Trương Hổ Bân vừa nhìn vừa nghiến răng, tay bất cứ lúc nào cũng sắp sửa giơ lên nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có giơ lên, tâm trạng bọn cung thủ mới ban đầu căng thẳng cũng bình tĩnh lại, thật sự không tìm được cơ hội bắn tên.
Ở trong trại, có người cưỡi ngựa lao nhanh về, tình hình bốn phía tường trại không ngừng báo về, mặc dù kẻ thù ba mặt khác chỉ là phóng ngựa chạy lòng vòng giám thị nhưng Trương Hổ Bân không dám lơi lỏng.
- Tiểu tử này tuổi tác không lớn lắm, làm việc lại già dặn như vậy.
- Người Triệu Tự Doanh ra đây sẽ không kém, người như vậy dưới tay Tiến gia cũng không thiếu.
Có người giang hồ nhìn thấy được cách làm của Trương Hổ Bân, ai nấy đều cảm thấy cẩn thận chu toàn tất cả mọi thứ, ngay cả chí khí bọn họ mang theo cũng sung mãn hơn chút ít rồi.
- Tiến gia tháng ngày sau này còn có tiền đồ rộng mở, lần này chúng ta nếu như qua khỏi, nói không chừng sau này có chỗ tốt.
- Qua được lần này trước đã rồi nói sau, ngươi ngược lại là trước hết nghĩ tới chỗ tốt rồi.
Đại đội nhân mã Phùng gia bên kia, ngoại trừ bổn đội canh phòng bên ngoài, những người còn lại đều cầm dụng cụ đào đất. Mọi người vũ đao lộng thương, chém giết đổ máu còn được, kết cuộc hiện giờ đang ra sức đào đất khuân vác, không ít người mười phần oán giận, nhưng cũng chỉ đành bắt đầu làm.
Vị này bởi vì thích ăn ngon lười làm nên mới vào rừng trở thành mã tặc, chưa từng nghĩ hôm nay vẫn phải đào đất ở đây, vừa oán giận vừa bắt tay vào làm, tiến độ chậm chạp vô cùng.
Những chỗ bị cắt sạch cỏ còn tốt, bên trong bãi cỏ hoang đã nhìn thấy được không ít xác chết, đây điều là chiến quả của chiều hôm qua, thi thể bị cắt mất đầu, có vài chỗ có cái hố trên mặt đất cũng rớt mấy đầu người ở trong, thi thể thì vắt ngang qua hố.
- Vận khí các ngươi không tệ, sau khi chết còn có chỗ chôn thây đấy.
Người này nhạo báng vài câu, y làm việc lười biếng nhưng lại có tâm tư lục soát những thi thể này, nhìn xem có sót lại tài vật gì hay không.
Chờ đào được một nơi, một người lật được một cái hố, cỏ cây che phủ mặt trên cái hố cũng ở một bên, bên trong hố lại không có ai.
- Chẳng lẽ khi đó người trong hầm chạy rồi hả?
Người này suy nghĩ tí nhưng cũng không nghĩ sâu xa, chỉ cúi người sờ soạng tí, nhìn xem có cái gì đáng giá không.
Lê Đại Tân và Lý Hòa vẫn đứng ở đằng trước hàng ngũ, Phùng Bảo vừa rồi không đi theo cùng cũng theo tới, ba người đều đang ngó chừng phía trước.
Lý Hòa ở đó nói.
Mương này đích thực là rộng. Trại này có tường rào bao bọc dáng vẻ rất tốt, lại còn có mã diện, Triệu Tiến kia thật đúng là lo lắng vì đám lưu dân này.
Lê Đại Tân gật đầu nói.
- Quân hộ Từ Châu bên kia không thiếu, thuộc hạ của Triệu Tiến hẳn có người như vậy, lẽ dĩ nnhiên chiếu theo quân pháp mà làm.
Phùng Bảo cách Lê Đại Tân và Lý Hòa bên này có phần hơi xa, nghe nói như thế lại xen mồm vào.
- Nhị vị, ta thấy việc lấp rãnh mương này cũng đã sắp xong rồi, lúc này phải để cho đại đội đi lên, hạ cái trại này xuống đi thôi.
Lý Hòa liếc mắt không bận tâm tới, Lê Đại Tân thu vẻ mặt lại nói.
