- Lá chắn lớn của Phùng gia các người đến rồi, lão tử lười không để mắt tới nữa, huynh tự đi tiếp đón đi!
Bên này Lý Hòa vừa đi, thì người trẻ tuổi mặc áo bào bằng bông mang ủng ngắn đã đi sang, rất không khách sáo nói.
- Lão Lê, bạc của Phùng gia cũng vất vả mới kiếm được, ngươi tiêu xài loạn như thế mà lại không đau lòng ư?
Lê Đại Tân lãnh đạm trả lời.
- Bảo thiếu gia, dùng bạc để đổi đầu người, mối làm ăn này có lời, còn hơn cả chu cấp cho người chết.
Phùng Bảo là con cháu chi khác của Phùng gia, luyện võ từ nhỏ, cũng là một trong những thống lĩnh hộ vệ, chỉ có điều tên giống với Thái giám Ti Lễ Giám Phùng Bảo năm xưa, cho nên bị người ta gọi đùa là “Lá chắn lớn”. Địa vị của Phùng Bảo và Lê Đại Tân không sai biệt lắm, lai lịch và bản lĩnh thì lại không được như Lê Đại Tân, võ phu hộ vệ bên dưới cũng chỉ phần nhiều nghe lời Lê Đại Tân, Phùng Bảo này rất không phục.
Lê Đại Tân cũng không tài nào hạ bệ được Phùng Bảo, dù sao đối phương cũng là người Phùng gia. Hơn nữa y cũng biết, Phùng Bảo này là hạt sạn Phùng gia cắm vào, gia sản lớn thế này, sao yên tâm để một người ngoài họ như y nắm hết quyền hành.
Nếu như là lúc trước, thì Lê Đại Tân sẽ giải thích vài câu, nhưng hiện tại nhân mã các lộ đều bị điều động, chính là lúc tất cả bắt đầu ra tay, Phùng Bảo này khiến cho y tâm phiền ý loạn.
Giọng nói của Lê Đại Tân nghe rất lạnh lùng.
- Cảm thấy tôi làm không đúng, thì ngài cứ đi nói với lão gia đi. Ở đây tôi làm chủ, ngài bớt nói lời vô ích đi.
Phùng Bảo nhất thời giận dữ, nhưng nhìn vào ánh mắt của Lê Đại Tân, lại không kìm nổi rùng mình một cái, chỉ đưa tay chỉ vào Lê Đại Tân nói.
- Được, ngươi chờ đó, đợi quay về Dương Châu.
Lê Đại Tân vốn dĩ không thèm lý tới, xoay người đi về phía đông bắc, đội nhân mã vừa mới đi ra đã xa tít.
Xung quanh trại lưu dân đã đắp một cái tường đất cao bằng đầu người, ngoài tường còn có hào sâu, dáng vẻ bên ngoài khá giống chiến hào tường đất chỉnh tề. Những nơi bên trong thì rất sơ sài, chẳng qua chỉ là mấy cái chòi mà thôi. May mà các chỗ khác nhau được phân chia rất chu toàn, nhà xí, kho chứa hàng các loại đều có.
Ngụy Mộc Căn là một chàng thanh niên mười sáu tuổi, y cũng là lưu dân từ bên Sơn Đông đến. Vận khí của Ngụy Mộc Căn cũng không dùng tốt xấu để đánh giá được. Nếu nói là tốt, thì y không đến nỗi tan cửa nát nhà, đi một đường đến Từ Châu. Nếu nói là không tốt, sẽ không có như bây giờ, chưa bị đói chết, sẽ không ở dưới thành Từ Châu không bị giết chết.
Đi cả một đoạn đường trong tình cảnh đói khát, núi thây biển máu dưới thành, sau khi trải qua mấy chuyện này, một ngày ăn được hai bữa cơm, buổi tối ngủ được một giấc yên ổn. Có những thứ này, Ngụy Mộc Căn cảm thấy rất thỏa mãn.
Lúc được chọn để đi đến bãi hoang Thảo Oa y còn rất sợ hãi, cho rằng mấy tên hung thần Từ Châu này vứt bọn họ ra ngoài. Nhưng hiện tại y lại không muốn đi. Những ngày tháng ở đây không ngờ lại còn tốt hơn Từ Châu một chút. Hằng ngày ăn nuốt no cơm cao lương, ngẫu nhiên còn có các loại cá khô chen vào, giống như là ăn tết.
