt trời hơi chếch phía tây, trấn Song Câu cách quan đạo không xa, thương lữ qua lại rất nhiều, nếu mấy trăm ngàn người sống mái với nhau thì nhất định sẽ dẫn tới có người để mắt tới. Nếu ngay từ đầu đánh nhau trong trấn thì người khác sẽ không để mắt đến, nhưng đội nhân mã đánh nhau cũng chỉ dã chiến trên đất bằng phẳng.
Trầm ngâm một lát, Triệu Tiến lại quay đầu nhìn, rất nhiều người bên phe mình trông đã căng thẳng, im lặng đến giờ, bọn họ cho rằng sắp đánh nhau rồi.
Triệu Tiến cất giọng nói.
- Mang một câu trở về, Triệu mỗ ân oán rõ ràng, chúng ta ngày sau tái ngộ.
Người ngồi trên ngựa phía xa đó chắp tay, thúc ngựa quay trở lại, chỉ thấy đội ngũ của Phùng gia bắt đầu chuyển động, rút lui về phía họ xuất phát ban đầu.
- Đại ca...
Cát Hương hỏi một câu.
Triệu Tiến thì thầm nói.
- Quay đầu nhìn, đám người này có phải đều thở phào nhẹ nhõm không.
Cát Hương ở trên ngựa quay đầu lại, phát hiện ngoài số rất ít người ra, những người khác đều nhẹ nhõm hơn, Cát Hương nhất thời cũng không nói gì.
Viện quân đuổi theo tới không phải không đánh được, thật sự muốn ra chiến trường liều mạng cũng chưa chắc không làm được, nhưng đối với họ mà nói, không cần đánh thì không nên đánh, Cát Hương hiện cũng là thủ lĩnh dẫn binh từng trải dạn dày trên chiến trận nên đương nhiên hiểu rõ tâm thái như vậy, có tâm tư như thế thì muốn thắng không hề dễ.
Đám Triệu Tiến ở bên ngoài trấn không vội vã đi ngay, mà đợi nửa canh giờ, nhìn cho tới khi đối phương hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, lúc này mới chuyển hướng.
Cho đến lúc này, Đinh Quân và đám nữ nhân, trẻ con được cứu ra khỏi Thảo Oa Tử đó mới nhận ra được an toàn của mình, vừa rời khỏi ngôi nhà đó. Trước mặt mấy trăm người, Đinh quân dẫn những người đó quỳ xuống dập đầu với Triệu Tiến, gã và đám nữ nhân toàn tâm toàn ý, rất nhiều đứa trẻ còn không biết xảy ra chuyện gì, tò mò nhìn xung quanh.
- Sắp xếp bọn họ lên ngựa, gọi những nhân vật tai to mặt lớn của trấn Song Câu tới đây.
Triệu Tiến nói đơn giản một câu, lập tức có người đi làm.
Lưu Dũng nhìn người quỳ dưới đất, cân nhắc một chút lại thì thầm nói mấy câu với đồng bọn khác, không lâu sau, đội Triệu Tự doanh của Triệu Tiến bắt đầu kể lại cho viện quân rằng tại sao Triệu Tiến lâm vào cảnh nguy hiểm.
Tiến gia dũng mãnh vô cùng lại cần mọi người cứu viện, chuyện này vốn làm cho người ta kinh ngạc, sau khi nghe xong nguyên do mới bừng tỉnh ngộ, hóa ra Tiến gia hành hiệp trượng nghĩa, cứu những nữ nhân và trẻ con cơ khổ không nơi nương tựa, thật là cao thượng.
Có người tâm tư riêng còn cẩn thận đánh giá những nữ nhân kia, con gái thôn dã mà thôi, đều không có tư sắc gì đáng nói, xem ra là hiệp nghĩa trượng nghĩa rồi.
Đại đa số mọi người đều đang khen ngợi kính nể, mặc dù bản thân họ gặp phải chuyện như vậy chưa chắc đã bận tâm, nhưng mọi người đều biết bản thân mình có lẽ một ngày nào đó cũng được giúp đỡ như thế, hình tượng của Triệu Tiến lập tức trở lên vĩ đại, mọi người cũng thân cận với Triệu Tiến hơn rất nhiều.