- Tấn công chính diện, nhất định phải san bằng chiến hào cùng nền đất, bằng không tiến lên sẽ bị ngăn lại ngoài tường, cũng sẽ bị phía trên dồn sức đánh, đến lúc đó tử thương sẽ nặng nề rồi.
Nghe nói như thế, Phùng Bảo cười một tiếng, cầm roi tùy tiện chỉ vào hướng trại lưu dân, dửng dưng nói.
- Lão Lê ngươi lá gan quá nhỏ rồi. Từ đầu tới cuối, ở trong tường rào kia mới có một người ló đầu ra đã bị bắn một mũi tên, cũng đã bị chúng ta làm cho sợ đến choáng váng. Chờ đại đội chúng ta qua đấy, có lẽ sẽ ngay lập tức mở cửa xin hàng.
Lý Hòa ngoảnh đầu nhìn qua, Phùng Bảo cảm thấy không đúng lắm, vội vàng giải thích.
- Cho dù sẽ có người chết, nào có đánh giặt không chết người, Phùng gia cũng không phải là không cho tiền chôn cất.
Lý Hòa lạnh giọng nói.
- Nói thêm câu nào vô nghĩa nữa lão tử sẽ cho ngươi lên tuốt ở đằng trước, tiền chôn cất của nhà ngươi nhất định không ít.
Ở trước mặt Lê Đại Tân này Phùng Bảo còn bày được vẻ mặt đùa nghịch, ở trước mặt Lý Hòa Phùng Bảo lại nghiêm túc vô cùng, hung hăng trừng mắt nhìn Lê Đại Tân, lúc này mới xoay đầu lại.
- Chó cắn người thường không sủa.
Lê Đại Tân nói một câu, cũng không biết cảm khái hay là gì khác.
Lý Hòa ở trên ngựa đột nhiên thẳng người lên, tay đặt lên che nắng nhìn một chút, nghi hoặc nói.
- Bên trong như thế nào lại bốc hơi nước nhiều như vậy, chẳng lẽ là đang nấu đồ gì?
Ở trong bãi cỏ hoang này, chất dùng để đốt duy nhất dùng được chính là cỏ hoang, cỏ khô, loại này đốt cháy khói bay lên rất nhiều, nhiều nồi như vậy đang nấu nước.
Khói bụi cuộn mù, chỉ có điều ở bên ngoài nhìn cũng không nhìn thấy hơi nước bốc ra nữa, hơn nữa bên trong những nồi sắt này đang không ngừng thêm nước, bởi vì bên trong nước đã bắt đầu cuộn trào.
Thấy sắp giữa trưa, hướng nam trại lưu dân cũng bị lấp bằng rồi, người đào đất các nơi cũng đều được tập hợp lại.
Lê Đại Tân thu lại vẻ thận trọng cùng bình tĩnh, ngược lại làm ra một tư thế hào khí nhiệt tình, đứng ở bên trên một cỗ xe ngựa hô.
- Thái gia nhà ta, lão gia nhà ta đã hứa ban thưởng. Công thần tiến vào trại này trước thưởng một ngàn lượng bạc trắng, về sau bao muối trên đường đi, nhà ta cũng sẽ chiếu cố nhiều hơn.
Phía dưới vang lên một tiếng rầm vang, bạc trắng ngân lượng, cộng thêm chiếu cố của Phùng gia trên đường muối, đây chính là rót vào món của cải lớn, nhưng xem lại dáng vẻ binh mạnh ngựa khỏe của Phùng gia kia, còn có chuyện gì của nhà mình, nhìn cũng đủ rồi.
- Ta còn một tin tức nữa, bên trong trại này có năm trăm nữ nhân, có xinh đẹp hay không thì không biết nhưng đều hơn hai mươi tuổi.
Bên trong còn có nữ nhân? Vẻ mặt mọi người lại thay đổi, Lê Đại Tân tiếp tục nói lớn.
- Người anh em đây cũng xin được với lão thái gia bên kia tùy ý làm việc, những nữ nhân này chỉ cần không giết chết còn lại tùy chúng ta xử trí.
Bên dưới vang lên một trận cười, vẻ mặt mỗi người đều rất tà dâm, tất cả ai còn không hiểu ý tứ của Lê Đại Tân, sau khi hứng phấn qua đi lại giống như ngân lượng trước, dù ưu đãi thật nhiều hơn nữa cũng không tới chúng ta đến ăn.
Lê Đại Tân lại tăng thanh âm lên không ít, lớn tiếng nói.