Tuy nhiên ở đây cũng mệt nhọc, vừa đến nơi lập trại, toàn bộ mọi người đều lập tức bắt đầu đào hào đắp tường. Tuy nói đã vào xuân, nhưng đất vẫn chưa hoàn toàn mềm ra, lúc này những con trâu con ngựa kéo xe liền có hữu dụng kéo cày xới đất.
Hơn nữa đất đắp tường còn phải nhào nặn một lượt nữa, trộn lẫn cây cỏ vào trong rồi ra sức ép chặt, cũng chỉ làm được hết sức đến thế mà thôi. Vì trên bãi cỏ hoang này, muốn đúc gạch cũng không có điều kiện.
Nhưng cho dù như vậy, mấy ngàn lưu dân ai náy đều mệt sắp chết. Mỗi ngày từ sáng sớm bận bịu đến tối mịt, vừa nằm xuống liền ngáy khò khò. Cuối cùng thì cũng đã hoàn tất công việc này, nhưng mọi ngươi vẫn chưa được nghỉ, lại có những công việc khác phải làm.
Cỏ hoang xung quanh cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, mọi người đã bắt đầu khai khẩn đất hoang xung quanh, chuẩn bị đến lúc tiết trời thuận lợi sẽ khai hoang làm ruộng.
Đsố người tập trung vào làm một chuyện, mà mấy trăm võ phu đi theo thì gia tăng đề phòng, trong ngoài đều không dám có chút lơi lỏng. Hằng ngày bọn họ đều tuần tra bên trong, canh gác bên ngoài, thậm chí còn phải điều động những người giỏi giang trong đám lưu dân, phát cho mỗi người một cây gậy trúc vót nhọn đã hơ trên lửa, cũng đi theo tuần tra canh gác.
Mấy trăm võ phu này luân phiên ba lượt ba người, đi tiếp nhận vật từ từ bên ngoài vận chuyển đến, có một số theo dõi đám lưu dân làm việc, không để bọn họ có chút lười biếng, những người còn lại thì tuần tra khắp nơi.
Lưu dân đến nơi này đã không còn sợ hãi giống như lúc vừa bị bắt giữ, không ít người cũng có chút lòng dạ riêng. Có người nhìn thấy nơi này xung quanh hoang vắng, thì cảm thấy có cơ hội bỏ trốn, ban đêm thừa cơ lúc lơi lỏng, sẽ tụ tập chạy như điên về phía hồ Lạc Mã.
Đối với tình huống này. Đám võ phu Từ Châu đã làm sẵn mọi thứ. Những kẻ bị bắt về vào buổi tối đầu tiên mỗi người mười lăm roi, bị đánh đau lại không được chậm trễ công việc. Những kẻ chạy trốn vào ngày hôm sau thì ngay lập tức chém đầu ở ngoài. Ngày thứ ba thì cũng không còn ai dám chạy trốn nữa.
Ngụy Mộc Căn ngay từ ban đầu đã không muốn chạy, y cảm thấy ở đây rất tốt. Ngụy Mộc Căn càng không có ý nghĩ gì đối với nhà cũ ở Sơn Đông. Cơm ăn không no, chết chóc nhiều như vậy, người lừa gạt mình đến đây lại là đồng hương. Ở đây tốt xấu gì cũng còn có cơm ăn, quy củ nghiêm thì mặc kệ nghiêm, nhưng lại không lo bị lừa gạt, mỗi ngày chỉ cần làm theo quy củ là được.
Mọi người đến Thảo Oa Tử đều cảm thấy rất mới mẻ tò mò đối với bãi cỏ hoang mênh mông, đồng thời lại sợ hãi đối với mấy trăm gã hán tử giang hồ đưa họ đến đây.
Cả đoạn đường xuôi nam bị kềm kẹp, thêm cả cuộc vây công trước thành Từ Châu, võ phu giang hồ hung thần ác sát trong đội ngũ, đối đãi với lưu dân như gia súc, đánh chửi làm nhục là chuyện thường, nói giết thì giết cũng không ngạc nhiên. Nhìn thấy Triệu Tiến lại phái những người như vậy đến, mọi người đều sợ hãi muốn chết.
Không ngờ đám người này lại rất có khuôn phép, tuy rằng chưa đến mức hòa nhã, nhưng chuyện ức hiếp thì không có, tất cả đều làm việc theo quy củ.
