(Hạ)
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Nhà ở trong trấn Song Câu dùng đất đá không ít, xung quanh sân này của chúng ta lại được dọn dẹp gần như thoáng đãng rồi không cách nào dùng được hỏa công. Giữa ban ngày ban mặt, thương nhân buôn bán qua lại trấn Song Câu không ít, họ cũng không dám không kiêng dè mà dùng dân bản xứ đánh tiền trận. Chúng muốn chiếm đươc ngôi nhà này thì chỉ có cách xuống ngựa tấn công thật mạnh.
Hắn không cần nhấn mạnh chênh lệch giữa địch và ta, chỉ cần nói tới kẻ địch xuống ngựa tấn công đã khiến cho thuộc hạ có lòng tin, đánh giáp lá cà thì không ai trong Triệu Tự Doanh sợ cả.
Nói xong, mọi người lại vội vàng nấu cơm đun nước, đợi khi cuộc chiến bắt đầu sợ rằng sẽ chẳng để tâm đến chuyện này, tới khi đó nếu cần lo liệu sẽ phiền hà.
Cổ động là cổ động, Triệu Tiến nói xong, Trần Thăng thì thầm hỏi.
- Lẽ nào phải chống đỡ đến tối sao?
Lấy ít đánh đông, xung phong và đột kích trong khoảng mấy canh giờ ngắn ngủi còn được, nhưng giằng co khổ chiến với đối phương thì bên ít người rất dễ không chống đỡ nổi.
- Phải.
Triệu Tiến không giải thích gì, chỉ kiên định đáp lại.
Trần Thăng gật đầu, đi sang một bên bắt đầu chuẩn bị, Trần Thăng rời khỏi, Lưu Dũng lại tới gần, chần chừ một lát mới mở miệng nói.
- Đại ca, là tiểu đệ đã liên lụy tới mọi người.
Triệu Tiến nhíu mày nói.
- Nói bậy bạ gì chứ? Chuyện này liên quan gì tới đệ? Lưu Dũng tâm tư tinh tế, rất nhiều chuyện đều nghĩ rất rõ ràng.
- Nếu không phải tiểu đệ thương hại đám trẻ con đó, đại ca cũng sẽ không mang theo.
Chỉ có điều y còn chưa nói xong, đã bị Triệu Tiến nghiêm khắc ngắt lời.
- Huynh đệ trong nhà, đừng nhiều lời như vậy.
Lưu Dũng há mồm sửng sốt, không nói gì thêm.
Tiếng vó ngựa ầm ầm ngày càng gần, sau đó dừng lại, lập tức tiếng hô to lần lượt vang lên.
- Xuống ngựa.
- Cung tên trong chỗ đó rất lợi hại, phá ván cửa đi vào trong.
- Phùng gia sẽ không quên công khó nhọc vất vả của các vị, đến lúc đó các vị tự lấy chỗ tốt ở Từ Châu.
Đội quân của Triệu Tiến người nào người nấy sầm mặt xuống, chẳng trách báo ra tên tuổi của Triệu Tự Doanh vẫn có nhiều người đến như thế, hóa ra là lấy cơ nghiệp của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu để treo thưởng.
Tiếng kêu gào khóc lóc bắt đầu vang lên xung quanh trấn Song Câu, nghĩ cũng biết đám người này bắt đầu phá ván cửa. Triệu Tiến đứng ở đầu tường nhìn ra bên ngoài, trước mắt là một con đường thông ra ngoài trấn, nhìn thấy được người giơ ván cửa đang chen chúc về phía này.
Trang Lưu đứng bên cạnh Triệu Tiến, lấy ra từng mũi tên trong túi đựng tên, Triệu Tiến đột nhiên quay đầu hỏi.
- Ngươi có sợ không?
Trang Lưu bình tĩnh đáp.
- Không sợ.
- Kẻ thù nhiều hơn chúng ta, ngươi không sợ?
Trang Lưu tràn đầy tự tin đáp.
- Tiến gia, ngôi nhà này bốn phía cùng một lúc cũng chỉ có mấy chục người ùa tới. Mấy chục người này sao đánh lại được mấy chục người của chúng ta. Mặc kệ chúng có bao nhiêu, chúng ta chỉ có mấy chục người này nhưng lại dẹp được mười vạn lưu tặc dưới thành Từ Châu, bọn họ là cái thá gì chứ?
Triệu Tiến mỉm cười nhìn ra bên ngoài, cất tiếng nói.