- Mọi người nể mặt Phùng gia, đến nơi đây giúp trợ trận, Phùng gia tuyệt đối sẽ không bạc đãi mọi người. Lão Lê ta ở đây xin nói mấy lời, ta bảo một đám người lấp bằng rãnh mương, mọi người tiến lên phía trước, mở tường rào đoạt lấy nữ nhân. Tất cả mọi người tới trước, binh mã Phùng gia cản phía sau cho mọi người, tuyệt đối không giành chuyện tốt này.
Người phía dưới cùng lúc xôn xao, mọi người lại có chút hưng phấn, Lê Đại Tân tiếp tục nói.
- Người ở bên trong trại này đều núp sau tường không dám di chuyển, vừa xông lên là hạ xuống được rồi, lão Lê ta đây chỉ nhắc các vị một việc. Đợi khi tiến vào trong trại, đồ đạc lấy được thì cứ tùy tiện, người không cần giết thì không giết. Người bắt tới còn đổi được bạc với Phùng gia. Mọi người lưu tâm chút.
Vừa nghe việc này phía dưới đã vang dội tiếng đáp ứng, đi vào trước, lấy tiền thưởng, chơi đùa nữ nhân, đoạt tiền tài, đây quả thực là một chuyện tốt, Lê Đại Tân cũng khuyến khích mọi người giết ít người, cũng thấy ra được tiến vào trại này dễ dàng cỡ nào, không ít người kìm nén không được đã hô loạn kêu loạn lên rồi.
Lê Đại Tân cười nói.
- Mở trại cần dùng khí giới gì, mọi người cứ việc tới lấy, Phùng gia chúng ta áp trận, cung thủ ngay phía sau mọi người, thay mọi người che đỡ.
Bên trên xe ngựa đã mang đến không ít đồ đạc, thang, ván gỗ các loại, phía dưới vang dội tiếng reo hò, tuôn qua phân chia giật lấy. Lê Đại Tân cười ha hả, đôi lúc đùa nghịch vài câu, tâm tình mọi người cũng không tệ, có cung thủ ở phía sau áp trận, vậy nắm được phần thắng lại lớn hơn không ít, Phùng gia này đích thực là tử tế.
Mấy người đầu mục Phùng gia vây quanh Phùng Bảo bên kia đang ôm lửa giận, sắc mặt Phùng Bảo cũng rất khó coi, đợi người khắp nơi tụ họp tới đều đã sửa soạn xong tiến lên phía trước, Phùng Bảo cùng mấy người vây quanh tìm Lê Đại Tân, hung hãn nói:
- Cái tên phí của vung tiền ra ngoài nhà ngươi, chuyện tốt như vậy sao không lưu lại cho nhà mình, muốn khiến cho các trong lòng huynh đệ nhà mình nguội lạnh sao?
Lê Đại Tân liếc nhìn một cái, mấy người đi theo ở phía sau Phùng Bảo vô ý cũng cúi thấp đầu, Lê Đại Tân bắt được vạt áo trước ngực của Phùng Bảo, ngay lập tức túm chặt kéo sang, nghiến răng nói.
- Đầu óc ngươi bị cái gì nhét vào à, lão tử là để cho người khác chịu chết đi dò xét trước. Ngươi nếu muốn chết thì mang mấy tên thuộc hạ ngu ngốc kia đi trước, chớ ở trước mặt ta gây thêm phiền phức. Cút ngay.
Sau khi nói xong, đưa tay hất về phía trước. Phùng Bảo bị y ném trên mặt đất, mấy người đầu mục khác cũng lui ra sau, Lê Đại Tân chỉ bọn họ tức giận nói.
- Nếu còn dám xúi giục xằng bậy lần nữa, ta sẽ băm các ngươi. Các ngươi nếu còn thực sự nghĩ rằng họ Phùng đúng là người Phùng gia, ai biết được cha cùng ông nội các ngươi họ gì. Cút.
Một đám người vội vàng đỡ Phùng Bảo dậy, vội vàng giải tán, đám người lục lâm cướp đường mã tặc các lộ đã ùa tới phía trước rồi. Lê Đại Tân lại lên xe ngựa, ở đó nhìn về hướng trại, không biết Lý Hòa cưỡi ngựa đến trước mặt y từ lúc nào, cười lạnh nói.
- Chỗ này của huynh còn không bằng trong quân, ít nhất không phải chịu những thứ tạp chủng này.