Té cũng ngã không chết, chẳng qua chỉ cao hơn một thân người phía dưới còn có không ít thân thể đồng bọn bị bỏng làm đệm, nhưng vết thương trên đùi kia cũng rộng cỡ hai tấc, sâu hoắm nhét được cả ngón tay cái vào, máu tươi liên tục phun ra.
Gã còn đón đỡ được hai đòn, không ít người ngay lập tức đã bị thương trúc đâm xuyên thẳng qua, bổ nhào từ trên xuống, nhìn thấy tình cảnh phía trước như vậy, người phía sau nào còn dám tiếp tục tiến lên, nhảy thẳng xuống chạy về phía sau, trên thang ván giẫm gì đó một người cũng không còn.
Còn có mấy người vịn cái thang ván giẫm kia chưa kịp chạy đã bị người trên tường trại cầm thương trúc đâm loạn tới. Bên này lựa thế từ trên cao đâm xuống, bên kia phòng bị không kịp, có người vội tránh ra chạy mất, cũng có người xui xẻo bị cành trúc đâm xuyên cổ.
Lần này chết, bị thương không thảm bằng lần dội nước sôi trước nhưng hoàn toàn đánh lui chí khí đám cường đạo, lần này bên trong trại chính là phòng ngự bằng đao thật thương thật. Thì ra đối phương không phải là bị đánh không dám ngoi đầu lên mà là núp ở bên trong chờ dồn sức đánh ra.
Còn có người hướng về phía bọn cung thủ mà mắng to.
- Lão tử xung phong liều mạng, vì sao không bắn chết những đồ tạp chủng kia đi.
Bọn cung thủ chỉ lạnh lùng nhìn xem, những người bị xúi tiến lên kia lúc này mới kịp thời nuốt lại lời vừa nói, cũng nhìn thấy đại đội nhân mã bên kia vẫn một mực không nhúc nhích gì, cũng chỉ đành rụt cổ mặt mày xám ngắt đi trở về.
Sau một hồi la mắng đám cường đạo cũng an tĩnh, mặc dù là nói không có cử chỉ gì nhưng ý định rời đi đã rất rõ ràng, nhưng. Không đáng làm bia đỡ đạn cho người ta. Tuy nhiên bọn họ cũng hiểu được cục diện lúc này, không phải nói đi là đi được.
Bọn cung thủ đồng loạt lui về phía sau, nhường cho mấy vị đầu lĩnh lòng dạ lạnh tanh, bọn cung thủ nhà mình cũng đi trở về đại đội cung thủ, da mặt mỏng cười gượng một cái, da mặt dày thẳng thừng quay đầu, cũng không biết rốt cục vừa rồi xảy ra chuyện gì.
Một đám người càng chạy càng chậm, liền đợi đến khi có người đi ra đề xướng cái gì, đúng ngay lúc ấy đại đội có hơn trăm người cưỡi ngựa chạy sang bên này.
Có người hoảng sợ nói.
Chẳng lẽ muốn đuổi chúng ta quay lại.
- Con mẹ nó, bọn nhà giàu này đúng là không đáng tin cậy được, bắt chúng ta ra làm chó mà sai khiến, lần này xui xẻo rồi.
- Liều mạng, liều mạng với bọn chúng.
- Ngươi đánh thắng được sao? Những tư binh Phùng gia này không nói tới, đám người kia ngươi đoán cũng không ra được lai lịch là gì, trời mới biết cái bọn kia ở đâu ra.
Hơn trăm người cưỡi ngựa bên kia đã tới trước, đám người này bị dọa đến mức phải lui về phía sau mấy bước, bọn họ cũng chẳng màn để ý tới trại cách mấy chục bước phía sau, bọn họ cảm thấy đám người kia cũng chỉ là giữ trại thôi.
Nhìn đội nhân mã dày đặc trước mặt kia, đám cường đạo trộm cướp kia đã muốn chạy rồi, còn có người ngẫm nghĩ rồi quỳ xuống đất cầu xin tha mạng. Tuy nói rằng có vài trăm người nhưng mọi người không phải đồng lòng, lại mới bại trận, bộ tốt đánh với nhân mã thì làm thế nào thắng được, mười phần thì hết tám chín phần phải bị xua đuổi tới trước làm bia đỡ đạn rồi.
