Gã chỉ kịp đánh văng một người, lúc đó gã đã bị sáu chuôi thiết chùy đâm trúng, áo bông trên mình bắt đầu bị máu nhuộm đỏ.
Bọn thiếu niên bổ nhào tới không màn tới thân mình, từng nhát đâm vào thân thể Hoàng Đào, gã lúc ban đầu còn giãy dụa, sau đó cầu xin tha mạng, sau đó nữa quỳ rạp trên đất không nhúc nhích.
Ngay cả Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia cũng không ngờ được biến hóa này, hai người vô ý rút ra khí giới phòng bị. Sau khi nhìn rõ ràng là người của phe mình động thủ, vũ khí của bọn họ cũng không có hạ xuống, nhìn những thiếu niên kia động thủ, hai người chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra.
Chỗ cần cổ Hoàng Đào đã sớm bị chọc thủng rồi, Mộc Thục Lan cũng rời khỏi bồ đoàn. Nàng không bận tâm tới cái xác, ngược lại chạy tới trước mặt thiếu niên bị đánh văng kia. Thiếu niên kia chỉ bị đánh văng đau đớn, nhưng không có chịu thương tích gì cả. Lúc ấy Hoàng Đào toàn thân đều bị đánh trúng, đã không có cách nào hạ sát chiêu rồi.
- Thánh Cô tỷ tỷ, đệ không sao. Tỷ đừng bị máu làm bẩn y phục.
Mộc Thục Lan ân cần săn sóc, thiếu niên này cảm kích rơi nước mắt, thiếu niên khác cũng đều có dáng vẻ gần như vậy.
Mộc Ngô Chân không nhịn được hỏi.
- Tiểu Lan, Hoàng Đào tuy rằng đáng chết. Nhưng con ra tay như vậy, bên phía huyện Triều Thành ai tới làm chủ đây?
Mộc Thục Lan không màn để tâm tới câu hỏi của nhị bá, dặn dò bọn thiếu niên dìu người bị thương kia rời đi, mới quay đầu cười nói.
- Có một kẻ bên cạnh Tiểu Lương là người bên phía Triều Thành, làm việc cũng rất tốt, đã bảo hắn đi làm Hương chủ rồi.
Mộc Ngô Gia nhịn không được mở miệng.
- Con...
Nhưng vừa chạm vào ánh mắt Mộc Thục Lan, lập tức nhớ tới cảnh tượng bọn thiếu niên đâm chết Hoàng Đào vừa rồi kia, lời vừa nói ra liền nuốt trở vào.
Tràng diện trong lúc nhất thời có chút không được thoái mái, Mộc Thục Lan cười rời khỏi, huynh đệ Mộc gia liếc mắt nhìn nhau, lại không biết nói cái gì thì tốt.
Mộc gia hiện giờ chỉ có cục diện ở phủ Đông Xương, tổng cộng mười mấy châu huyện, hương chủ mỗi một nơi đều là chức vị khẩn yếu, đều phải do mấy người Mộc gia và bọn tâm phúc bàn bạc quyết định, nhưng hiện giờ chết đi một người, chức vị cũng bị Mộc Thục Lan chiếm mất.
Con trai độc nhất của Lý gia kia giống như những thiếu niên đó, chính là tùy tùng của Mộc Thục Lan, nói cái gì thì làm cái đó, người bên cạnh nó khẳng định phải nghe theo lời Mộc Thục Lan.
Mộc Ngô Gia càng nghĩ càng giận, Lâm Thanh Châu bên này là nơi phồn hoa, ngân lượng cần dùng quá nhiều. Y đã suy nghĩ dùng chức Hương chủ đổi lấy chút ngân lượng, Hoàng Đào này cũng cho y lợi lộc, không ngờ rằng cứ thế tiêu tùng rồi. Y cũng nhìn ra được từ trong biểu tình của anh trai mình vẻ bất mãn, vốn dĩ kế sách là dùng Thánh Cô để ngụy trang, kẻ làm chủ chân chính là hai người huynh đệ bọn họ, nhưng hiện giờ lại càng lúc càng khống chế không được rồi.
Mộc Ngô Gia nghiến răng muốn nói chuyện.
- Nhị ca...
Mộc Ngô Chân bên kia lại đứng dậy khỏi ghế chỉ nói một câu.
- Tiểu Lan cũng là người Mộc gia.
Sau khi nói xong quay đầu rời khỏi căn phòng đó, các thiếu niên cầm đồ tiến vào thu dọn xác chết. Mộc Ngô Gia ngây ngốc ngồi ở nơi đó không có thốt lên lời, vẻ mặt lại biến đổi không ngừng, xem ra thật phải suy nghĩ tới đề nghị của Từ Hồng Nho. Nhưng nghĩ tới tình cảnh Hoàng Đào bị thiết chùy đâm chết mới vừa rồi, không kìm lòng nổi rùng mình một cái.