- Đạo lý này của ngươi cũng rất hay, tuy nhiên chúng ta một người chỉ có khí lực của một người, hao tổn rồi thì thật phiền phức.
Trang Lưu tiếp tục nói.
- Lão gia, giết một trăm hai trăm, bên ngoài ai còn dám tiến vào nữa, kể cả binh mã triều đình cũng không mạnh như thế.
Triệu Tiến kinh ngạc quay đầu liếc nhìn, gật đầu nói.
- Lại quên mất ngươi xuất thân từ Vệ sở, dù tiếp theo chưa chắc đã như ngươi nghĩ, nhưng khả dĩ nghĩ được nhiều như thế là rất giỏi rồi.
Nghe thấy lời này của Triệu Tiến, khuôn mặt Trang Lưu thoáng xúc động. Không đợi tiếp tục, Trang Lưu lại đột nhiên biến sắc mặt, nhìn sang phía tây, dường như đồng thời, mấy vị cao thủ giang hồ trong sân và cả những người xuất thân trong đội nhân mã cũng đều biến sắc quay đầu lại.
Trên mấy con phố trong trấn Song Câu đều kín người, họ giơ ván cửa lên, hò hét tức giận mắng chửi tiến về phía trước, ầm ĩ huyên náo như cái chợ, lẽ dĩ nhiên không nhìn ra gì cả.
Bên ngoài trấn lại có gần ba trăm kỵ binh tập trung, kịp học hỏi giáo huấn của ngày hôm qua, muốn nghỉ ngơi chỉnh đốn phải đi xa ngoài một trăm năm mươi bước chân, những người khác đều ở trên ngựa, kể cả có gần năm trăm đoàn luyện trong trang, họ cũng không dám chắc chặn đứng được đám Triệu Tiến.
Phán đoán của Lê gia Lê Đại Tân là, bức cho đám Triệu Tiến xông ra, sau đó dùng đội nhân mã đập tan. Vị Lê gia này rất tinh thông binh pháp võ nghệ, danh tiếng lẫy lừng ở hai phủ Hoài An và Dương Châu, mọi người dĩ nhiên nghe theo.
Mọi người ở Bi Châu và phủ Hoài An trên ngựa ai nấy đều mang vẻ mặt thận trọng, trong bọn họ có đội ngũ buôn muối lậu, có cường hào đoàn luyện, thậm chí còn có bọn cướp đường, mã tặc. Ăn cơm trên mặt đất, lẽ dĩ nhiên biết danh tiếng của Triệu Tiến, từng nghe nói đến các sự tích, trước khi đến tất nhiên phải suy nghĩ kỹ. Chỉ là Phùng gia tích chứa uy thế đã lâu, vị Lê gia này lại còn nói rất rõ ràng, Triệu Tiến và đầu mục của Triệu Tự doanh đều ở trong đội ngũ, chỉ cần vây giết thì núi vàng biển bạc đó của Từ Châu đều là của mọi người.
Uy thế của Phùng gia, chỗ tốt của Từ Châu, điều này không khỏi khiến mọi người động lòng, ngoài vẻ mặt thận trọng còn có chút hưng phấn, các hảo hán của phủ Hoài An lớn như vậy gần như có ba phần mười đã tới đây, còn không đương cự nổi đoàn quân mấy chục người mệt mỏi?
Mọi người muốn tửu phường, muốn những điền trang lớn đó, trong lòng ai nấy đều hừng hực, nhưng lại có chút thấp thỏm. Thật sự nuốt trôi, Phùng gia lẽ nào chia lãi cho mọi người hay không, nói cho cùng vị Lê Đại Tân này cũng chỉ là một trong những hộ vệ đầu mục của Phùng gia, làm chủ được sao?
Vừa nghĩ vừa nhìn trộm điệu bộ của Lê Đại Tân, ban đầu vẻ mặt của Lê gia bình tĩnh, rồi bất ngờ thay đổi, đầu tiên xoay người xuống ngựa, áp xuống mặt đất nghe ngóng.
Y vừa làm cử chỉ này thì mấy đầu mục dạn dày từng trải cũng đã hiểu được đã xảy ra chuyện gì, đám đông trên ngựa cũng bắt đầu nôn nóng bất an, bọn họ cũng xoay người xuống ngựa lắng nghe.
- Ba trăm kỵ binh, không, nhiều hơn, không dưới năm trăm.
