Phục binh trong ngõ hẹp chạy không nhanh, mắt thấy như đã sắp đuổi kịp, người đuổi theo đang nghĩ một cái đầu năm lượng, nhưng bỗng nhìn thấy người trước mặt quay người lại, nhờ ánh sáng bên ngoài liền thấy được đối phương đang cầm một cây trường mâu trong tay, trong ngõ hẹp như thế này tránh thế nào đây, tự mình tìm đến đường chết rồi.
Còn chưa nghĩ tới đây, người trước mặt đã sải bước cầm mâu đâm tới, chiêu thức nhanh chóng mạnh mẽ, muốn tránh cũng không được, bị đâm trúng xuyên thẳng, người đi phía sau bị máu bắn văng đầy mặt, cũng chỉ đứng ngây ra được vài giây liền bị trường mâu đâm vào.
Người thứ ba đã xoay người, nhưng người phía sau càng nhanh hơn, trường mâu đâm thẳng xuyên qua từ đằng sau, trong nháy mắt ba người đã chết, có người cũng tính xoay ngựa qua, thét lớn thúc ngựa xông vào. Kỵ binh đối với bộ tốt là tư thế ở trên cao nhìn xuống, không có lẽ nào không thắng.
Nhưng trong ngõ hẹp, ngựa căn bản không chạy nhanh được, đám người phía trước quay người chạy được mấy bước lại dừng lại, xoay người xông tới, một mâu đâm thẳng vào thân ngựa, ngựa đau quá nhảy loạn lên điên cuồng, đâm đổ sập bức tường gần nhất, nhưng người trên ngựa đã quơ quào ngã xuống, bị vó ngựa giẫm đạp không nhúc nhích nổi.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi, trong các ngõ hẹp trên đường phố của trấn Song Câu, ở những nơi tối tăm đèn đuốc không soi tới được, thi thoảng có một đám người xông ra tấn công, đối phương bất ngờ không kịp đề phòng đã chết thê thảm.
Những người này đánh rất trơn tru, một đòn bất kể trúng hay không là quay người bỏ đi ngay, đuổi theo vào trong, thân thủ trang bị của đối phương đều rất tốt, đuổi vào trong không có mấy người quay ra.
Trên một con đường gần khu đất trống, một gã béo vung đao chém giết một người xong liền quay người đi vào, con đường này rộng hơn những con đường khác, bước chân gã hơi chậm lại, thuộc hạ của Lại gia ở gần gã nhất nhìn ra sơ hở, có ba người xuống ngựa đuổi theo. Trước mắt như sắp đuổi kịp, nhưng gã béo đó đã xoay người lại, bổ xuống đầu một đao, chém thẳng xuống tên ở trên cùng, thuận thế trường đao đang vung ra, đập vào phác đao của người thứ hai, lưỡi đao chém đứt cổ. Người thứ ba không ngờ vị này là sát thần, theo đó sợ hãi định chạy nhưng đã bị trường đao đâm xuyên qua.
Ai ngờ được rằng người này uy mãnh như vậy, nhất thời không ai dám tiến lên, để mặc cho người này đi xa.
- Bên này không người, có mai phục.
Xông tới nơi chính giữa của trấn Song Câu, nhìn thấy bên đó có đầy ngựa vô chủ đang dừng lại, hành lý chất đống hỗn loạn, cây đuốc vứt lung tung, lại nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết khắp nơi trong trấn, chứng tỏ đều trúng phải mai phục.
- Lui ra ngoài, lui ra ngoài.
Có người hô lớn, từ khi vào trong này không hề có một thành quả nào, dường như khắp nơi đều có người xông ra, trong này không được ở lâu.
Chỉ có điều cuộc rút lui này lại tạo thành cảnh tượng hỗn loạn lớn, con đường chật hẹp, ngựa chuyển hướng đâu có dễ, cung thủ vừa dừng lại không lâu lại bắt đầu bắn tên, phục binh ban nãy trốn trong ngõ đã xông ra đâm giết, một trận hỗn loạn người ngã ngựa đổ, có người dứt khoát thúc ngựa xông lên trước, vọt ra từ đầu kia của trấn.
Trong trấn Song Câu yên tĩnh trở lại, cho dù là gia đình giàu có trong trấn, trong tay có một số tráng đinh, hay là những nhân vật lăn lộn giang hồ thì ai nấy đều nơm nớp lo sợ không dám ra khỏi cửa, bên ngoài đánh nhau ầm ĩ, tốt xấu gì cũng không phá cửa vào sân, mọi người vẫn ngồi làm con rùa rụt cổ thì hơn.
Lúc đi vào khí thế hùng hổ, khi tập trung lại bên ngoài trấn thì chật vật không chịu nổi, may mà có nhiều người thúc ngựa lao ra từ đầu kia, lượn vòng tới tập hợp.