Ba mươi tết ở Hà Gia Trang cực kỳ náo nhiệt, cả ngày này Triệu Tự Doanh tràn ngập khung cảnh lễ tết, mỗi một binh lính đều được phát cho y phục mới, nhà bếp cũng phải giết heo làm thịt dê, nấu nướng cho mọi người một bữa cơm năm mới thịnh soạn.
Khách thương cuối cùng mua rượu rời khỏi vào ngày hai mươi sáu tháng chạp, sau đó tất cả khách điếm đều trở thành chỗ trú chân của người nhà bọn huynh đệ và Triệu Tiến. Dù sao phòng riêng không thiếu, mọi người cũng rất thuận tiện.
Tuy nhiên cũng chỉ có người nhà của hai nhà Triệu Tiến và Cát Hương ở bên đó, mấy người khác đều có huynh đệ tỷ muội, không phải con trai duy nhất, trong nhà biết con trai có chuyện chính phải bận rộn, hơn nữa mấy ngày trước cũng trở về nhà gặp mặt. Đoàn viên cả nhà tuy rằng rất trọng yếu, lại không phải nhất định cần có. Mấy người còn lại thì chỉ có một mình, vậy thì không cần phải nói gì khác nữa.
Vương Triệu Tĩnh ngay lúc lo liệu hai tên Đông Xưởng kia, cố ý phái Chu Học Trí và Như Huệ đưa tới trong thành. Vợ con Chu Học Trí ở trong thành Từ Châu, Như Huệ trong thành còn có trạch viện, chỗ tìm vui thú hưởng lạc không thiếu, hơn nữa còn sắp cuối năm sự tình không nhiều, có lẽ hai người bọn họ cũng cảm thấy được gì đó, vẫn chưa vội quay lại.
Triệu Tiến dẫn bọn huynh đệ đi khắp lượt mỗi một nơi trong doanh trại. Bọn gia đinh tự có lấy niềm vui của mình làm ra một số trò, có múa ca, có diễn kịch, còn có tạp kỹ, cũng có kể chuyện xưa tích cũ, xem ra đêm nay cũng không buồn bã. Lại mua không ít pháo hoa, pháo đốt trong thành, chỉ có điều lúc đốt pháo phải đặt ở chỗ xa, bằng không châm lửa đốt cháy cao lương và lương thực tích trữ thì phiền phức rồi. Cá tươi, thịt hấp, nấu sủi cảo, thức ăn cũng rất thừa mứa, bọn gia đình người nào người nấy ăn thật vui vẻ.
Mấy người khác còn tốt, một mình Triệu Tiến vào ngày giao thừa ăn nhiều thêm mấy bữa cơm so với ngày thường, phải ăn cùng bọn gia đinh, cũng phải ăn cùng người trong nhà, thời điểm giao thừa còn phải tới doanh trại.
Đợi tới lúc nửa đêm đốt pháo hoa nổ vang ì đùng, Triệu Tiến đã chứa đầy một bụng sủi cảo, cùng nhau reo hò với bọn gia đinh hưng phấn.
Năm thứ bốn mươi bốn Vạn Lịch qua đi, năm Vạn Lịch thứ bốn mươi lăm tới rồi.
Triệu Tiến cười nói với bọn huynh đệ.
- Một năm rồi sao? Sao giống như qua mười năm.
Tất cả cũng đều mỉm cười.
Không có người nào cảm thấy Triệu Tiến đang nói chuyện cười. Vào năm trước tất cả còn tràn đầy mong ước với tháng ngày sau này. Nhưng một năm trôi qua, trải qua từng hồi đao binh máu lửa, nhìn đã quen sinh tử ly biệt, ai nấy đều thành thục rất nhiều, nhiều quá lắm so với tuổi thực.
Bước vào năm mới, Triệu Tiến bị bọn huynh đệ đuổi về nhà, nói đại lễ trong năm, đại ca lo lắng vất vả nhiều như thế, cũng nên đoàn viên cả nhà đón mừng năm mới.
Mặc dù đã là lúc rạng sáng, nhưng phụ mẫu Triệu Tiến còn có thê tử đều chờ đợi trong nhà, người cả nhà lại phải ăn xong bữa sủi cảo, lúc này mới đi ngủ.
Quần quật hơn nửa đêm, bên ngoài tiếng cười đùa ồn ào, tiếng pháo hoa rền vang không ngớt, bọn nha hoàn của Từ Trân Trân cũng tìm chỗ thuận lợi nhìn rất lâu, nàng thì lại bồi tiếp phụ mẫu của chồng đợi chờ Triệu Tiến. Phu phụ hai người đều bận rộn tới bây giờ, đợi sau khi nằm xuống ngược lại ngủ không đặng.
Tuy rằng đều là kẻ tuổi trẻ, nhưng lúc này cũng không có hứng thú gì khác, chỉ nói chuyện trò với nhau, hai người sau khi thành thân, không có cơ hội nói chuyện nhàn rỗi.
Triệu Tiến dặn dò một câu.
- Về sau ra vào phải cẩn thận, bảo hộ vệ của nàng theo dõi sát sao hơn, đừng để kẻ gian trà trộn vào.