Triệu Tiến lại hỏi.
- Suốt đường sang đây, nơi nào trong Thảo Oa Tử này có người ở được, nơi nào thủy thổ tốt, hiện giờ nơi nào có người ở, tình cảnh thế nào. Những thứ này ông đều rõ ràng chứ?
Đinh Hoành nhíu mày rất đậm, trên mặt dâng đầy thần sắc ngờ vực, nhìn chằm chằm Triệu Tiến hồi lâu, mới chậm rãi gật đầu nói.
- Lúc ấy dẫn tất cả đi suốt một đường, có chỗ có người rồi, có chỗ rắn rết nhiều. Suốt một đường, người chết dọc đường, không dễ dàng tìm được nơi này. Có mấy người bán mình đi đổi lại cho mọi người chút hạt giống và thức ăn. Đoạn đường này tôi đều quen thuộc.
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nụ cười, người này làm thành dáng vẻ thế nào thì không biết, nhưng hiện giờ y vẫn là hợp với đòi hỏi.
Triện Tiến cười nhắc tới thứ cần có.
- Mua muối của ông. Tôi còn muốn tốn năm mươi lượng bạc mướn ông làm kẻ dẫn đường. Ngày mai theo tôi lên đường được không?
Con số năm mươi này vừa nói ra, Đinh Hoành và Đinh Chí lại là thân mình chấn động, trên mặt Đinh Hoành lộ ra nụ cười khổ nói.
- Lương thực cực khổ làm ra một năm bên này chúng tôi, bao muối liều chết liều sống thu được, trừ đi chỗ chính mình ăn dùng, lấy ra bán lấy tiền cũng bán không tới được hai trăm lượng. Còn phải mua thuốc mua thứ cần dùng gấp, còn phải cung kính cho các vị lão đại. Kim lão gia ngài mắt không thèm chớp đã vứt ra đây rồi. Thật sự là...
Trong giọng nói hết sức cảm thán, Triệu Tiến mỉm cười một tiếng nói.
- Bèo nước gặp nhau, tôi nói gì ông sẽ không tin, nhưng tôi cho ông suy ngẫm. Lần này làm việc thật tốt cho tôi, người của thôn Đinh gia này của ông đều không cần sống trong tháng ngày khổ cực như thế nữa. Nếu như ông tin thì làm cho thật tốt, nếu như ông không tin cũng là lẽ dĩ nhiên.
Lần đầu gặp mặt bảo tin sao mà tin được, tuy nhiên Triệu Tiến cũng không mất nhiều thì giờ lung lạc lòng người như thế. Đánh bạc một lần, nếu như đối phương nguyện ý nhập cuộc, vậy tất cả đều vui vẻ rồi.
Đinh Hoành lại nhìn chăm chú Triệu Tiến một lát, nhưng không có cho câu trả lời nào, chỉ nói.
- Kim lão gia mệt nhọc cả ngày, đêm nay nghỉ ngơi thật tốt. Nếu cần người hầu hạ cứ việc nói một tiếng.
Cử chỉ này cũng hợp tình hợp lý, Triệu Tiến không có tiếp tục hỏi tới. Đinh Chí cũng có chút nóng nảy, không màn tới bọn Triệu Tiến ở đây, vội vội vàng vàng nói.
- Thúc...
Đinh Hoành vốn đã đứng dậy, nghe thấy cái này đã muốn trừng mắt, nhưng nhìn thấy thần sắc của Đinh Chí lại xoay đầu nói.
- Kim lão gia, Thảo Oa Tử không nhỏ. Nhưng mấy chỗ đường ra ngoài đều có người dòm ngó. Những lưu dân không hộ tịch không có thân phận như chúng tôi đây ra ngoài đều không được. Vốn ban đầu còn chuyển bao muối được, nhưng ba đội buôn muối trong thôn làng ra ngoài đều chưa có trở về. Nơi này là hiểm địa. Tôi nếu như là ngài, đã sớm một chút quay đầu đi về rồi.
Nói tới đây, Đinh Hoành lại do dự chốc lát nói.
- Bao muối mang ra ngoài không thuận lợi. Kim lão gia thật muốn mua, lần sau lại tới đây vậy.
Triệu Tiến đứng lên, vừa khoát tay cười nói.
- Lần này vốn dĩ sẽ không mang muối đi. Số bạc này các ngươi trước hãy lưu lại. Tới lúc ta tới lấy hàng. Chỉ có điều việc dẫn đường làm sao đây?
Nghe thấy lời này của Triệu Tiến, Đình Chí ngay lập tức giơ tay túm lấy Đinh Hoành. Cuộc sống những thôn làng trong Thảo Oa Tử này cặn kẽ như thế nào, Triệu Tiến cũng không rõ ràng, nhưng nhìn ra được, bọn họ rất thiếu thốn ngân lượng.
Đinh Hoành tựu chung cũng cho ra đáp án mong muốn.
- Sáng sớm ngày mai, sẽ có người lại đây dẫn Kim lão gia đi. Kim lão gia nghỉ ngơi sớm chút.
