Này coi như được số tiền lớn chừng một trăm lượng rồi, ba người này đều là trợn mắt há hốc mồm. Sau khi kịp tỉnh hồn lại, bọn họ liền không ngừng mau miệng đáp ứng.
Lưu Dũng cười nói.
- Bắt đầu từ lúc này về sau, các vị cũng không được quay về nhà, có muốn nhắn nhủ gì cứ nói, ta sẽ an bài người giúp các vị đưa tin.
Cầm nhiều bạc như vậy, những chuyện nhỏ nhặt này tất nhiên phải vâng theo, ba người đều đáp ứng, sau đó nói cho đối phương biết nhà mình ở chỗ nào.
Lưu Dũng vẫn nói năng rất hòa khí như trước.
- Không cần, ta biết chỗ ở của các vị rồi, ta phái người đưa đi qua là được.
Dịch Tiến Bảo là người làm ăn, tâm tư linh hoạt. Chú cháu Bành gia cũng từng giao thiệp với các loại người trên bến tàu cho nên hơi chút cân nhắc liền hiểu được dụng ý của đối phương. Bạc không phải lấy không đâu, nếu có chuyện gì bị bại lộ, phỏng chừng bọn họ sẽ ra tay với người nhà của mình.
Nhìn nhìn lại bộ dáng hung hãn này của đối phương, loại tiểu tâm tư nào cũng đều tan biến không còn tung tích, ai cũng nơm nớp lo sợ sẵn sàng dẫn đường.
Không mất quá nhiều thì giờ ở trấn Ngung Đầu, sau hai ngày dừng lại đó, đoàn xe lại xuất phát đi về hướng nam. Mọi người không có kinh ngạc chút nào, phía nam chính là Túc Thiên, nếu vẫn đi về hướng nam dọc theo kênh đào thì sẽ đến được cửa sông Thanh Giang rồi.
Về phần có phải tới Túc Thiên, hoặc là chuyển hướng bên cạnh hồ Lạc Mã đã đóng băng hay không thì đó cũng chẳng phải là chuyện mà đám dân chúng tại trấn Ngung Đầu bận tâm. Mỗi ngày xe ngựa qua lại nhiều như thế, công đâu mà quản kĩ thế được.
So với trấn Ngung Đầu vẫn cứ náo nhiệt phồn hoa như trước, lúc này thành Từ Châu đã lạnh căm căm, ngay cả số người ra vào thành hằng ngày cũng ít hơn ngày thường rất nhiều, bây giờ chỉ có những tiểu thương, mang hàng tết tới mới sẵn lòng lại đây.
Đám quân sĩ thủ vệ cổng thành đều rất phờ phạc, đến lượt mình liền đứng ở trước cổng vơ vét chút của cải, không đến lượt liền dựa vào tường thành phơi nắng ngủ gật.
Không riêng bọn họ nhàn nhã, ngay cả mấy nhân sĩ giang hồ nơi cổng thành đó cũng hệt như thế. Một người nhìn chằm chằm, còn lại đều xúm nhau lại chơi bài bạc, đánh cuộc rất náo nhiệt, ngay cả binh lính thủ thành cũng xông tới góp mặt, rất vui vẻ hòa thuận.
Tất cả mọi người đều biết đám nhân sĩ giang hồ kia là do ai phái tới. Đây là người do Vưu lão đại bên trong thành sắp xếp tới, gã lại là người cỡ nào. Nghe nói ban đầu gã là người của giáo phái thắp hương, hiện giờ chính là thủ hạ của Tiến gia rồi.
Vưu lão đại Vưu Chấn Vinh này làm việc ổn thỏa chu đáo, sợ có kẻ năm bè bảy mảng nào đó lẫn vào trong thành cho nên gã liền phái riêng huynh đệ dưới tay lại đây theo dõi. Nếu như có chuyện gì khác thường, lập tức báo lên, hoặc là tóm người lại ngay tại chỗ.
Đã có hai tên giang dương đại đạo bị truy nã sa lưới tại Từ Châu. Bọn chúng tự cho là ẩn núp khéo léo, chưa từng nghĩ tới sẽ chạy không thoát khỏi ánh mắt của đám đồng đạo.
Bị bắt được liền bị giải tới trong nha môn, quân thủ vệ cổng thành cũng được khen ngợi, toàn nha môn cũng có công lao, tất cả đều vui vẻ nên ai cũng khách khí với những người giang hồ luôn chăm chú theo dõi này rất nhiều.
Nhưng vào lúc tháng chạp này, cho dù có là kẻ xấu phạm pháp cũng đều phải đi về ăn tết rồi, cũng chẳng còn lũ không mắt nào đi ra quấy rối nữa nên đám người cũng đều trở nên lười nhác
Gần đến giờ giữa trưa, người được phân công trông thành kia đều không để ý tới cổng thành nữa rồi. Bọn họ tụ lại một chỗ chơi ném tài xỉu, bài bạc. Vừa mới lấy ra vài đồng tiền đem đi đặt cược, một gã đồng bạn lại chỉ về phía con đường bên ngoài cổng thành, hạ giọng nói.
