Tôn Giáp và một gã trẻ tuổi đang ở đằng trước tiệm xe ngựa chờ đợi, trưởng bối nghênh đón vãn bối, đây quả thật là không hợp lễ nghĩa, Triệu Tiến vội vàng mở lời. Triệu Tiếp lên tiếng chào hỏi từ rất xa.
- Tôn thúc sao đi ra đây. Khí trời lạnh như vậy, không cẩn thận gặp phong hàn thì sao. Mau đi vào nói chuyện.
Tôn Giáp cười nói.
- Đã lâu không gặp mấy người các con. Thúc cũng rất muốn tới. Mấy người các con mặc cũng quá ít rồi không sợ rét lạnh sao?
Triệu Tiến tiến tới trước chắp tay vấn an, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong, Lưu Dũng theo thứ tự trước sau khom người thăm hỏi, Tôn Giáp cười ha hả nói chuyện.
Lúc Tôn Đại Tôn chết, Tôn Giáp tiều tụy đau khổ, khi đó làm ăn buôn bán cũng không lớn, nhìn rất là già cả. Nhưng hôm nay xem lại không ngờ so với lúc đó còn muốn trẻ hơn rất nhiều, tinh thần cũng rất tốt, trên người mặc áo may bằng lông chồn, bên trong áo bào gấm của Tùng Giang in hình kim tiền, khoan thai quyền quý, càng không cần nói chi là ngọc bội ngân bài, trên dưới toàn thân một chút trang sức cũng không loạn, từ xa tới gần càng ngửi được chút ít mùi hương, người hiểu biết vừa ngửi đã biết đây là thứ nổi danh Tây Vực.
Đứng ở nơi này, cả người nhìn giống như phát ra một luồng ánh sáng, nghiễm nhiên như phú thương, tuy nhiên bọn Triệu Tiến sau khi hành lễ liền đầu tiên để mắt tới cũng không phải những biến đổi của Tôn Giáp mà là nhìn thấy người trẻ tuổi đằng sau Tôn Giáp kia.
Ngay cả bọn Triệu Tiến đều coi y như là người trẻ tuổi, nhưng thấy ra vẫn là đứa trẻ choai choai, nhưng dáng vẻ như mười ba, mười bốn tuổi, nhưng cái đầu cũng gần như Triệu Tiến, vóc người cũng lớn mập, mặc một thân áo ngắn bằng vải tơ. Thân hình khôi ngô này dĩ nhiên không phải nguyên do thu hút Triệu Tiến và bọn huynh đệ, mà là bởi vì vóc dáng đứa nhỏ choai choai này rất giống Tôn Đại Lôi.
Nhìn kỹ vẫn có rất nhiều chỗ khác nhau, nói thí như đứa nhỏ này càng to lớn hơn Tôn Đại Lôi, cằm cũng dày rộng hơn, ánh mắt lại nhỏ hơn, chỉ có điều trong đôi mắt không có vẻ khôn khéo của Tôn Đại Lôi, chỉ có chút thật thà chất phác.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều có chút sững sờ. Vị bị bọn họ chăm chú nhìn đó cũng có chút luống cuống, mãi đến Tôn Giáp quay đầu quát lớn một câu.
- Đại Lâm ngươi đứng ngây ra đó làm cái gì. Còn không biết thi lễ chào hỏi với các vị huynh trưởng.
Thiếu niên mập mạp to con đó vội vàng khom lưng hành một đại lễ, giọng điệu ngờ ngệch nói.
- Ra mắt các vị huynh trưởng.
Tôn Đại Lâm, mấy đứa con Tôn gia cũng không phải lấy chữ "đại" phân chia thứ bậc, thuần túy là bởi vì tả cái vóc người khỏe mạnh to lớn, lúc ấy cả đám còn cho đó là trò cười.
Triệu Tiến đều khắc sâu dáng hình mấy đứa đệ đệ của Tôn Đại Lôi. Tôn Đại Lâm đó cũng gặp qua mấy lần, lúc ấy nhìn còn chưa có mập mạp khôi ngô thế này, vóc dáng rất bình thường, mấy năm không gặp ai ngờ có dáng vẻ này.
Trần Thăng rầu rĩ nói một câu.
- Giọng nói cũng giống Đại Lôi.
Y vẫn đang ngó trừng trừng, Vương Triệu Tĩnh dùng tay ra sức dụi mắt, gật đầu cười nói.
- Giống! Giống!
Cát Hương nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, còn Thạch Mãn Cường không ngừng hít hà, hình như cái mũi bị cái gì chặn cứng. Vành mắt Đổng Băng Phong đã đỏ lên rồi, thân mình hơi chút run rẩy. Người bình thường nhất ngược lại là Lưu Dũng, tuy nhiên y vẫn nhìn chằm chằm vào Tôn Đại Lôi, ánh mắt vẫn luôn không dời khỏi.
Triệu Tiến cảm thấy cổ họng rất khó chịu, ho khan thật mạnh mấy tiếng, mới xem như khôi phục bình thường, ở nơi đó bật cười thật to nói.
