Thúc ngựa cuống cuồng trên quan đạo, còn chưa chạy được mấy bước, có mười mấy người cưỡi ngựa xông tới nghênh đón trước mặt.
Liếc mắt đã nhận ra được, đây chính là đội "thương nhân" cúi đầu khom lưng đi ngang qua lúc nãy. Lúc đó còn dáng vẻ sợ sệt, lúc này thì hung hăng cầm đao, xách thương trong tay, xông tới đây đâm giết.
Mai phục! Đã sớm vạch kế mai phục kỹ càng. Bọn mã tặc đều kịp hiểu ra, nhưng biết cái này lại có hữu dụng gì. Một phía là bọn lưu dân giả trang đang xông tới, phương hướng chạy trốn lại có kỵ binh hùng dũng ngăn chặn, không ai có ý muốn liều mạng, tất cả đều lấy đầu đao liếm máu xem như là để hưởng thụ vui sướng, thoải mái chứ không phải để liều chết huyết chiến.
Trốn tiếp! Có người thúc ngựa chuyển đi, muốn đi vào trong đồng ruộng, nhưng con ngựa đã chạy nhanh thay đổi phương hướng không phải dễ dàng như thế. Có kẻ cuống cuồng chuyển hướng ngựa, con vật ngay lập tức ngã khuỵu trên đất, thuận đấy ngăn chặn bọn mã tặc lại, còn có kẻ hãm ngựa lại, xuống ngựa ôm đầu quỳ xuống đất khóc hô cầu đối phương tha cho một con đường sống. Đây nhất định là một đám trộm cướp sang đây cá lớn nuốt cá bé rồi.
Đa số người vẫn còn đang chạy trốn, nhưng mặc kệ quay đầu hay chuyển hướng bước chân đều chậm lại, bên tai đã vang lên tiếng cung tiễn gào thét xé gió, lưu dân cầm mâu hò hét cũng nghe được rõ ràng hơn.
Một gã con cháu Dương gia cưỡi ngựa vẻ mặt nịnh nọt cười nói.
- Lão gia, đám mã tặc này chỉ chạy được hai đứa. Các lão gia thật là thần dũng vô địch.
Trên quan đạo máu chảy khắp nơi, ngựa chưa có bị thương được tụ tập lại một chỗ, tất cả mã tặc cho dù bị thương hay là cầu tha mạng, đều bị trường mâu bồi thêm một nhát xuyên thẳng qua tim.
Đổng Băng Phong gắng hết sức để cho nét mặt của mình hờ hững, y kỳ thật cũng có chút tiếc nuối. Chiếu theo bố trí trước đó, đám mã tặc chỉ riêng đi ăn miếng cơm lưu dân này một người cũng không chạy được, nhưng vẫn có hai con cá lọt lướt. Tuy nói khẳng định không dám quay lại, cũng sẽ không có hậu hoạn gì, nhưng không đạt được tận diệt toàn thắng, điều này khiến cho bản thân y không hài lòng lắm.
Hơn nữa, đám mã tặc này cũng không có gì đáng giá, bốn mươi mấy thớt ngựa thu được đều già lão, chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Một con ngựa cưỡi được giá cả đắt đỏ, bọn trộm cướp mưu đồ tiền của vui vẻ, sống sung sướng, có ngựa cưỡi đã coi như là tới lui như gió. Vả lại phần nhiều kẻ đối mặt là đoàn luyện, quan phủ đánh nhau trên bộ còn có lục lâm đồng đạo, đám bọn chúng đều chiếm được lợi thế. Đánh không lại chạy cũng nhanh, tất nhiên sẽ không để ý tới thú cưỡi cùa mình, cưỡi đến già chết thì thôi.
Đổng Băng Phong thản nhiên nói.
- Xung quanh đây còn có kẻ nhắm vào lưu dân như vậy nữa hay không?
Trang viên của chính nhà mình
Vị con cháu Dương gia dẫn đường kia nuốt ực một cái, cười khan trả lời nói.
- Không có! Nào có nữa chứ. Một đám kia Uông gia đã dẫn Tiến gia đi sang. Ba đám này chính là lớn nhất rồi. Về phần còn lại, nhà chúng tôi và Uông gia đã lo liệu đâu vào đấy cả.
Nói chưa dứt lời, bị Đổng Băng Phong liếc mắt, người con cháu dẫn đường này chỉ cảm thấy cả người phát rung, lập tức khom người nói.
- Thật không có. Quả thật không có.
Đám người này tuổi tác không lớn lắm, ai cũng là sát thần, sáng sớm đi mười mấy dặm, xử trí xong xuôi mấy trăm người Tề Mi Trại, thẳng một mạch giết tới bên này cũng không ngại mệt mỏi, đầu người chất đống không lưu một người nào sống, sát tính này rốt cuộc bằng cách nào dưỡng ra được.
