Đến chuộc tội, càng sớm càng tốt. Thành Cường Khí nhanh chóng quyết định, ngay lập tức cưỡi khoái mã chạy đến Từ Châu, vào trong thành vội vàng tìm gặp Vương sư gia. Vương sư gia vừa nghe được chân tướng, liền không muốn quản nữa. Thành Cường Khí lại dập đầu khóc xin, lại lấy ra hai trăm lượng bạc trắng, lại hứa hẹn bao điều, lúc này mới thuyết phục được Vương Sư gia.
Vốn dĩ phải hôm nay mới xuất phát từ trong thành, nhưng Thành Cường Khí bị dọa vỡ mật nào dám chậm trễ, ngàn cầu vạn cầu Vương sư gia xuất phát suốt đêm, thế nên sớm thế này mới đến đây.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Ngươi quen thuộc bên Bi Châu không?
Thành Cường Khí vội vàng trả lời.
- Tiểu nhân quen, tiểu nhân rất quen.
Triệu Tiến lại xuất hiện ở bãi huấn luyện của Hà Gia Trang, tất cả đều bình thường, Triệu Tiến không định về Từ Châu ăn tết, chỉ là cử người đến nội thành, đón cả nhà đến, những người khác hắn cũng sắp xếp như vậy. Quán trọ của Hà Gia Trang đã không còn ở phẩm cấp thấp nữa, mấy căn phòng riêng đủ để mọi người ở rất thoải mái.
Đã là hai mươi sáu tháng chạp, việc nhà của Từ gia cũng đến giai đoạn tạm dừng, đám quản sự từ biệt nhau, trở về Cảnh Sơn ở bờ bắc Hoàng Hà ăn tết, ở lại bên cạnh Từ Trân Trân chỉ còn mấy nha hoàn và đám hộ vệ bên ngoài.
Những hộ vệ này của Từ Trân Trân và người của Từ gia không cùng một khuôn phép, bọn họ lấy tiền công cao hơn đám quản sự Từ gia, nhưng lại không có cơ hội được đoàn tụ với gia đình mình, chỉ lúc được cho phép mới được đi báo một tiếng bình an. Hai bên chỉ gặp mặt chốc lát, vào dịp tết cũng phải ở lại bên này.
Lưu Dũng rất dễ dàng nghe ngóng được rõ ràng các quy củ, cho dù không có cách nào đưa người đội Nội Vệ vào, nhưng cố ý sắp xếp một đội chỉ riêng theo dõi, dù sao bên chỗ Triệu gia có số người không thuộc Triệu Tự Doanh mạo hiểm quá lớn.
Sau khi có được tin truyền tới của Triệu Tiến, Hà Thúy Hoa liền vội vàng đến Hà Gia Trang. Bà vẫn muốn nhìn chỗ ở và địa bàn của con trai mình, nhìn xem Triệu Tiến sống có tốt không, nhưng chỗ Từ Trân Trân đó vẫn còn chút sự việc phải thu dọn, chỉ đành lại đợi một ngày, Triệu Chấn Đường cũng nhân lúc này đi sắp xếp mọi việc trong thành.
Đối với người con dâu này, Hà Thúy Hoa cũng không cách nào trách được, nếu nói hiếu thuận, người lại không ở bên này, cả ngày bận rộn làm mọi việc, giống như chưởng quỹ hiệu buôn lớn vậy, nếu nói bất hiếu, con dâu lễ nghĩa chu toàn, người được cử đến bên này chăm sóc rất chu đáo. Tựu chung lại khiến cho người ta cảm thấy tréo ngheo, cũng may Hà Thúy Hoa suy nghỹ phóng khoáng, con trai mình cũng đi nơi nào không cỏ ở đây, thôi chấp nhận thế này vậy.
Trong khuê phòng của Từ Trân Trân chỉ có một mình Mai Hương hầu hạ, Từ Trân Trân đang viết số lượng trên một quyển sổ, Mai Hương đối chiếu theo các số ở đó, sau đó đổi quyển sổ khác.
Từng quyển được đối chiếu, Từ Trân Trân xoa nhẹ mi tâm, ôn nhu nói.
- Bên phía nhị thúc ở kinh sư lễ mừng năm mới thêm vào ba nghìn lượng, dùng danh nghĩa tam tiểu đệ tròn mười tuần tuổi đưa đến.
Nói xong câu này, Từ Trân Trân nhấc bút ghi chép, bên phía Mai Hương mở một cái hộp sắt ra, bên trong đặt các loại ấn dấu, lục một cái ra đưa cho Từ Trân Trân, đóng lên trên.