- Hai người kia không đúng lắm.
Người trông coi kia cười mắng một câu.
- Con mẹ nó, bớt nói bừa đi, đừng hòng lừa lão tử quay đầu lại để gian lận nhé!
- Con mẹ nó, mày mau coi đi, hù mày làm cái quái gì.
Người nhắc nhở lại nóng nảy, thoáng nâng cao giọng. Hai ba người tụ ở bên cạnh gã liền cùng quay đầu lại nhìn sang.
Thực sự có người không đúng lắm. Hai hán cưỡi ngựa, hai kẻ đó đều mặc áo bông, bên ngoài còn khoác áo da, trên đầu đội mũ mềm phủ tai, quấn quanh người thật kín, vật cưỡi đều là ngựa tốt thượng hạng, dây cương yên ngựa cũng đều rất chỉnh tề.
Có người lầm bẩm nói.
- Loại ủng da đó chỉ có người bên Chu tham tướng kia mới mang thôi.
Lại có người suy đoán.
- Không phải người của Từ Châu chúng ta, hơn nữa cũng không thường xuyên đến Từ Châu, nhân vật như vậy, chúng ta tuyệt đối sẽ không thấy lạ mắt.
- Có thấy thanh đao treo tại bên cạnh yên ngựa kia không? Thanh đao này được rèn ra tại Từ Châu, chỉ sợ cũng phải mất mười lượng bạc
Lại có người do dự nói.
- Này hẳn không phải là người trên giang hồ đâu.
Lúc đang nói chuyện, hai gã cưỡi ngựa kia đã bị binh sĩ thủ thành ngăn lại. Quân sĩ coi thành này mỗi ngày nhìn quan dân ra ra vào vào, cũng dưỡng được một đôi mắt tốt, vừa thấy cách ăn mặc của hai người này, lại xem đối phương đi tới rất nghênh ngang cho nên lời nói cũng lễ độ không ít.
Hai hán tử cưỡi ngựa kia trầm mặt, đem chứng thư dẫn lộ của bản thân ra. Binh sĩ thủ vệ cửa thành có biết chữ, thấy đối phương lấy dẫn lộ ra, lại tùy tiện hỏi han vài câu liền lập tức thả cho đi.
Có người nhỏ giọng bàn luận.
- Hai người kia là người của quan phủ đấy, chắc chắn là sai dịch trong nha môn rồi. Hơn nữa còn chưa bao giờ bị làm trái ý, vẫn luôn chỉ biết khinh bỉ người khác mà thôi.
Gã vừa nói như vậy, người tại bên cạnh gã cũng liền phụ họa.
- Các huynh đệ trên giang hồ đến tuổi này rồi mà vẫn không được rảnh rỗi, nào có bụng mỡ bao giờ. Mày xem hai tên kia một chút đi, y hệt mang bầu ấy.
Nếu là người của quan phủ vậy thì cũng chẳng can hệ gì đến chuyện bọn họ theo dõi cả. Mọi người không để mắt tới nữa, cười vang mấy tiếng rồi chạy tới bên binh sĩ trông thành kia hỏi thăm đôi chút, nếu như có người hỏi thì cũng trả lời được.
Bọn họ nhìn ra được, thủ vệ quan binh đương nhiên cũng nhìn ra.
- Vừa thấy cũng biết là sai dịch ở nha môn của quan phủ, lỗ mũi đều phải hướng lên trời, tự cho là người khác nhìn không ra, nghĩ lão tử cũng không biết chữ, lộ dẫn đương nhiên xem không hiểu. Một tên gọi là Hàn Tùng, một người kêu Nghiêm Thiếu An.
- Hỏi vậy là được rồi, trở về nói cho Vưu đại gia một tiếng liền xong.
Mọi người ai cũng không quá để tâm về chuyện này, người quan phủ tới có liên quan gì tới dân chúng bọn họ đâu.
Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An đang bị bọn họ nghị luận kia giờ đang cưỡi ngựa vào bên trong thành. Bọn họ vào thành từ cửa nam, vừa vào thành liền thấy được cảnh tượng nghèo đói rách nát.
Nhìn đến cảnh đó, sắc mặt hai người càng thêm khó coi, Nghiêm Thiếu An kia mở ngay miệng mắng.
- Công việc lần này thật xui xẻo, cho dù là bất cứ chỗ nào trong Giang Bắc, ở Dương Châu, ở cửa sông Thanh Giang đều tốt hơn cái chỗ khốn kiếp vô liêm sỉ này nhiều, rách nát tựa như có giặc càn qua, nào có đượcchỗ tốt nào chứ.