Triệu Tiến mang vẻ mặt tươi cười, Đinh Chí và Đinh Hoành đó ra khỏi lều vải, thần sắc trên mặt hắn mới trở nên nghiêm nghị, người khác còn chưa nói gì, hắn đã mở miệng nói.
- Mã tặc tập kích chúng ta hôm nay có phải sẽ tập kích đội buôn muối thôn Đinh gia này?
Thảo Oa Tặc bị tra khảo cũng tự mình cung khai, nói bọn chúng ở trong Thảo Oa Tử chặn đường dân buôn muối, không biết mấy đội mất tích của thôn Đinh gia này có dính dáng với những bọn cướp này hay không.
Lưu Dũng trầm ngâm nói.
- Chiếu theo nói thôn Đinh gia này ở ven đường, khẳng định có giao tình tới lui với những ổ trộm cướp đó, thậm chí thông đồng đều có khả năng. Hẳn sẽ không...
Thỏ không ăn cỏ gần hang, trừ điều đó ra, thôn xóm ven đường như thế thật ra cũng là chỗ dừng chân của bọn trộm cướp, mật báo tin tức cho bọn chúng, cung ứng cấp dưỡng cho bọn chúng, thậm chí cung ứng người, việc chứa chấp buôn bán tang vật càng không cần nói tới.
Nếu như không nể mặt đánh cướp, vậy thì thôn Đinh gia này cũng sẽ không tồn tại lâu như vậy rồi.
Cát Hương theo đó nói.
- Mấy tù binh đó không phải nói bọn chúng vốn dĩ nghỉ ngơi ở bên ngoài sao. Nhìn thấy tài vật của chúng không ít mới nổi ý xấu sao? Nói rõ trước đó, bọn chúng không ở trong Thảo Oa Tử.
Đổng Băng Phong cũng nói ra nghi vấn.
- Sẽ còn có thế lực khác ở đây nữa chăng?
Nếu như ngoài bọn mã tặc trộm cướp ra, còn có thế lực khác, cục diện như vậy liền trở nên phức tạp rồi, đối với đám người Triệu Tiến đơn độc thâm nhập này mà nói, không dám có một chút sơ suất.
Triệu Tiến nói ra lời cuối cùng.
- Không cần nghĩ nhiều. Trừ Thảo Oa Tặc, Phùng gia cũng có thế lực ở nơi này, trời mới biết những kẻ khác có nhún tay vào hay không. Chúng ta chỉ để ý bước đi của chính chúng ta, nếu như có phiền phức, đánh thắng được thì đánh, đánh không được chúng ta liền chạy trốn.
Có xe ngựa dựng thành trận thế, mã tặc cưỡi ngựa tấn công sẽ bị ngăn chặn, tiêu diệt. Mỗi người hai con ngựa, một khi có chuyện, lập tức cưỡi ngựa thoát đi. Càng không cần nói tới những người Triệu Tiến mang tới trang bị đầy đủ, sức chiến đấu dũng mãnh, thật muốn đối mặt kẻ địch lớn, thắng chưa chắc thắng được, nhưng chạy khẳng định thoát được.
Buổi tốt không nói gì, tất cả sau khi sắp xếp xong thứ tự canh gác ai nấy tự mình nghỉ ngơi, đều phải mặc y phục đi ngủ, binh khí đặt ở bên tay. Việc đã trải qua nhiều rồi, tất cả cũng không có sợ hãi lo lắng gì, chỉ có điều trước lúc sắp ngủ, tâm tình mỗi người đều có chút nặng nề.
Mới tờ mờ sáng ngày hôm sau, Đinh Hoành và Đinh Chí đều không có xuất hiện, ngược lại hán tử trẻ tuổi kia đi sang, gã nhìn cũng hơn hai mươi tuổi, thật ra vừa tròn mười bảy, tên là Đinh Quân, con của Đinh Hoành.
- Tiểu nhân dẫn đường cho các vị lão gia.
- Ngươi quen thuộc nơi này không?
Nếu như nói Đinh Hoành đối với mảnh đất này quen thuộc còn cho rằng bình thường, một người trẻ tuổi mới vừa mười bảy biết được bao nhiêu đây?
Nhìn thấy bọn người Triệu Tiến hoài nghi, sắc mặt Đinh Quân tức thì đỏ lên, lớn tiếng phân bua nói.
- Các vị lão gia không nên xem thường tiểu nhân. Tiểu nhân từ lúc mười tuổi đã đi theo cha mình đi khắp nơi. Thảo Oa Tử to như vậy, không có mấy người quen thuộc hiểu biết như tiểu nhân.
Phần hoài nghi chế giễu kia càng nhiều thêm một chút. Đinh Hoành dám bảo con trai mình sang đây dẫn đường, nghĩ chắc có lý lẽ của y, vả lại Đinh Quân này là đầu mục tráng niên của thôn Đinh gia, cũng là nhân vật trọng yếu, không xảy ra chuyện tùy tiện vứt bừa ra một người ứng phó.