- Chúng ta đi vào nói chuyện, bên ngoài lạnh thế này.
Tất cả lúc này mới kịp tỉnh táo, Tôn Giáp cũng không kìm nổi rơi hai dòng lệ môi run rẩy nói không ra lời. Rút từ trong ngực lấy chiếc khăn ra chùi nói.
- Làm khó huynh đệ các con phần tình nghĩa này. Đại Lôi...
Duy nhất có chút ngây ngô chính là Tôn Đại Lâm, y còn không biết xảy ra chuyện gì, nhìn xem người này, nhìn xem người kia.
Lúc dừng lại trước cửa hơi lâu, cũng may gần kề tháng chạp, khách thương ở trọ phần lớn đã rời khỏi, chưởng quầy và bọn tiểu nhị cũng nhận ra được bọn Triệu Tiến, không ai lại đây can thiệp.
Chỗ đãi khách sớm đã dọn dẹp sẵn, phòng ở rất là sạch sẽ đẹp đẽ, chỗ ngồi gì đó bên trong đều đầy đủ, nước trà điểm tâm vân vân cũng được đưa tới, nhún nhường một phen, tất cả đều phải ngồi xuống, chỉ có Tôn Đại Lâm kia đứng ở sau lưng Tôn Giáp.
Lần này Tôn Giáp lại đây, là Triệu Tiến đích thân viết thư muốn mời tới, nói có việc tới đây thương thảo, nhưng mở miệng nói trước lại là Tôn Giáp.
Tôn Giáp mở miệng nói thẳng.
- Tiểu Tiến, lần này thúc phụ muốn cầu xin con một chuyện.
Triệu Tiến trả lời vô cùng ngắn gọn.
- Tôn thúc xin nói rõ.
Tôn Giáp quay đầu lại chỉ vào Tôn Đại Lâm, quay đầu giải thích nói.
- Cậy nhờ tiểu Tiến là phúc khí của con. Làm ăn buôn bán tiệm buôn Tôn gia càng làm càng lớn. Vốn rằng phần gia nghiệp này truyền lại cho nó. Để cho nó tháng ngày sau này giúp đỡ thật nhiều cho các con. Không ngờ rằng đứa con này đọc sách hiểu chữ nghĩa không được còn thích thú học võ. Thúc cũng đánh nó mấy lần, rốt cuộc không còn cách nào khác đành mang nó theo bên cạnh làm ăn buôn bán. Kết cuộc vẫn là không chịu yên phận, địch không lại quyết tâm của nó, ban đêm còn thức dậy múa đao lộng thương.
Bị cha nói như vậy, Tôn Đại Lâm cúi đầu rất là ngượng ngùng, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều cười nhìn sang. Trên mặt Tôn Giáp không có thần sắc vui vẻ gì, thở hơi dài nói tiếp.
- Sau chuyện của Đại Lôi, ta không muốn để cho chúng nó đi học võ. Gia sản cũng lớn, mấy huynh đệ cũng đủ chia nhau, phú quý truyền đời không phải là tốt lắm nhưng tội gì phải đi vũ đao lộng thương.
Lời này cũng kéo theo ngay cả Triệu Tiến và bọn huynh đệ vào, nụ cười trên mặt tất cả đều có chút xấu hổ.
Tôn Giáp lại là nói.
- Mấy căn võ quán nó đi tới ta cũng cho người nghe ngóng đều là một số kẻ không chút đáng tin mở ra, học chẳng được cái giống ôn gì. Đám người tạp nham trấn Ngung Đầu nơi đó, trời nam đất bắc, trên bộ trên sông nước đều không thiếu. Đại Lâm này không chịu an phận, nếu chẳng may đi theo không học được điều tốt, vậy há không phải gây họa sao. Cho nên thúc muốn tìm chỗ yên lòng. Mấy huynh đệ bọn tiểu Tiến làm việc khuôn phép, lòng dạ ngay thẳng, lại có bản lãnh thật sự đưa nó tới chỗ nơi này của con là tốt nhất. Tiểu Tiến, con cảm thấy thế nào?
Nói tới mức này, Triệu Tiến tất nhiên cũng muốn ưng thuận, hắn cười gật đầu nói.
- Nếu như Tôn thúc yên lòng, vậy hãy để cho Đại Lâm tới bên này của con. Cân trọng của nó xấp xỉ Đại Thăng, vậy thì theo Đại Thăng học tập võ nghệ. Sau này làm việc bên cạnh con, đích thân con sẽ trông coi tuyệt sẽ không xảy ra sơ xuất gì.
Tôn Giáp gật đầu liên tục, nói liên tu tì tù tì.
- Như vậy tốt lắm. Như vậy tốt lắm. Đi theo các con thúc yên tâm lắm. Cũng không sợ nói với các con. Đại Lâm đứa bé này thích học võ quá giống Đại Lôi ca ca của nó. Thúc sau khi nhìn thấy trong lòng khó chịu. Mẹ nó nhìn thấy cũng khóc lóc. Đưa tới được chỗ yên lòng, trong dạ cũng trút được nỗi lo.