Cách phía tây Tề Mi Trại khoảng chừng sáu dặm có một thôn làng, trong thôn cũng có hơn trăm nhân vật lục lâm, bọn họ làm việc coi như có ngón nghề, sau khi bắt được lưu dân đều đưa đi theo hướng Trung Đô Phượng Dương, nếu như Túc Châu và huyện thành nào đó có người cần, bọn họ cũng ra niêm yết giá cả rõ ràng.
Vào buổi chiều hôm đó, người Uông gia đưa tới đây khao thưởng, nói bọn huynh đệ tháng ngày qua gian lao vất vả, giết mấy con dê, làm màn thầu mời các vị thưởng thức. Nồi bếp trong thôn không dùng được, ngay ở đầu thôn bên kia bày ra thành một bãi, tất cả đều sang đấy ăn.
Mấy ngày qua chỉ uống canh trong, nước lã nghe thấy có thịt thà, lập tức ào sang, Uông gia thật tới không ít người, giết dê đun nấu, còn có từng vò rượu ngon chuyển xuống.
Nhìn người tề tựu rồi, người Uông gia mang tới bắt đầu đại khai sát giới, không phải giết dê mà là giết người.
Lúc tới nửa đêm, các đội Triệu Tự Doanh mới bắt đầu trở về thôn trang, mới sáng sớm đã lên đường, đến tối muộn mới trở về, trên người ai ai cũng đầy máu, trên mặt mỗi người đều có thần sắc mỏi mệt. Cả Túc Châu chấn động.
Đám đoàn luyện ở Từ Châu tới này hóa ra không giống với đoàn luyện, không nghe nói tư binh nhà ai từ sáng tới tối muộn liên tục đánh mấy nơi mà nơi nào cũng đại thắng tận diệt như thế cả. Đầu người bị giết chất đống thật cao, bên mình lại không có thương vong gì. Con cháu các nhà dẫn đường báo tin kia đều mang về lại những gì mắt thấy tai nghe, đó quả thật là tinh nhuệ, dũng mãnh, phải nói là không đâu địch nổi.
Uông gia, Dương gia một bên phái người giết heo mổ dê làm những món thượng hảo hạng đưa tới khao quân, một bên điều động trang đinh và sai dịch bên trong thành tới. Trong thành, ngoài thành Túc Châu lại một trận gió tanh mưa máu. Thường xuyên nhìn thấy mười mấy người tay cầm đao búa xông vào một căn trạch viện thẳng tay tàn sát, bằng không thì có nơi nào đó cháy lớn.
Lưu dân quá cảnh, bậc thổ hào Túc Châu như Uông gia và Dương gia dĩ nhiên muốn sờ được một số chỗ tốt, bọn Tề Mi Trại và mã tặc đều chia nhau món lời đấy. Người chính trong tay bọn chúng còn mời chào một đám người tới, cũng chỉ bắt người bán người. Đến mức này, chỉ đành giết người diệt khẩu tuyệt hậu hoạn, ai nghĩ ra được bọn người ở Từ Châu láng giềng nhà mình lại hung hãn như thế.
Sau khi tận mắt thấy cuộc sát phạt như vậy, lòng dạ riêng gì cũng tan thành mây khói, thật thà giúp đỡ thu nạp lưu dân bá tánh, đưa người tích chứa trong nhà mình tới điền trang Như Huệ mở mang.
Triệu Tiến buổi tối đó dẫn gia đinh Triệu Tự Doanh chỉ đi Uông gia và Dương gia, hai thổ hào lớn nhất vùng này kinh sợ, những người khác tất nhiên biết lấy nào bỏ nào.
Sau khi chém giết suốt cả ngày hôm đó, ngày hôm sau trên dưới Túc Châu lại nhìn thấy một cảnh khiến cho người ta sợ hãi. Mấy chục xe ngựa, gia đinh quá ngàn, trong điền trang hết sức bận rộn.
Những thổ hào Túc Châu này cho rằng hôm đó đã đủ để kinh khiếp rồi, nhưng hôm nay nhìn thấy mới biết còn xa chưa đủ, mỗi người đều cảm thấy mí mắt nhảy ngược. Triệu Tự Doanh này không ngờ nuôi nhiều đoàn luyện như thế, sức mạnh như vầy chớ nói tới tư binh trong tay lão đại, cho dù quan phủ cộng thêm quan binh Túc Châu cũng không phải đối thủ. Nếu như nói trước có sức mạnh như vậy từ sớm thì tốt biết mấy, suýt nữa khiến cho tất cả sai lầm nên lấy hay bỏ.
Đây là đoàn thứ hai Triệu Tự Doanh do Thạch Mãn Cường suất lãnh, từ Hà Gia Trang lên đường tới Túc Châu bên này tổng cộng mất hai ngày rưỡi. Cấp dưỡng bọn họ mang theo khoảng chừng dùng được trong ba ngày, cho nên mới dám chất nhẹ như vậy đi tới trước.