Sau khi bị Triệu Tự Doanh bắt, Ngụy Mộc Căn bắt đầu biết phép tắc, ở trong thôn trang của Từ Châu có những phép tắc thế này thế kia. Tất cả đều phải theo phép tắc, người vi phạm hoặc là bị đánh, thậm chí có khi bị xử tử.
Sau khi được chọn đến Thảo Oa Tử lập trại, Ngụy Mộc Căn và đám bạn lại được dạy về tất tần tật các loại phép tắc, rằng làm việc theo phép tắc thì được sống, không làm theo phép tắc thì phải chết.
Vì Ngụy Mộc Căn lanh lợi hơn những người khác, thân thể cũng cường tráng hơn một chút, liền được chọn làm hộ vệ trong lưu dân, bình thường cầm một cây gậy trúc vót nhọn được hơ lửa đi canh gác.
Đối với công việc này, Ngụy Mộc Căn không thấy gì làm tốt, việc nặng phải làm hằng ngày cũng giống nhau không ít. Sau khi làm xong việc, người khác đi nghỉ ngơi, mình còn phải cầm gậy trúc đi ra ngoài.
Y cảm thấy vất vả, nhưng mấy gã giang hồ cùng y canh gác tuần tra lại đều nói không tồi, còn nói có cơ hội làm đoàn luyện, thậm chí gia nhập được bổn đội Triệu Tự Doanh, thế thì tiền đồ vô lượng rồi.
Trên đường đi đến hiện tại, Ngụy Mộc Căn đã nghe nói nhiều, y cũng cái hiểu cái không. Tỷ dụ như đám người giang hồ này đều đang oán giận, Chủ nhân nhà mình có tầm mắt hạn hẹp, nếu như thoải mái một chút, để mọi người đều quy về Triệu Tự Doanh, hiện tại nhất định có rất nhiều chỗ tốt, nhưng hiện nay một đám người trên dưới hai mươi tuổi leo lên ngồi trên đầu.
Mấy người trên dưới hai mươi tuổi đó Ngụy Mộc Căn cũng biết, tổng cộng hơn trăm người, Ngụy Mộc Căn cũng không nhìn ra tốt xấu chỗ nào. Duy có một cảm giác chính là chỉnh tề, đi lại đều rất có khuôn phép, trong lời lẽ và thái độ, đám người giang hồ đều rất kính sợ bọn họ.
Ngụy Mộc Căn từng nghe có người bình phẩm như thế này.
- Chẳng qua cũng chỉ là thứ hỗn tạp, chẳng phải bổn đội, kiệu ngạo làm cái gì.
Nghe sao rất là chua chát.
Từng ngày từng ngày nghe ngóng, Ngụy Mộc Căn càng lúc càng hâm mộ những người trẻ tuổi “hỗn tạp” vứt đi này, suy nghĩ rằng mình cũng có ngày được gia nhập.
Trong suy nghĩ của y, canh gác chính là đứng một chỗ nhìn bốn phía, có động tĩnh thì hét to, nhưng phép tắc lại khác, có lúc y đứng chỗ cao nhìn xung quanh, có lúc làm mèo nấp trong bụi cỏ, có lúc còn phải đào một cái hố dưới đất, phía trên lấp bằng cỏ, mỗi một chốc lát thì ló đầu ra xem thử. Mấy điều này khiến y không hiểu, nhưng cứ theo thói quen ngoan ngoãn làm theo.
Hôm nay y phải nấp trong cái hố dưới đất, thỉnh thoảng ló đầu nhìn. Ngụy Mộc Căn vô cùng không thích công việc này, bên trong vừa lạnh vừa ẩm thấp, gã hán tử giang hồ chỉ biết sai phái còn cố ý nhắc nhở, nói ở bên trong còn phải thường xuyên cử động, nếu không cẩn thận sẽ bị rét lạnh chết.
Tối mịt mù lại không oi bức, xung quanh cũng xem như yên tĩnh, hôm qua đào đất cả ngày nên Ngụy Mộc Căn đã mệt mỏi, cho dù vừa lạnh lẽo vừa ẩm thấp, nhưng mí mắt cũng không chịu nổi mà nhắm lại.
Không biết vì sao, bãi cỏ hoang bên ngoài khiến Ngụy Mộc Căn nhớ đến căn nhà cũ ở Sơn Đông của mình.