Hiện những nữ nhân không nơi nương tự của thôn Đinh gia này được sắp xếp tới đó, chỉ cần quản tốt, tất nhiên đáng tin hơn nhiều so với thuê bên ngoài.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Nữ nhân phải rời xa quân doanh, đừng để họ gần gũi đụng chạm với gia đinh của Triệu Tự Doanh, đưa cơm cũng phải để nam nhân làm.
Đám gia đinh đều là thanh niên huyết khí cương trường, nếu đụng chạm với đám nữ nhân trẻ này, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện gì, náo loạn, lung lạc lòng quân, nhưng mấu chốt là vì mọi người đều là người trẻ tuổi, ngoài Triệu Tiến ra, còn lại đều chưa thành thân, nên căn bản không nghĩ tới.
Ngẫm nghĩ một chút, mọi người cũng cho rằng cách nghĩ của Triệu Tiến rất có lý, đã bố trí ổn thỏa cho nữ nhân rồi, tiếp đó sẽ là trẻ con, lần này không ai lên tiếng, mọi người nhìn nau, cuối cùng lại là Lưu Dũng mở miệng.
- Đại ca, những đứa bé này đều giao cho tiểu đệ đi.
Đổng Băng Phong vội vã mở miệng nhắc nhở.
- Tiểu Dũng, đệ bận như thế, đâu có tâm lực chăm sóc lũ trẻ, đưa cho người trong thôn nuôi đi.
Đội Nội Vệ của Lưu Dũng là đội bận nhất ở các nơi, chiêu mộ, huấn luyện và đủ loại chuyện cơ mật, trong lòng mọi người đều có tính toán, nếu còn đưa một lũ trẻ tới thì chắc chắn là luống cuống chân tay.
Tuy nhiên Triệu Tiến lại không lên tiếng, Lưu Dũng mỉm cười nói.
- Chăm sóc là một chuyện, đệ muốn đội Nội Vệ giống như đám người lương thiện đó. Trước giờ toàn là người ngoài và người giang hồ, những người này có bản lĩnh, nhưng tâm tư quá giảo hoạt, dùng họ thì không cách nào yên tâm được, chi bằng luyện những đứa trẻ này từ nhỏ.
Lưu Dũng nói không đủ ngọn ngành, càng nói giọng càng nhỏ, mọi người cũng đều trầm mặc, đến cuối cùng nhất loạt nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến chậm rãi gật đầu.
- Đinh Quân cho vào trong đội Thân Vệ, Cát Hương đệ theo dõi y.
Triệu Tiến đột nhiên chuyển sang chuyện khác, Cát Hương vội đáp lời.
- Ngày mai vào thành, tiểu Dũng đệ lập tức sắp xếp người đi kiểm tra, xem rốt cuộc ai đi theo đám Phùng gia đó tới gây rắc rối cho chúng ta. Băng Phong, đệ đi tìm Tề Nhị Khuê tới đây, sau này Phùng gia không cần vận chuyển muối qua Từ Châu nữa.
Triệu Tiến liên tục ra lệnh.
Ngày hôm sau khi xuất phát, pháo nổ vang khắp nơi, Triệu Tiến phái người đi nghe ngóng mới ý thức được hôm nay là ngày đưa ông táo, mấy hôm nay bôn ba chém giết, ngay cả ngày tháng cũng không để ý tới.
Đến lúc này, tất cả mọi người đều ở nhà đón tết, trên đường hẳn phải trở nên yên tĩnh, nhưng đội người của Triệu Tiến đi trên đường, lại có người cưỡi ngựa chạy tới, còn có người canh giữ cạnh quan đạo, mọi người đều cung kính chào hỏi Triệu Tiến, dâng lên lễ vật năm mới, sau đó báo danh hiệu của mình.
Lý do bọn họ khiêm tốn như vậy rất đơn giản, để lại tên tuổi ở chỗ Triệu Tiến, sau này Triệu Tiến muốn đi xung quanh, dẫn theo mọi người cùng nhau phát tài.
Cát Hương cười nói.
- Tin tức truyền đi đúng là rất nhanh.
Khi tiến vào Từ Châu, binh lính giữ thành rất kinh ngạc, nhìn bộ dạng của Triệu Tiến rõ ràng là đi đường xa trở về, nhưng mọi người vẫn luôn nghĩ Triệu Tiến vẫn đang ở bên Hà Gia Trang.