Nhưng cục diện lúc này, đám người muốn mắng cũng không dám, đội nhân mã dừng lại, mấy tên kỵ binh đem mấy túi đồ trong tay ném lên trên mặt đất, dọa đám cường nhân mới rồi còn khí thế hung hăng liền rụt đầu lui lại phía sau.
Túi đồ không bị buộc chặt, khi bị ném lên mặt đất liền mở ra, mọi người vừa lui được mấy bước liền nhìn sang, trong bọc kia đều là bạc.
Mọi người làm ăn buôn bán không vốn liếng đều là vì của cải, ngân lượng thấy được không nhiều nhưng thứ trắng bóng, sáng bóng trước mặt đều là bạc nén, nói thế nào cũng có gần mấy trăm ngàn lượng.
- Các vị vất vả, nhà ai chết, bị thương thì lấy nhiều chút. Chết, bị thương nhiều nhất định là xung phong ở phía trước. Lê gia bên đó nói, Phùng gia không bạc đãi người dốc sức làm việc vì mình, xin mọi người yên tâm.
Đi theo tới đây vì cái gì, đánh nhau đến chết đi sống lại là vì cái gì, còn không phải là vì những thỏi bạc trắng sáng này sao, bây giờ Phùng gia cho cái này rồi.
Sau khi nhìn thấy những thỏi bạc này, bao oán khí đều tiêu tan hết, cuối cùng đầu mục các nhà cũng còn ở đây, bọn lâu la không có ngay lập tức nhấc tay tranh đoạt, mấy tên thủ lĩnh vui vẻ hăng hái bước cả ra khỏi hàng, tự mỗi người chia bạc ra.
- Các vị đầu lĩnh xin quay về chỗ cũ chờ lệnh. Lê gia nói, lưỡi đao liếm máu bán mạng đổi ngân lượng, đó là đạo lí hiển nhiên, các vị chỉ cần can đảm xông lên, vậy thì có bạc rồi.
Nói mấy câu này toàn trường lần nữa dâng trào lên lần nữa, những nghi kỵ kia cũng đã tan thành mây khói, tất cả mọi người hữu ý vô ý đều không để ý đến ánh mắt khinh miệt của đám người cưỡi ngựa này, ở bên cạnh chỗ bạc trắng bóng này, những cái khác coi là cái gì. Có kẻ rộng rãi cầm ngay một số bạc lẻ phân chia ra, kẻ lòng dạ hẹp hòi thì cầm bạc không nói lời nào.
Nhưng phía dưới khí thế vốn sắp tản mất nhưng giờ bắt đầu tụ lại, dù cho là kẻ không cầm được bạc cũng bắt đầu trông ngóng, ít nhất cũng biết có được bạc để lấy, hơn nữa còn nhiều hơn so với bình thường. Một đám người đi theo các vị đầu lĩnh của mình, lại trở về chỗ cũ.
Lý Hòa ở phía trước bản đội xem cuộc chiến cười nói.
- Chúng ta từ trong doanh trại lên đường đi đánh trận mỗi người cũng mới được một lượng bạc. Không còn tính mạng, tiền chôn cất người nhà lấy được cũng chỉ ba lượng. Phùng gia các người thật là hào phóng, vung tay tùy tiện bỏ ra một ngàn lượng rồi.
Lê Đại Tân mỉm cười nói.
- Quan gia đánh trận còn có vương pháp quân pháp. Huynh đây muốn sai khiến người chịu bán mạng thì phải bỏ bạc vào. Phùng gia không màn tới việc này.
Lý Hòa cười hắc hắc.
Như nay chúng ta ở bên trong doanh trại muốn sai khiến người ta liều mạng cũng phải cầm bạc vứt ra rồi, bằng không cũng sẽ chẳng ai bỏ sức.
Lê Đại Tân thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói.
- Trại này đánh sao mới được đây. Hẳn là còn có mưu chước chưa dùng tới đằng sau. Ngày hôm qua lúc sang đây, nói kẻ trấn giữ trên tường trại đều cầm đồ bằng sắt, thoạt nhìn bản lĩnh cũng không tệ lắm, nhưng hôm nay lại chỉ thấy được nước sôi và gậy trúc.
Thiên tổng Lý Hòa cũng lo âu nói.
