Hơn nữa Triệu Tiến ở Từ Châu, bãi cỏ hoang Thảo Oa Tử này ở phủ Hoài An, chính lưu dân tự mình muốn tới nơi đó khai khẩn tìm kế sinh nhai, tự phát tụ tập, ai nói đấy có dính líu gì tới Triệu Tiến ở Từ Châu.
Trùng trùng nguyên do cộng lại với nhau, mảnh đất hoang rộng rãi phủ Hoài An kia đã thành lựa chọn tốt nhất. Ở xung quanh Từ Châu, cũng chỉ có nơi này giống như cõi trời, chỗ khác là ở phủ Phượng Dương cũng có đất hoang rộng lớn, song nơi đó là chỗ hiện nay của Trung Đô Đại Minh, đồn trú trọng binh, vả lại quá mức không kín kẽ. Cộng thêm nơi đó đất hoang quá nhiều, quý tộc cường hào cũng không thiếu, bọn chúng chính là những chủ nhân bãi đất hoang này, tất nhiên trông coi rất siết sao.
Mặc dù lưu dân không chiêu mộ được số người như dự liệu, mặc dù một vùng Từ Châu hiện giờ hoàn toàn dung chứa được, nhưng nhất định phải vì tháng ngày sau này tính toán thật tốt.
Tiệm buôn Tôn gia là chỗ quen biết với Triệu Tự Doanh cách Thảo Oa Tử gần nhất, vả lại còn là tiệm buôn, mua bán trao đổi đều hợp lý lẽ, tất nhiên nếu như do ông ta ra mặt trù bị đồ đạc, sắp xếp sơ sài, tới lần này một số cái phải sắp đặt sẵn xong xuôi nên nhắc trước.
Khi Vương Triệu Tĩnh mở miệng rất là trịnh trọng, sau khi nói xong vẫn là đưa mắt nhìn Triệu Tiến, y cảm thấy đại ca nhà mình có chút nóng vội rồi, rất nhiều việc đều từ từ mưu tính được. Tất cả bọn họ đều còn chưa tới hai mươi, rất nhiều việc đều chờ thêm nữa thử xem, có lẽ lúc ấy càng giảm bớt sức lực hơn, hoặc là còn có lựa chọn tốt hơn.
Tuy nhiên, Triệu Tiến nói làm, bọn huynh đệ đều sẽ theo đó đi làm. Vương Triệu Tĩnh lúc kể lại cũng không có biểu hiện ra bất cứ gì khác thường. Y cũng không có nói qua cách nhìn của mình với người khác. Nhưng Vương Triệu Tĩnh rốt cuộc cảm thấy, Trần Thăng và Lưu Dũng không biết chừng có cách nghĩ giống như mình, hà tất nóng vội như thế.
Thật ra, ngay cả cách nghĩ hiện giờ của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh sau khi nghĩ lại cũng cảm thấy không đúng, thậm chí cảm thấy hoang đường, nhưng đi theo, cùng nhau đi làm đã thành một thói quen. Vương Triệu Tĩnh lúc này chính mình cũng cảm thấy bực dọc, cố gắng không nghĩ nhiều.
Từ lúc gặp mặt ngoài cửa tới trong phòng, Tôn Giáp mặc dù làm đủ một vị trưởng bối nên làm nhưng nếu như quan sát kỹ càng, thì sẽ nhận ra Tôn Giáp rất lo lắng, bứt rứt. Ông gặp bọn người Triệu Tiến cũng không phải thúc phụ gặp con cháu, ngược lại có chút như chưởng quầy gặp ông chủ.
Nhưng đang trong lúc trầm tư, trên mặt Tôn Giáp lộ ra nụ cười, thần tình, thái độ của ông ta trở nên dần dần tự tin hẳn lên, trong phòng không ít người có tâm tư tinh tế, loại thay đổi này tất nhiên đều nhìn ra được, trao đổi ánh mắt lẫn nhau đều cảm thấy có chút kinh ngạc.
Kết thúc trầm mặc, Tôn Giáp trầm giọng nói.
- Triệu Tiến, kỳ thật lương thực này không phải lo lắng. Chỉ cần chi trả bằng ngân lượng, giá cả thậm chí còn rẻ hơn trong chợ.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều sửng sốt sau đó trao đổi ánh mắt lẫn nhau, vốn cho rằng đối phương muốn nói bạc cũng đủ, lương thực không vấn đề gì, không ngờ rằng còn nói là còn rẻ hơn so với giá trong chợ. Lưu dân ngàn vạn người phải được ăn cơm, nào có nhiều lương thực còn phải rẻ hơn trong chợ như thế, trên đời này nào có chuyện tốt như thế.
Vương Triệu Tĩnh ho khan rồi nói.
- Tôn thúc, kỳ thật mua lương thực chỉ là ứng phó nhất thời. Nếu như đứng vững chân ở Thảo Oa Tử bên đó, khai khẩn trồng trọt, sang năm đã có thu hoạch cũng không cần tới nhiều lương thực như thế nữa. Hiện giờ tính toán ra mỗi năm cũng chỉ cần số lượng cho năm ngàn tới vạn người.
Ý tứ trong câu nói này của y là báo cho đối phương biết một con số đại khái, lời của Tôn Giáp nói quá chắc chắn khiến cho người ta nghe không đáng tin cậy lắm.