Vào trong thành, tất cả đều đã được sắp xếp ổn thỏa, nữ nhân trẻ con đi theo tới bãi để hàng, ở đó có người đưa áo bông tới, còn mời cả lang trung khám bệnh bốc thuốc cho họ, bôn ba trên đường, rất nhiều người đều bị bệnh.
Đám gia đinh đi theo lên đường phải nghỉ ngơi chỉnh đốn ở bãi hàng, trọng trách hộ vệ do lực lượng Triệu Tự Doanh trong thành tiếp quản, đám Triệu Tiến ai về nhà nấy, Từ Trân Trân vẫn đang ở trong thành.
Vừa đến trước cổng nhà, có một hán tử đang đi dạo liền vội vã chạy ra, gia đinh hai bên đều không ngăn lại, vì mọi người nhận ra người này, đây là đầy tớ của Vương gia.
- Tiến thiếu gia, công tử nhà ta đã dặn dò, nói ngài về một cái là phải báo tin ngay, tiểu nhân đi ngay đây.
Tên đầy tớ này nhanh nhẹn chào hỏi, rồi lập tức lên ngựa phi như bay.
Triệu Tiến nhíu mày nhìn gia đinh bên cạnh, gia đinh nnày mấy hôm nay thay phiên trực trong thành, vội vã khom người nói.
- Lão gia, tam gia năm ngày trước đã phái người canh giữ, cũng không biết là có chuyện gấp gì.
Bọn gia đinh đều không biết thì chắc chắn rất khẩn yếu, Triệu Tiến không tiếp tục truy hỏi, chỉ bước vào sân. Hiện giờ mảnh sân này náo nhiệt hơn trước đây, ngoại trừ huynh muội Mạnh gia và vợ chồng Triệu Tam ra, còn có người mà Từ Trân Trân phái tới, nhìn thấy Triệu Tiến, lập tức xuất hiện cảnh náo loạn, khắp nơi báo tin vui.
Từ Trân Trân theo thường lệ xử lý việc nhà ở căn trạch viện bên cạnh, chạy tới đầu tiên là mẫu thân Hà Thúy Hoa. Bà mặc dù không biết Triệu Tiến sống dở chết dở lăn lộn ở phủ Hoài An, nhưng con dâu bị đưa tới đây sống mấy ngày nên cũng biết bên đó có chuyện, nhìn thấy hắn bình an trở về, trong lòng vô cùng vui vẻ, tươi cười nói.
- Nên như vậy chứ, cả nhà đoàn viên đón tết.
Triệu Tiến lại nhận thấy có gì đó không đúng: sau khi ân cần chào hỏi bèn hỏi.
- Cha đâu rồi? Nha môn phải đón tết từ lâu rồi chứ?
Hà Thúy Hoa có vẻ bất mãn đáp lại.
- Đã niêm phong cửa từ lâu rồi, nhưng cha con cứ muốn đi trực ban, làm sai dịch nhiều năm như thế, đến giờ lớn tuổi lại đâm ra chịu khó.
Nha môn quan phủ đóng cửa vào ngày hai mươi tháng chạp, cho đến ngày mười ba tháng giêng mới bắt đầu xử lý công vụ. Sau khi niêm phong cửa, ngoài Lại mục, sai dịch đi trực ra, những người khác đều trở về nhà. Triệu Chấn Đường vừa lành vết thương, lại là Phó tổng bổ đầu, lẽ dĩ nhiên có người bên dưới giúp xử lý, ở nhà cũng có người thông báo tin tức, đâu cần đích thân tới đó, điều này có chút kỳ quái.
Đang nói chuyện thì Từ Trân Trân đã vào phòng, đầu tiên hành lễ với Hà Thúy Hoa ở trước cửa, sau đó lại dịu dàng nói với Triệu Tiến.
Lời nói lo lắng, lễ nghĩa chu đáo, Triệu Tiến lại vẫn là cảm nhận được tình cảm của Từ Trân Trân không có biến động gì, xa cách đã lâu gặp lại cũng không hề vui sướng, cũng chẳng tỏ ý ôm lòng nhớ mong, chẳng qua là một người vợ nên làm thế nào thì Từ Trân Trân sẽ làm thế đó.
Triệu Tiến mỉm cười đáp lại, còn hỏi han vài câu, Triệu Tiến không nghĩ như thế có gì không đúng, hai bên chính là vì kết hôn mà làm đám cưới, tâm tình hiện giờ cũng hợp với đòi hỏi của hắn.
