Lại gia trang vào ngày mười bảy tháng giêng hôm ấy đột nhiên gặp đại nạn, xung quanh thôn trang này không có hộ dân nào, lửa lớn thiêu cháy cũng không có người quản tới, qua mấy ngày mới bị phát hiện, xác chết trong thôn trang đều bị thiêu không còn hình dạng.
So với việc huynh đệ Lại gia khinh thường Triệu Tiến, Bì miệng rộng Bi Châu rất là rõ ràng với thủ đoạn của Triệu Tiến, từ sau khi Triệu Tiến về tới Từ Châu, Bì miệng rộng đã đổi ba nơi trú ngụ, ngay cả thuộc hạ mang theo bên cạnh cũng rời bỏ không ít.
Huynh đệ Lại gia và Thành gia là loại thổ hào có sản nghiệp, bản thân có thôn trang, có giao tình trên đất của mình hoặc giả có chỗ dựa bên ngoài. Còn Bì miệng rộng thì ăn cơm sống qua ngày trong lục lâm thảo mãng, bình thường thì dẫn thuộc hạ, tay chân đi làm ăn không tiền vốn, hoặc giả cầm tiền bán mạng cho người khác. Hiện giờ đắc tội với Triệu Tiến, Phùng gia lại không có ý muốn giơ tay cứu giúp, nhất thời rõ ràng không có chỗ để đi.
Bì miệng rộng năm nay cũng không có đón năm mới, sự tình Phùng gia hứa hẹn cũng không có ưng thuận, cả ngày lo lắng hãi hùng muốn chết, thuộc hạ tay sai cũng bắt đầu chạy trốn, tiền vốn cũng càng ngày càng ít.
Chính ngay lúc Bì miệng rộng này không biết làm thế nào cho phải, Thành gia bên kia tìm tới y, mời y sang đấy nghỉ ngơi. Người Thành gia phái tới nói rất dễ hiểu, hiện giờ Thành gia cũng lo lắng uy hiếp của Triệu Tiến bên kia. Tất cả hợp lại một chỗ, thực lực cũng mạnh hơn chút ít, tự bảo hộ lấy mình cũng có nắm chắc hơn, đợi Phùng gia sắp động thủ với Triệu Tiến, hợp lại một chỗ cũng chiếm được một số vốn lớn, kiếm được cũng lớn hơn nhiều so với người khác.
Bì miệng rộng chính đang lúc bàng hoàng vô kế lẽ dĩ nhiên bằng lòng ngay, hơn nữa ngay cả thuộc hạ vụng trộm chạy trốn bởi vì cái này cũng quay về mấy người.
Thành gia quả nhiên nói lời giữ lời, Bì miệng rộng dẫn theo hơn bốn mươi nhân mã trong tay tới, bên đó lập tức dọn ra một căn trạch viện lớn trong thôn trang. Người có rượu thịt, ngựa có cỏ khô, chiêu đãi tất cả mười phần hài lòng. Chỉ có điều đầu lĩnh Thành gia Thành Cường Khí nói là đi Bi Châu bên kia có việc, không đi ra chiêu đãi được.
Ở dưới hiên nhà người ta thì phải cúi đầu, Bì miệng rộng cũng hiểu được lý lẽ này, về sau không thiếu được phải gọi Thành Cường Khí là Thành gia, hoặc là Thành đại ca, đối với cái này cũng chẳng có gì đáng nói.
Bởi vì mạo hiểm một lần, thật là một năm cũng không có đón mừng cho tốt được, ở Thành Gia Trang coi như là bố trí ổn thỏa rồi. Rượu thịt trước mặt Bì miệng rộng cũng uống nhiều hơn mấy ly, cũng không biết Thành gia lấy được nơi này nhiều rượu như thế, từng người không ngờ đều uống no đủ. Lúc nhận ra được điểm này, Bì miệng rộng đã uống nhiều rồi, mơ mơ màng màng không chịu nổi ngủ mất.
Ngủ yên giấc không được bao lâu, Bì miệng rộng đã bị một chậu nước lạnh tạt cho tỉnh, khi mở trừng mắt ra phát hiện mình bị trói thật chặt, vẫn là ở trong cái sân kia, bốn phía đốt đuốc sáng trưng, Bì miệng rộng còn nhìn thấy thuộc hạ của mình cũng đều bị trói lại.
Thành Cường Khí nói là đi làm việc bên trong thành Bi Châu đang ở trong sân, trang đinh Thành gia và một đám hán tử xa lạ lạnh lùng nhìn bọn họ.
Đến lúc này Bì miệng rộng cũng biết xảy ra chuyện gì, ở nơi đó chửi ầm lên.
- Thành Cường Khi trời giáng ngũ lôi xuống tên tạp chủng nhà ngươi.
Nói chuyện được một nửa đã bị người ta chặn miệng, Thành Cường Khí cầm ra một thanh đại đao, một ngàn người Thành gia đều cầm ra binh khí, bọn hán tử xa lạ ngược lại không động thủ.
