Một người của Phùng gia khinh thường hỏi.
- Triệu Tiến của Từ Châu là thá gì, lại khiến các ngươi sợ tới mức này?
- Mấy tiểu tử bọn họ đã giết hơn trăm người ở Cao gia trang, đó đều là bọn trộm cướp có tiếng tăm trong Thảo Oa Tử.
- Có từng nghe nhắc tới Hà Vĩ Viễn chưa? Một thôn trang lớn như thế lại bị giết sạch trong một đêm.
- Năm nay mười vạn lưu tặc vây đánh Từ Châu, chính là do tên Triệu Tiến này dẫn thuộc hạ giết chạy tán loạn.
- Khổng lão hổ các ngươi chẳng lẽ chưa từng nghe, y chính là bị Triệu Tiến tiêu diệt.
Bi Châu ở gần sát Từ Châu, tin tức của Từ Châu đều sẽ truyền tới đây, sự tích về Triệu Tiến họ đương nhiên hiểu rõ, mồm năm miệng mười kể rõ.
Mấy người của Phùng gia càng nghe thì nét mặt càng khó coi, chuyện của Cao gia trang họ chưa chắc đã rõ, nhưng Hà Vĩ Viễn lại thấp thoáng nghe thấy danh tiếng. Chuyện mười vạn lưu dân tấn công Từ Châu đã kinh động toàn bộ vùng Giang Bắc, Phùng gia thậm chí còn sửa soạn cho điều này, họ lẽ dĩ nhiên hiểu rõ trong lòng. Còn về Khổng Cửu Anh ở chỗ tiếp giáp ba tỉnh, đó là đại hào của toàn bộ Hoài Bắc, Giang Bắc, Phùng gia càng phải biết.
Chưa từng nghĩ từng người một đều chết trong tay Triệu Tiến, hơn nữa tên Triệu Tiến này lại trốn trong trấn Song Câu trước mắt.
Phùng gia có người thì thào nói.
- Người này ta đã nghe nói tới.
- Chỉ là tên không khỏi khiến cho người ta nghi ngờ, chẳng lẽ là người của hắn.
Tâm tình của mọi người lập tức hạ thấp xuống.
Gã hán tử nói đầu tiên đó ôm quyền nói.
- Phùng gia có đại ân với Thành gia chúng tôi. Nhưng Thành gia là dân đất Bi Châu, đã đắc tội với Triệu Tiến, cho dù quan phủ hay bản thân đều có rắc rối lớn. Tính mạng của một đám người già trẻ trong nhà không được hàm hồ. Xin mấy vị giải thích với Lê gia, Thành gia cũng sẽ sai người đến nhận tội với lão gia và lão thái gia.
Nói xong mấy câu, gã hán tử đó đánh ngựa đi lên phía trước mấy bước, cao giọng hô.
- Tiến gia và các vị của Triệu Tự doanh, Thành gia không biết Tiến gia ở đây. Đây chỉ là hiểu lầm, người của Thành gia giờ sẽ đi ngay, sau này nhận tội bằng hậu lễ, vẫn mong rằng Tiến gia không trách tội. Giờ chúng tôi đi đây.
Vị đại hán của Thành gia này nói xong thúc ngựa quay người, hét một tiếng, năm mươi mấy gã cưỡi ngựa cũng rời đi theo.
Mấy gã hán tử của Phùng gia đều sầm mặt xuống, một người trong đó quay đầu nhìn khắp một lượt nói.
- Các vị, ai muốn đi thì nói một tiếng, chúng ta sẽ quay về nói rõ với Lê gia.
Những người còn lại mặc dù có vẻ thận trọng, nhưng không ai muốn đi, một người ở hàng phía trước cười hì hì nói.
- Thành gia là người bản xứ, mặc dù gia nghiệp lớn nhưng lại nhát gan, lão Bì ta không có dìu dắt của Lê gia thì sao ăn được chén cơm này ở Bi Châu, lão Bì không đi...
Một người đàn ông hơi béo vừa cười vừa nói.
- Lại gia ta đây nhiều đời hầu hạ trước mặt lão gia thái gia, thả ra ăn của nổi, sớm muộn gì còn phải quay về, sao sẽ rời đi được chứ.
Một tên mặc ngược áo da sói hùng hổ nói.
- Nếu không phải Đại lão gia khai ân, đám chúng ta đâu có cơm ăn, đâu được sống đầy đủ như thế. Ta biết tốt xấu, các huynh đệ đều sẽ không rời đi.
Mấy người của Phùng gia thần sắc kích động, một người cao giọng hét lớn.
- Lòng trượng nghĩa của các vị ta sẽ ghi nhớ kỹ, đến lúc đó sẽ bẩm báo với Lê gia, nói cho thái gia và lão gia biết, tuyệt đối không bạc đãi các vị huynh đệ. Thành gia đó không cần nể mặt thì y cũng không sống được bao lâu nữa, tới khi ấy mọi người phân xử y.