Rất nhanh đã có số lượng, mọi người đều biến sắc mặt, tiếng vó ngựa từ phía tây tới, đó chỉ có một khả năng là viện quân của Triệu Tự Doanh đã tới rồi.
Sắc mặt của Lê Đại Tân cực kỳ khó coi, y leo lên ngựa, vẻ mặt biến hóa khôn lường cao giọng hô.
- Bảo người trong trấn ra, đều rút cả đi, phải nhanh lên.
Mọi người đã đợi câu nói này của Lê Đại Tân từ lâu, gã ra lệnh, lập tức các nơi đều phái người chạy vào trong trấn, hô gọi dẫn người ra ngoài.
Toàn bộ thôn trấn người ngã ngựa đổ, hỗn loạn thành một bầy, ở ngôi nhà đám Triệu Tiến trú đóng, tất cả mọi người đã nắm chắc vũ khí sẵn sàng chiến đấu, trong lúc bất chợt, kẻ địch ngày càng gần biến mất như thủy triều, rút ra khỏi thôn trấn này.
Phía Triệu Tiến đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh của đội nhân mã ở phía tây, tất nhiên cũng biết là ai, vừa nhìn thấy kẻ địch rút lui, mọi người đều vô cùng kích động, cười to la hét, ai nấy vô cùng bất ngờ vui sướng.
Triệu Tiến trên đầu tường vẫn bình tĩnh, chỉ nói nhẹ một câu.
- Nguy hiểm thật.
Đại đội nhân mã của Phùng gia tập trung ở bên ngoài cũng không đi xa, mà rút lui được khoảng hai trăm bước thì sắp xếp lại đội hình, bộ binh bên trái, đội nhân mã bên phải, thế trận rất trật tự.
- Đến rồi, đến rồi.
Trong ngôi nhà Triệu Tiến trú đóng lại vang lên tiếng hô to, chẳng qua tiếng hô này không còn căng thẳng nữa, mà tràn đầy niềm vui bất ngờ.
Đã nhìn thấy được bụi đất tung bay ở phía tây, đại đội viện quân quả thực đã tới, ngoài niềm vui, người tỉnh táo một chút đều đang nghĩ tới một việc, đi tới Hà Gia Trang rồi lại chạy trở về, thì giờ tính ra còn lâu mới đủ, vậy rốt cuộc ai đang tới? Chẳng lẽ còn có người muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của? Tuy nhiên ý nghĩ trong đầu này không được nói ra.
Lê Đại Tân mở miệng nói.
- Các vị, tên Triệu mỗ đó hoành hành ngang ngược ở Từ Châu. Quan phủ, bản thân không biết đã đắc tội bao nhiêu người, lần này có khi là bên đó cũng cùng tới làm việc chính nghĩa.
Mọi người tất nhiên không tin hoàn toàn những lời nói này, nhưng cũng thừa nhận có lý, hơn nữa chạy trốn bây giờ nếu bị đội nhân mã của đối phương đuổi kịp tấn công, sẽ bị đánh tan ngay, đó là con đường chết không còn một mống chi bằng bày trận chờ đợi, ít nhất có sức liều mạng. Rất nhiều nguyên nhân hợp nhất lại, mọi người đều chờ đợi với nỗi lòng đầy tâm sự.
- Tiến gia đâu rồi?
- Đại ca có ở đó hay không?
Trên đường phố của trấn Song Câu vang lên tiếng hô to, nghe thấy tiếng hô này, đám Triệu Tiến hoàn toàn nhẹ nhõm, Đổng Băng Phong về rồi, mang theo viện binh quay về rồi, mọi người đã được an toàn.
Thế nhưng trong lòng Triệu Tiến cũng tò mò, bảo Đổng Băng Phong đi tìm viện quân, mình ở lại trấn Song Câu trú đóng chờ đợi, nhưng không ngờ lại về nhanh như thế, hơn nữa nhiều nhân mã như thế này ở đâu tới? Phía Hà Gia Trang có động viên cũng chỉ nhiều nhất là hai trăm kỵ binh, chủ yếu vẫn là bộ tốt.
Tiếng hô to đáp lại.
- Ở đằng này.
Mọi người nhìn thấy Đổng Băng Phong và hai gia đinh đi theo ngày hôm đó, từ đó không còn hoài nghi nữa, mở rộng cửa cho họ.
Triệu Tiến vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy vẻ mặt kích động của Đổng Băng Phong.
- Đại ca, tiểu đệ về trễ.