Không ngồi trong nhà bao lâu thì Triệu Chấn Đường nghiêm mặt trở về. Mặc dù nói cha nghiêm khắc, mẹ hiền từ, nhưng từ sau khi Triệu Tiến tự thân lập nghiệp, số lần cha con gặp nhau càng lúc càng ít, mỗi lần về nhà Triệu Chấn Đường đều vui vẻ ra mặt, khó nhìn thấy khi ông nghiêm túc như thế.
Tính toán giờ giấc, hẳn là mình vừa về đến nhà thì phụ thân Triệu Chấn Đương cũng từ nha môn vội quay về, Triệu Tiến nghĩ đến đầy tớ của Vương gia canh giữ bên ngoài khi nãy, dường như đều rất vội vã gặp mặt mình.
Chẳng lẽ trong những ngày mình rời khỏi Từ Châu đã xảy ra chuyện lớn gì? Nhưng nếu thật sự là chuyện lớn thì mình không lẽ nào lại không biết, đã có người đưa tin thông báo từ lâu rồi mới phải.
- Tiểu Tiến theo cha đi, có chỗ cần tới xem thử.
Triệu Chấn Đường ngay cả ngồi cũng không đã nói luôn.
Triệu Tiến kinh ngạc, Từ Trân Trân cũng bèn quay đầu lại, tuy nhiên lập tức đi về phía Hà Thúy Hoa, nhẹ nhàng nói.
- Mẹ, đồ tết trong nhà đều đã sắm sửa tương đối rồi.
Còn cha con Triệu gia ra khỏi phòng, vốn tưởng rằng sẽ nói chuyện trong sân, không ngờ bước chân của Triệu Chấn Đường không dừng lại mà đi thẳng ra ngoài, cũng không cho gia đinh đi theo quá gần.
-... Con đi được mấy hôm thì có hai tên Đông Xưởng tới.
Trong phòng mẹ chồng và con dâu nói chuyện về đồ tết rất hòa hợp. Trước khi Từ Trân Trân được gả tới đây, Hà Thúy Hoa còn lo con dâu xuất thân nhà giàu, quy củ thói quen chắc chắn không ít, tới chỗ dòng dõi sai dịch như nhà mình chắc chắn sẽ rất phiền phức, chuyện con dâu hiếu thuận hầu hạ không dám trông mong. Không ngờ Từ Trân Trân tinh thông việc nhà cũng như việc bên ngoài, hơn nữa tính tình rất dịu dàng, mẹ chồng và nàng dâu chung sống hòa thuận, tất nhiên tháng ngày sống chung với con dâu cũng không nhiều lắm.
Hai người nói chuyện vui vẻ, nhưng đều biết tâm tư không ở đây, việc hai cha con nghiêm túc như thế, không biết là vì cái gì.
Triệu Tiến bước vào cười nói mấy câu.
- Mẹ, con phải về Hà Gia Trang trước, mẹ không cần lo lắng, đợi giao thừa mọi người cũng tới Hà Gia trang, chúng ta cùng đón tết.
Nhìn khuôn mặt Hà Thúy Hoa lộ vẻ lo lắng, vội giải thích mấy câu mặc dù chẳng có chỗ hữu dụng gì.
Triệu Chấn Đường sầm mặt thúc giục.
- Con cứ bận chuyện chính đi, còn cách năm mới mấy ngày nữa kia, bàn chuyện này làm gì chứ.
Nhìn thấy bộ dạng của họ, Hà Thúy Hoa đành nuốt những lời căn dặn định nói ra, Từ Trân Trân chỉ có cách yên lặng đứng đó, dịu dàng nói.
- Phu quân cẩn thận chút.
Triệu Tiến gật đầu, quay đầu ra ngoài phòng, mới cất bước thì suýt nữa đã đâm vào một người, cũng đang vội vã, nếu không đã nhìn thấy.
- Ngươi chóng mặt rồi, còn không nhận tội với thiếu gia.
Mạnh Chí Kỳ nhớn nhác gào lên bên cạnh, muội muội Mạnh Tử Kỳ đang cầm một cái hộp, sợ tới mức mặt trắng bệch.
- Không sao, không sao.
Triệu Tiến xoa đầu cô bé, bước nhanh ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, bọn gia đinh liền tụ tập lại, Triệu Tiến lên tiếng.
- Chuẩn bị ngựa, đi tìm Trần Hoảng, Cát Hương, Đổng Băng Phong và Lưu Dũng, ta đợi họ ở cửa phía tây thành. Người đi làm việc riêng hủy bỏ nghỉ ngơi, cũng tới cổng thành tập hợp, đi thôi.