Lời Tôn Giáp nói tiếp theo càng khiến cho người ta kinh ngạc.
- Năm ngàn tới một vạn thì tính làm cái gì. Mỗi năm năm vạn thậm chí mỗi năm mười vạn. Con số lương thực này cũng có đủ.
Người buôn bán thích nói lời điêu ngoa, nhưng tất cả đều là người một nhà, lại còn là vãn bối và trưởng bối. Tôn Giáp khẳng định sẽ không có lời lẽ ngả ngớn, nhưng lời của ông nếu như là sự thật, vậy quá mức ly kỳ rồi.
Vương Triệu Tĩnh trong lúc nhất thời cũng không biết nói cái gì, chỉ quay đầu nhìn Triệu Tiến một cái. Triệu Tiến cười nói.
- Tôn thúc có cách gì, tiểu điệt thật nghĩ không ra. Xin Tôn thúc nói ra nghe thử.
Nếu không biết, đây chỉ đơn giản là hỏi, tất cả lúc này mới có chút cảm giác, biểu tình trên mặt Tôn Giáp tương tự như trưởng bối trêu đùa vãn bối hoặc là nói trưởng bối đắc ý giảng giải sự tình gì mới lạ cho vãn bối. Ngẫm nghĩ liền hiểu rõ cái này, Triệu Tiến có chút hơi dở khóc dở cười.
Tôn Giáp mở miệng hỏi.
- Các con còn nhớ rõ kho Quảng Vận không?
Tất cả đều gật đầu, khi Vận Hà còn chưa có đổi dòng, Từ Châu chưa có kho lương, dự trữ trung chuyển tào lương, có Chủ sự Hộ bộ trông coi riêng, tên kho lương đó chính là kho Quảng Vận. Bọn Triệu Tiến còn đi vào nơi đó chơi đùa, chỉ có điều mở được sông Ca, Vận Hà đổi dòng sang Bi Châu bên kia, kho lương này dĩ nhiên đã bỏ cho hoang phế mất rồi.
Tuy nhiên người già thành Từ Châu còn nhớ rõ cảnh thịnh vượng trước khi chưa có hoang phế, trong kho Quảng Vận kia dự trữ tào lương cực lớn, mỗi ngày xe thuyền ra vào, chỉ riêng ở chỗ kho Quảng Vận kia đã giống như một thành trì.
Tôn Giáp cười nói tiếp.
- Cách trấn Ngung Đầu chừng hai trăm dặm chính là cửa sông Thanh Giang. Nơi cửa sông Thanh Giang còn có kho Thường Doanh. Cái kho này năm đó lớn hơn kho Quảng Vận, vả lại tới bây giờ cũng chưa có hoang phế.
Trong phòng hơi chút yên ắng, Triệu Tiến ngẩng phắt đầu dậy, Vương Triệu Tĩnh vỗ thật mạnh hai tay, những người khác lại vẫn còn có chút chưa rõ lắm.
Trong đám huynh đệ, đạo kinh bang tế thế cũng chỉ có Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh thông hiểu, thứ Lưu Dũng làm đều là một số khâu nhỏ nhặt, cho nên nghĩ thông suốt trước tiên nhất cũng chỉ hai người bọn họ.
Nhìn thấy cử chỉ của bọn Triệu Tiến như vậy, Tôn Giáp lại cười, sau khi cười xong mở miệng nói.
- Cửa sông Thanh Giang bên này hàng năm trữ trăm vạn thạch lương. Đây là con số của kho quan quân, con số lý ra phải có ở đây phải nhiều hơn. Tất cả đều muốn số lương thực này đổi thành bạc đó.
Nam Trực Lệ chia làm Giang Nam, Giang Bắc. Giang Nam là chỗ đông đúc giàu có, phồn hoa nhất thiên hạ, Giang Bắc thì khá là nghèo khổ. Nhưng cũng có mấy nơi ngoại lệ, Dương Châu giàu có bao trùm thiên hạ không cần nói tới, cửa sông Thanh Giang so ngang bằng không mảy may kém cỏi với các nơi phồn hoa đô hội bậc nhất Tô Châu, Tùng Giang. Xếp thứ ba chính là trấn Ngung Đầu song nơi này hưng thịnh muộn, tuy rằng giàu có đông đúc tầm vóc lại còn xa mới bằng được hai nơi kể ở trên.
Hoàng Hà bùn cát tạp loạn, hạ du tắc nghẽn, hàng năm lũ lụt. Sau khi thuyền từ phía nam lên phía bắc qua cửa sông Thanh Giang, hợp nhau ở một khúc sông giao giữa Vận Hà và Hoàng Hà. Khúc sông này khá giống hạ hu nước cạn khó đi, cho nên tào vận cũng có phép tắc. Thuyền dân chúng sau khi tới cửa sông Thanh Giang không được bắc tiến, chỉ có thuyền lương, thuyền quan và thuyền cống nạp mới được quyền thông hành. Đa số hàng hóa bốc dỡ ở cửa sông Thanh Giang bên này, sau đó vận chuyển bằng xe ngựa bắc tiến. Cửa sông Thanh Giang nơi này cũng đã thành trạm trung chuyển trọng yếu nhất trên Đại Vận Hà và là đầu mối then chốt như yết hầu.