Mai Hương cẩn thận thổi xong, lại từ trong phòng lấy ra một cái hộp sắt, đem bản ghi chép đặt vào rồi khóa lại, bước nhanh ra ngoài, sau khi quay lại nói.
- Ngày mai tin tức có lẽ sẽ đến được nhà của tiểu thư.
Từ Trân Trân chỉ xoa mi tâm, Mai Hương do dự chút rồi nói.
- Tiểu thư, trước đây cần bên phía kinh thành chiếu ứng bổn gia, bây giờ có cô gia, cần gì tốn nhiều bạc như vậy chứ?
- Từ Châu là Từ Châu, kinh thành là kinh thành, một người trong nhà leo lên được như thế không dễ dàng, không được để sợi dây này đứt.
Trong giọng nói của Từ Trân Trân có chút mệt mỏi.
Mai Hương nhẹ gật đầu, đi đến sau Từ Trân Trân nhẹ nhàng xoa bóp nhè nhẹ, động tác thuần thục, lại nói.
- Tiểu thư, cô gia thường bỏ lại tiểu thư, liệu có người nào bên ngoài không?
Từ Trân Trân xoa mi tâm lập tức dừng tay lại, vẻ mặt cũng mang thêm vài phần lạnh lùng nghiêm nghị, ngữ khí lại bình tĩnh thản nhiên như cũ.
- Ngươi theo ta lâu như vậy, biết ta là người thế nào, sao còn không biết sống chết mà phô trương chút lòng dạ riêng này?
Nhẹ giọng hỏi ngược, nếu không nghe kỹ căn bản không nghe ra, đối với Mai Hương lại giống như tiếng sấm bên tai, sắc mặt lập tức trắng bệch, lập tức lùi hai bước, toàn thân run rẩy quỳ trên đất, nói không nên lời.
- Nô tì sai rồi, nô tì nhất thời hồ đồ.
Mai Hương không dám giải thích, ả biết tiểu thư nhà mình là người thế nào, giải thích không có chút hữu dụng nào, hơn nữa tiểu thư nhà mình quả thực nói đúng.
Từ Trân Trân không xoay người.
- Ta từng nói với ngươi, sẽ an bài cho ngươi, sẽ không bạc đãi ngươi. Ta từng nói thì sẽ làm, ngươi không cần làm mấy cái việc nhỏ mọn đấy, về sau những lời này ta sẽ không nói nữa, tự ngươi ghi nhớ lấy.
Mai Hương quỳ trên đất khắp mặt là mồ hôi lạnh, nghe những lời này mới thở phào, vội vàng dập đầu vâng dạ. Từ Trân Trân lúc này mới đứng dậy khỏi ghế, đi đến bên giường trúc, tường kẹp lửa khiến căn phòng rất nóng, Từ Trân Trân trên giường trúc thuận tay lật một trang sổ, nhìn Mai Hương vẫn quỳ trên đất, than nhẹ.
- Ngươi đối với ta và Từ gia vẫn là trung thành, nhưng một số việc ngươi làm không chỉ không tốt mà ngược lại sẽ mang đến phiền toái đấy.
Mai Hương biết thói quen làm việc của Từ Trân Trân, lúc này dứt khoát thừa nhận.
- Nô tì sai rồi, xin tiểu thư chỉ điểm, nô tì về sau quyết không tái phạm nữa.
Từ Trân Trân khép hờ mắt, chậm rãi nói.
- Ngươi cảm thấy Từ gia chúng ta cửa cao nhà rộng, cả ngày đào tam lý tứ với huynh muội Mạnh gia. Ngươi cảm thấy phải lập quy củ tranh trước sau. Nhưng những thứ này bị cha mẹ chồng ta nhìn thấy thì sẽ nghĩ thế nào, bị gia đinh bên ngoài đó nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào. Ngươi cho rằng ta gả đến đây là Triệu gia hắn trèo cao sao?
Nghe đến đây, sắc mặt Mai Hương lộ ra vẻ ủy khuất, ở đó thấp giọng nói.
- Tiểu thư là nhân vật thế nào, rõ ràng là Triệu gia hắn trèo cao mà.
Từ Trân Trân cười cười, ngồi đó chỉ lắc đầu, nhìn sắc mặt tiểu thư nhà mình hòa hoãn lại, Mai Hương lại nói.
- Ở đây trên trên dưới dưới đều biết cái người trước kia của cô gia, nô tì cũng là lo cho tiểu thư, chẳng may...
Nhìn thấy đôi mắt Từ Trân Trân mở to, Mai Hương sắc mặt trắng bệch, lập tức không dám nói nữa. Từ Trân Trân không có chút biểu tình trên mặt thản nhiên nói.