Ban đầu có hơn ba trăm kỵ binh, người của Thành gia đi rồi vẫn còn lại hơn hai trăm kỵ binh, nhưng giờ nhiều nhất cũng chỉ hai trăm người, thổ phỉ biết cưỡi ngựa trong ổ trộm cướp lúc chia của thì đều lấy nhiều hơn một phần. Kỵ binh đưa đến đều là chủ lực tinh nhuệ ở các nơi, là tim gan thịt xương của đầu mục nhà mình, trong chốc lát đã tổn thất nhiều như vậy, ai nấy đều rất đau lòng.
Lão Bì ban nãy khẩu khí rất lớn, giờ trông sắc mặt khó coi vô cùng, trên cánh tay tên đầu mục Cật Diêm Phạn trúng một mũi tên, chỉ có đội hình của Lại gia còn coi như chỉnh tề, nhưng cũng mặt mày ủ rũ.
Lão Bì kia buồn bực nói.
- Mấy vị huynh đệ Phùng gia, lần này đứt vốn rồi, thực sự đền không nổi nữa, còn giằng dưa nữa thì sau này không làm ăn nổi nữa. Ta trước hết…
Nói được một nửa đã bị Lại gia chen ngang.
- Giờ ngươi đi rồi, sau này Triệu Tiến có tha cho người không? Trên đời này đâu có chuyện dễ dàng như vậy?
Lão Bì sắc mặt càng khó coi, tên đầu mục Cật Diêm Phạn buồn bực nói.
- Lão Lại ngươi là “con đẻ” của Phùng gia, huynh đệ chúng tôi đâu có may mắn như ngươi.
Lại gia nghiến răng nghiến lợi nói.
- Muốn làm thì phải làm đến cùng, các ngươi thiệt cái gì Phùng gia sẽ bù đắp cho các ngươi, Phùng gia cũng rất nghĩa khí, không bao giờ bạc đãi người bán mạng giúp mình.
Vừa nói vừa nháy mắt với mấy người của Phùng gia, tên cầm đầu chần chừ một lát, rồi trịnh trọng gật đầu nói.
- Các vị bỏ vốn, Phùng gia sẽ không...
Tiếng kêu kinh hãi đột nhiên vang lên, chỉ thấy mấy chục người bên đường rèo hò xông ra, trận hình chỉnh tề, binh khí dài ngắn đầy đủ, bên cạnh còn có mấy người vừa chạy vừa dừng lại giương cung lắp tên.
Đám người của Phùng gia sau khi rút lui đều xuống ngựa, đây cũng là khuôn phép của kỵ thủ, phải giảm bớt sức ngựa từng khắc từng chút, hơn nữa không ai ngờ đám Triệu Tiến trong trấn sẽ xông ra, tưởng rằng họ sẽ ẩn nấp co vòi trong trấn, xông ra là chết.
Bên đó Triệu Tiến vừa lao ra thì bên này mấy người của Phùng gia ai nấy đều thất kinh, vừa rồi bài học sâu sắc từ cuộc chiến đấu trong trấn đã khiến họ nghĩ bộ chiến không phải đối thủ, hiện giờ điệu bộ này càng phiền phức hơn, người cưỡi ngựa đấu với người bộ hành, đến gần cưỡi ngựa sẽ không còn ưu thế gì.
Mấy tên xui xẻo trúng tên ngã xuống đất, những người khác thì luống cuống tay chân trèo lên ngựa, không còn ai lao về phía đám Triệu Tiến, đều thúc ngựa chạy đi.
Càng ở bên ngoài càng dễ chạy, càng ở trong càng không chạy nổi, thậm chí còn đủ thì giờ để đám Triệu Tiến bắn mũi tên thứ hai, tiếng kêu thảm vang lên, lòng người càng thêm hoảng loạn. Lúc đám Triệu Tiến xông đến trước mặt, có người mới vừa vặn lên ngựa nhưng không chạy kịp.
Đến lúc này mới nghĩ phải liều mạng đánh, nhưng mười mấy trường mâu đâm tới, cách nào tránh được đây, lại tiếp tục có mấy người bỏ mạng.
Đám Triệu Tiến không hề ham chiến, sau khi đuổi kịp đâm giết liền xoay người rời đi, mà lúc này đội nhân mã của Phùng gia mới vừa bắt đầu quay vòng trở lại, trơ mặt nhìn đội quân của Triệu Tiến lần nữa trở về trấn Song Câu ẩn nấp.
Mọi người tập trung ở đằng xa, lần này ai nấy đều mang vẻ mặt khó coi, lão Bì và người của Lại gia đều không nói gì, vị đầu mục Cật Diêm Phạn ban nãy không kịp lên ngựa, giờ vẫn chưa đuổi kịp tới, chắc là đã bỏ mạng ở đó rồi.
Một người của Phùng gia hạ giọng nói.
- Cứ đi như vậy, không ăn nói được với phía Lê gia, chẳng lẽ ngươi muốn bị thi hành gia pháp?