Đấy là Dương Kế Thịnh, năm đó dẫn người cứu viện thành Từ Châu, vị này dẫn theo tráng đinh nhà mình gia nhập, có chút trượng nghĩa nhiệt tâm. Sau việc đó Triệu Tự Doanh cũng không có bạc đãi y, có được không ít chỗ tốt, hiện giờ đã coi như là kẻ một lòng một dạ đi theo Triệu Tự Doanh. Triệu Tiến còn biết rõ võ nghệ phác đao của Dương Kế Thịnh này cũng không tệ, nghe nói năm đó bái phỏng một vị danh sư học nghệ.
Dương Kế Thịnh vừa nói như vậy, tràng diện yên tĩnh lại bị phá vỡ, người nào người nấy hét lớn đứng dậy, chỉ nói xin Tiến gia dặn dò, nên làm thế nào thì làm thế ấy.
- Vậy thì nói ra quy củ. Nếu như muốn đi theo Triệu mỗ ra ngoài phát tài, thì nhất định phải nghe theo mệnh lệnh Triệu mỗ sai khiến. Chiếu theo đầu người hùn vốn, mang theo mấy người thì coi như mấy phần vốn liếng. Nhưng những người này phải nghe theo mệnh lệnh của Triệu mỗ. Mọi người lấy đó hiểu rõ, không phải một đội người này phải nghe theo mệnh lệnh của Triệu mỗ mà là từng người phải nghe theo. Triệu mỗ phải căn cứ theo sự tình chia ra bố trí lần nữa. Sau khi xong việc chiếu theo phần hùn vốn của từng người chia tiền lời.
Nói xong câu này, Triệu Tiến không vội vã nói tiếp, tràng diện huyên náo nóng vội lần nữa yên tĩnh trở lại. Hán tử có hào phóng hơn nữa cũng hiểu ra được, Triệu Tiến đây là muốn ăn mòn thực lực của bọn họ. Điều cho lựa chọn cũng rất đơn giản, nếu như muốn phát tài hãy giao thực lực trong tay ra đây.
Tuy nói Triệu Tiến không có trắng trợn nói ra hết như thế, nhưng mọi người đều biết ở trong lòng, thứ đã cho đi nếu như muốn cầm về thì khó rồi.
Cứ yên lặng như thế chốc lát, trong đám người đột nhiên có một thanh âm sợ hãi rụt rè vang lên.
- Tiến gia, trong tay của ngài có mấy ngàn người, trong tay của chúng tôi nhiều nhất lấy ra được hơn trăm người. Đây cũng không có được bao nhiêu vốn liếng.
Lời được nói ra, trong đám đông lại một trận huyên náo, đám người đều biết rõ thuộc hạ của Triệu Tiến có mấy ngàn người, người nào người nấy đều lôi ra dùng được. Đây nếu như phân chia lời lãi, bản thân Triệu Tiến chiếm được tám chín thành, cuộc làm ăn này dường như không có nhiều ý tốt cho lắm.
Triệu Tiến cười, nâng cao giọng nói.
- Triệu Tự Doanh cho dù ra bao nhiêu người, chỉ chiếm lấy bốn thành, tuyệt sẽ không chiếm nhiều hơn một phân.
Trong lúc huyên náo mọi người không có nghe rõ ràng, yên tĩnh dần dần lan tỏa ra, lập tức lại là thanh âm nhốn nháo, từng người đều đang dò hỏi người ở đằng trước, Triệu Tiến có phải nói là chia bốn thành không.
Câu trả lời tất nhiên là chắc chắn, vẻ lo lắng và cân nhắc trên mặt mỗi người đều tan thành mây khói. Đáng giá làm.
Như Huệ ở sau lưng Triệu Tiến đứng dậy, ghé vào bên tai Triệu Tiến nói mấy câu. Triệu Tiến gật đầu, đợi toàn trường yên lặng trở lại hắn mới mở miệng nói.
- Chúng ta lần này sang đấy chính là phải đi theo lề lối giang hồ. Mặc kệ mọi người tới có thân phận gì, công danh mặt mũi thật cũng không cần để ý tới. Chúng ta sang đấy chính là người giang hồ cướp đoạt địa bàn. Nếu như nghênh ngang sang đấy liều mạng, vậy thì sẽ biến thành tạo phản, quan phủ hẳn phải quản tới.
Tất cả mọi người đang ngồi đây đều là thổ hào thân sĩ, đối với cái này tất nhiên hiểu rõ. Ngoài thành đánh nhau chết đi sống lại, chỉ cần không có người báo quan không làm giữa ban ngày ban mặt, vậy thì không xảy ra chuyện gì cả. Cũng cùng một lý lẽ như thế, giang hồ dùng khí giới đánh nhau vậy thì dùng thủ đoạn trên giang hồ giải quyết, quan phủ cũng chỉ là xem như chuyện giang hồ. Nếu như người Từ Châu đánh trống khua chiêng tới phủ Hoài An cướp đoạn địa bàn, vậy thì thành là tạo phản rồi.