Vừa rồi có một cung thủ còn ló đầu đấy, sau đó lại vẫn không có động đậy, có lẽ bên trong trại hẳn có hơn mười cây cung.
Nói xong câu này, Lý Hòa xì một tiếng khinh miệt.
- Con mẹ nó, cái này chính là một ngôi thành nhỏ, không đổ máu, bỏ mạng người chỉ sợ hạ không được.
Lê Đại Tân lạnh lùng nói.
Vậy cũng phải đánh, trại này là chỗ cắm dùi của Triệu Tiến, rút được nó thì đuổi được Triệu Tiến ra ngoài rồi. Không rút được nó ra thì Phùng gia không cách nào thả lỏng tay chân.
Lý Hòa chà xát chòm râu trên cằm, thanh âm bực tức nói.
- Bằng không thì chúng ta vây chặt, cắt nước của chúng, nói không chừng lương thực không đủ thì chắc xong rồi.
- Làm như thế nào? Ngày hôm qua không có cắt nước. Bên trong có kẻ lão luyện trấn thủ khẳng định là tích chứa đủ nước rồi, lương thực chúng cũng không thiếu. Trấn Ngung Đầu bên kia vận chuyển từng chiếc xe lớn sang đây, sớm đã chất đầy trại rồi.
Lý Hòa tức giận không bình tĩnh được nữa mắng.
Tên giặc cỏ Triệu Tiến này rốt cục là muốn cái gì, muốn chơi trò tập làm người lớn hát hí khúc sao? Bỏ ra bao nhiêu bạc phải chịu giày xéo thế này.
Lê Đại Tân không trả lời, chỉ buồn bực nói.
- Đệ là tiếc rẻ khó nhai, người chết phải không? ?
Lý Hòa há hốc miệng, cũng không phủ nhận chỉ nhìn chằm chằm trại phía trước mà nói.
- Doanh trại này cũng là chỗ chủ tướng dè chừng đấy. Chết nhiều, trở về sẽ không có cách nào nói rõ ràng được.
- Một người năm lượng, đây là của đệ, bên phía chủ tướng Phùng gia sẽ không bạc đãi, nên có tiêu hao gì Phùng gia đều gánh vác hết.
Lê Đại Tân nói như chém đinh chặt sắt.
- Sau việc này, trợ cấp ma chay, còn phải thu xếp đút lót. Nói không chừng còn phải chiêu mộ tráng đinh, cái này phải mất bao nhiêu bạc. Huynh làm chủ được việc này sao?
Lê Đại Tân nói hết sức chắc chắn.
Chuyện chỉ cần dùng bạc có được đối với Phùng gia cũng không phải là chuyện lớn.
Nói xong câu này, Lê Đại Tân lại cười nói, lần này thanh âm thấp đi không ít.
- Cấp cho những hảo hán kia, chỉ cần bọn họ chết sạch, những thứ này đều là của đệ.
Ánh mắt Lý Hòa sáng lên, lập tức vỗ tay nói.
- Vậy thì làm.
Lê Đại Tân cười cười, chỉ vào hàng rào ngay trước mặt nói.
- Ở bên trong tại rào này có mấy nghìn tráng niên. Bọn chúng ở đó không đi ra ngoài, chúng ta ngoài việc nghạnh công cũng không có cách nào. Cách của huynh rất đơn giản, chiến hào bên kia không phải lấp bằng rồi sao? Dùng xe đẩy chở đất đến, dựng lên một bờ dốc, sau đó chúng ta thúc người đi vào. Những hán tử kia không cần để ý tới, thủ hạ hai chúng ta so với người bên trong cũng không kém.
Tường trại cao hơn một thân người, chiến hào phía trước trại tường đã bị lấp bằng, tiếp tục đưa đất chồng chất lên, làm thành một cái dốc cũng không tốn quá nhiều sức, nhưng kế tiếp chính là dao sắc chém giết, phái người bên này ngạnh công, song phương huyết chiến trên sườn dốc, thắng thua dường như không có gì lo lắng, nhưng cái giá phải trả nhất định sẽ không ít, đây thực sự là cách ổn thỏa nhất.
Sắc mặt Lý Hòa vẫn bình thản, đột nhiên mở miệng nói.
- Lương thực của chúng ta chống đỡ được mấy ngày.