Không biết ai đang nói hay, mọi người đều cười vang, một gã ở Lại gia lại nói tiếp.
- Mặc kệ hắn là Triệu Tiến hay Lý Tiến, dù sao bọn chúng ít người, lại đang ở chỗ tối như hũ nút. Nhân lúc loạn chúng ta tắm máu trấn Song Câu này, sau đó đi là được, ai biết là do chúng ta làm chứ.
Người đứng đầu Phùng gia gật đầu, cất tiếng hô lớn.
- Xông vào, một đầu người thưởng năm lượng bạc, còn rất nhiều lợi lộc không đếm được, xông vào.
Mọi người đáp lại vang dội, cũng không chia đội, tranh nhau ném đuốc đi, cầm lấy binh khí, trong mười mấy người chỉ có một người cầm đuốc chiếu sáng, những người khác đều hươ vũ khí sửa soạn đánh nhau.
Từng đống lửa nhỏ được đốt lên trên mặt đất, đám người này vẫn không phải không kiêng dè điều gì, không phải ngay từ đầu đã phóng hỏa thiêu rụi, dù sao trấn Song Câu này cũng có mấy ngàn người, làm quá mức rất dễ gặp chuyện không may.
Có người hô to.
- Đám Triệu Tiến ở trong trấn Song Câu, bên đó có ánh sáng, nhìn thấy được ngựa.
Trong đêm đen có một đốm sáng cũng rất rõ ràng, đội ngũ của Triệu Tiến trước khi tản ra xung quanh đã ném đuốc ở một chỗ, ngựa cũng dừng lại ở đó, nhìn xa trông giống như đại đội nhân mã đều đang tập trung ở đó.
Tuy đường xá trong trấn Song Câu không rộng, nhưng ngựa vẫn xông vào được, nhiều kỵ mã như thế, chỉ cần xông tới thì sao chống đỡ được kia chứ.
“Một đầu người” còn có người hô lên khích lệ sĩ khí, nhưng còn chưa dứt lời thì một mũi tên phóng “vù” tới, bắn thẳng tới giết chết người đang ngồi trên ngựa.
Dây cung vang động, mũi tên rít gào, đội nhân mã Phùng gia tập hợp đều có đuốc chiếu sáng, ở trong tối chính là bia ngắm tuyệt hảo.
Mười mấy người kêu lên thảm thiết rớt xuống khỏi ngựa, có người mất mạng ngay, có người chỉ là bị bắn trúng.
Mọi người nhanh chóng phán đoán lai lịch của mũi tên, khan giọng hô to.
- Trên nóc nhà có người, có người bắn tên.
Nhưng trong tiếng la hét, mũi tên vẫn rít gào không ngừng, lại có người trúng tên kêu thảm, trên đường chen chúc kỵ binh, thực sự quá dễ trúng tên, còn người cưỡi ngựa muốn nhìn rõ cung thủ ở đâu lại rất khó.
Người cưỡi ngựa cũng biết bắn tên, có người đại khái phán đoán được lai lịch, giương cung lắp tên bắn trả lại ở trên ngựa, nhưng đám người trên nóc nhà sau khi bắn tên đã nằm xuống, ẩn náu tốt hơn.
- Xông thẳng vào.
Cảnh tượng hỗn loạn, người cầm đầu hét lớn xông vào bên trong, tưởng rằng chỉ cần sau khi xông vào giết thì những cung thủ này sẽ không can hệ đến đại cục nữa.
Triệu Tiến yên lặng đứng sát vào tường, những tay cưỡi ngựa xông vào trấn Song Câu đó chỉ lao bừa vào trong trấn chứ căn bản không để ý tới các ngõ nhỏ hẹp hai bên đường, đó thực ra chỉ là khe hở giữa hai ngôi nhà.
- Thực sự nghĩ rằng bắt rùa trong hũ à.
Triệu Tiến thì thầm một câu, cầm trường mâu bước ra, đâm mạnh ra, đại đội đang chen chúc trên đường dường như dừng lại bất động, cú đâm này của Triệu Tiến trúng sườn của gã cưỡi ngựa trên đường, đâm vào rút ra, máu tươi phun trào, người xiêu vẹo đổ nhào xuống đất.
Một người bị giết, lập tức người bên cạnh phát hiện ra, nhờ ánh đuốc dĩ nhiên đã nhìn thấy phục binh trong ngõ hẹp.
- Có người nấp trong đó.
Có người thét to, đã không cách nào cưỡi ngựa chuyển hướng nữa, nhưng đồng bọn bị giết khiến chúng vô cùng căm hận, cộng với nhiệt huyết sôi trào đã được cổ động trước đó nên chúng xách luôn binh khí xuống ngựa, lao vào trong ngõ hẹp, đám người trong ngõ hẹp quay người bỏ chạy làm cho khí thế của họ càng hùng hổ hơn.