Lời này Triệu Tiến vừa nói ra, Thái cử nhân và Trâu tú tài mới đều gật đầu, liên tục khen ngợi nói.
- Làm như vậy ổn thỏa, làm như vậy ổn thỏa.
Mọi người có được câu trả lời rõ ràng của Triệu Tiến đều biết rõ phải làm thế nào rồi. Tới lúc đó, mọi người ngược lại vội vàng trở về nhà đón năm mới, lễ vật giao xong rồi, chụp giật mấy câu thân mật, hỏi rõ ràng quy củ, từng người vội vàng tản đi. Đêm trừ tịch đây tất cả đều đang chạy trên đường hoặc giả trù bị tính kế.
Lời Triệu Tiến nói thật ra cũng rất đơn giản, người phái sang đây, tự sắm sửa vũ khí, lập ra văn thư chứng từ, sau khi điểm tên xong bàn bạc lần nữa làm thế nào, tuyệt sẽ không dối gạt một ai, hết thảy đều bàn bạc tới. Điều này khiến mọi người càng yên tâm hơn.
Từ giữa tháng chạp Triệu Tiến suất lĩnh đội ngũ lên đường đi Thảo Oa Tử. Buổi tối hôm mồng một đấy, Triệu Tiến và mấy người huynh đệ cộng thêm Như Huệ và Chu Học Trí mới coi như ăn bữa cơm đoàn viên.
Khung cảnh tiệc rượu rất tốt, tất cả mọi người đều biết rõ có một số chuyện quá khứ là quá khứ, nhìn chằm chằm không buông đối với bất kỳ ai cũng không tốt.
- Học trò có một số lời muốn nói với tam gia, không biết có nên nói hay không.
Trên bàn rượu Như Huệ nói lời này, nghe thấy cái này sắc mặt mỗi người đều không quá ổn, chẳng lẽ Như Huệ này lại muốn nhắc tới việc diệt khẩu Đông Xưởng kia sao?
Vương Triệu Tĩnh cười gật đầu nói.
- Tào tiên sinh khách khí rồi, người một nhà nói thẳng là được.
- Tam gia, hiện giờ Vọng Sơn tiên sinh đã về kinh nhậm chức. Thuộc hạ hiểu rõ đông chủ và các vị lão gia hết thảy dựa vào chính mình, không muốn phiền hà người nhà. Nhưng hiện giờ những việc này cũng cần có quan phủ che đậy. Chúng ta đã chống đối với Phùng gia, kế tiếp lại còn phải đi tới phủ Hoài An. Bên đó không chỉ có mỗi giang hồ thảo mãng thích đánh nhau tàn nhẫn, tám chín phần mười phải dính líu tới quan phủ. Thật nếu như đả động tới bên trên, chúng ta cũng không cách nào dùng đao thương sống mái với nhau ứng phó, vẫn phải dùng quan đối với quan.
Hóa ra là nói cái này, mọi người lâm vào trầm tư, Như Huệ nói rất có đạo lý.
- Vốn ban đầu thuộc hạ cũng không có nhiều cách cho lắm, chẳng có gì khác ngoài mượn nhờ quen biết của lão thái gia và phụ thân nhị gia bên kia, cộng thêm giao tình các nơi của thuộc hạ trước kia, rải ngân lượng ra, bảo bọn họ lúc tối hậu trọng yếu chiếu cố, có cơ hội mật báo. Tất nhiên, đây cũng toàn dựa vào uy danh của Triệu Tự Doanh chúng ta chấn nhiếp. Song những thứ này chỉ hữu dụng ở Từ Châu, ra khỏi địa giới mảnh đất này thì không được nữa rồi. Nhưng đầu dây mối nhợ các mặt khẳng định không rời khỏi quan phủ, cái này phải nhờ tới phụ thân tam gia ra mặt rồi.
Như Huệ nói được rất khẩn thiết tỉ mỉ, sở dĩ nói nhiều như vậy, là bởi vì y cảm thấy Vương Triệu Tĩnh sẽ không dễ dàng ưng thuận, y muốn thuyết phục đối phương.
Triệu Tự Doanh suất lĩnh người luyện võ Từ Châu đi phủ Hoài An, có nói ra được đại nghĩa thế nào đi nữa, từ bản chất cũng chỉ là hành vi giang hồ thảo mãng, không lộ ra ngoài sáng. Bảo Vương gia tiếng tăm quyền quý như vậy ra mặt giúp đỡ, thật sự không quá hợp quy củ. Huống chi mấy sự tình trước nay đều nói rõ, Vương Triệu Tĩnh suy xét cho bản thân rất nhiều.
Đối với suy xét như thế, Triệu Tiến và bọn huynh đệ có lẽ không lý giải được.