- Bì miệng rộng, xin lỗi người anh em, Tiến gia bên kia hỏi thăm ngươi.
Thành Cường Khí nói đôi câu, tức thì vung đao bổ xuống.
Động thủ với bọn Bì miệng rộng đều là người của chính Thành gia đi làm, người Triệu Tiến phái tới chỉ giám thị, Thành Cường Khí biết rằng đó là tại làm sao, đầu danh trạng phải có.
Hai mươi tháng giêng, ngoại trừ gia đình giàu có ham muốn hưởng thụ các nơi khác đã khôi phục bình thường, khắp chốn đều vì kế sinh nhai bận rộn hẳn lên.
Trên quan đạo vắng lặng mấy chục ngày cũng dần dà náo nhiệt, thương nhân làm ăn buôn bán, thợ thầy vào thành về nhà, trùng trùng đủ loại.
Vào lúc này, theo thường lệ có đại đội thương buôn từ phía phủ Hoài An tiến vào, đội ngũ trên trăm người, hộ vệ ba mươi chiếc xe ngựa, trên xe phủ vải thô đậy hàng, vung đầy đều là hàng hóa. Trong đội ngũ hộ vệ này đều là hán tử tinh tráng, cái mọi người cầm đều là binh khí bằng tinh thiết như phác đao, nhạn linh đao đấy, một vài người còn đeo cung tiễn.
Nếu như có người dò hỏi, những hán tử này sẽ nói mình vận chuyển chính là vải vóc và hàng hóa tạp nhạp, thật ra cũng không có người nào mắt bị mù đi hỏi, kẻ nào không biết đây là muối lậu từ phủ Hoài An bên kia sang đây.
Tháng hai Hoàng Hà tan băng, tháng ba tàu thuyền mới di chuyển được, tào vận hơi sớm hơn chút. Trong mấy tháng ngắn ngủi đó, đường thủy không cách nào thông hành, một số lớn bao muối phải đi đường bộ. Hơn nữa bởi vì đường thủy không thông, mấy tháng này giá muối phải cao hơn nhiều so với bình thường, hàng đi đường bộ có lời rất lớn.
Buôn muối lậu là tội nặng, buôn hai ba cân muối lậu chính phải chịu tội rơi đầu rồi, nhưng một đội ba mươi mấy chiếc xe ngựa này, cộng chung lại ra được con số lớn mấy ngàn cân muối, tuyệt đối không có người nào dám quản tới.
Dám buôn muối như thế, sau lưng đều là quan viên và thân sĩ, hộ tống đều là giang hồ hào kiệt, các phương diện ven đường đều phải cấu kết tốt, những chủ chứa phân chia kia cũng đều là thổ hào. Tầng tầng lớp lớp cửa ải đó, một người nào cũng đắc tội không nổi, ai cũng sẽ có mắt không tròng đi quản tới. Nói thêm nữa, làm ăn nhiều năm như thế, ngân lượng thường lệ đều đã thành khuôn phép, chỗ tốt lấy được bên trên đó đã không hề được coi là bổng lộc (tiền thưởng), mà đều gần giống như lương bổng (tiền nhận hàng tháng). Vừa có chỗ tốt, vừa đắc tội không nổi, tội gì để ý tới, chỉ làm như nhìn thấy thì được rồi.
Đội xe ngựa này tiến lên trước dọc theo quan đạo, lúc đi ngang qua thôn trấn ven đường thường thường sẽ dỡ xuống một phần, do thổ hào trong thôn trấn gánh vác phân chia.
Cả một thể thống nhất đã hoàn thiện suốt trăm năm qua, mọi người đều biết phải làm thế nào. Kỳ thật trước giờ không cần dùng tới nhiều hộ vệ như vậy. Nhưng mùa màng không tốt, trộm cướp, mã tặc trên mặt đất Từ Châu, Hà Nam, Sơn Đông quá đông, bao muối này lại thật dễ dàng ra tay. Để bảo hộ an toàn, vẫn nên cần người tới hộ vệ.
Trên dưới trăm hán tử khỏe mạnh nhanh nhẹn múa đao xách thương, cộng thêm mấy chục phu xe, đội ngũ như thế đi lại trên mặt đất, không có kẻ nào có mắt không tròng dám tới trêu chọc. Cộng thêm lân cận phủ Hoài An, ai không biết sau lưng số muối khổng lồ này là ai. Kẻ nào dám đoạt thử một chiếc xe, Thảo Oa Tặc vân vân sẽ không để cho kẻ đó yên, nói không chừng còn có quan binh kéo tới, ai dám đắc tội được đây.
Bởi vì có tầng tầng lớp lớp nguyên nhân này, bọn hán tử hộ vệ đội xe ngựa này cũng thần sắc thoải mái. Chuyện sai vặt này bọn họ chạy quá nhiều lần, không có người nào dám lộn xộn, cho dù thổ hào bản địa Từ Châu cũng kính sợ chất chứa trong lòng.