- Có những việc ngươi quá si tâm vọng tưởng, cô nương Mộc gia đó liệu có trở về hay không khó nói được, nhưng cho dù không có nàng ta, cái chỗ tiếp theo cũng không tới phiên ngươi.
Trên mặt Mai Hương thoáng một tia mất mát, nhưng lại lập tức gạt đi tươi cười nói.
- Nô tì không dám có hy vọng xa vời, chỉ là cảm thấy có tiểu thư rồi, cô gia vẫn sẽ tìm tiếp sao?
Từ Trân Trân nhắm mắt lại, nhìn có vẻ rất mệt mệt, giọng nói cũng trở nên thấp xuống.
- Sẽ tìm, chỉ cần có lợi cho việc của hắn, hắn đều sẽ cưới.
Sắp tới cuối năm, người nghèo sầu khổ muôn mối tơ vò, người giàu vui mừng tưng bừng. Nơi phồn hoa như Lâm Thanh Châu thì là khắp nơi giăng đèn kết hoa, cả một cảnh tượng ngày hội tưng bừng.
Trong thành không cần nói, ngoài thành trong trang viên những nhà gia tộc quyền thế cũng đều có khung cảnh như thế, tuy nói cách đêm ba mươi còn mấy ngày nữa, nhưng pháo đã nổ liên tục, người có điều kiện đều mặc quần áo mới.
Thành trì Lâm Thanh Châu nằm ở bờ đông Vận Hà, thành trì tất nhiên lấy phía tây làm cửa, ở tây thành một ngôi nhà lớn dựa vào Vận Hà, sắp xếp đầy xa mã, phải nói, Lâm Thanh Châu thậm chí người phú quý của Đông Xương phủ đều đến, trên xe ngựa đều chất các loại lễ vật.
Những phu xe tôi tớ của những nhà giàu này, bình thường ở bên ngoài đều là thái độ lên mặt vênh váo, ở đây lại cung kinh vô cùng, đến nói chuyện đều không dám nói to.
Ai cũng biết đây là nơi trú chân của “Thánh Cô”, ai không biết vị “Thánh Cô” này có pháp lực lớn, càng khó là một lòng từ bi, những ngày này qua đi, cả Đông Xương phủ không biết bao nhiêu người nhận được lòng từ bi của “Thánh Cô”, bao nhiêu người ở nhà thờ phụng bài vị, ngày ngày thắp hương.
Gốc gác của “Thánh Cô” mọi người đều đoán được, nếu không đám đại gia trên tào vận sẽ không nể mặt thế này, nhưng đây lại có gì, đám lão công công kinh sư đó tin điều này cũng không ít.
Mọi mặt đều tôn thờ, đến quan phủ cũng có giao thiệp thân thiết, có mấy người tốn nhiều công sức không làm được việc, tìm “Thánh Cô” ra mặt chào hỏi, tất cả đều thuận lợi đầu xuôi đuôi lọt.
Bên trong lại không có gì huyền bí như vậy, Hộ bộ phân ti, nha môn tri phủ, nha môn tri châu, thủ bị, đô ti gì gì đó, văn võ bá quan không tiện đến làm quen với Thánh Cô nhưng nữ quyến trong nhà lại thành kính vô cùng. Nhất là có nhiều việc “Thánh Cô” giúp nghe ngóng, có những bệnh “Thánh Vô” giúp chữa khỏi, điều này càng khiến đám bà cô ngồi lê đôi mách phục sát đất. Đả thông cái giao tình này, gối đầu gió thổi vô cùng hữu dụng.
Không nói cái khác, các thương gia mua bán ở Lâm Thanh Châu bắt đầu tự mình muốn quyên nạp cho “Thánh Cô”, Phủ thành Liêu thành, Cao Đường Châu, mấy chỗ huyện thành, thậm chí đến những thổ hào ngoài thành cũng bắt đầu có quyên góp.
Kiếm được những lượng bạc này, tất nhiên chiếm bát cơm nhà người khác, vốn dĩ thế lực các phương dễ dàng tha thứ cho nhau đều trở mặt, nhưng rất nhanh liền bị đánh cho hoa rơi nước chảy. Luận về kẻ dùng đao dám liều mạng, thuộc hạ trong tay “Thánh Cô” không ít, ai nấy đều vũ nghệ tinh nhuệ, luận về quen biết quan phủ, thể diện của Lý Tuần kiểm Lâm Thanh Châu đến thành Tế Nam cũng có người nhận ra, ai còn cản được.
Đợi đến cuối năm, bạch đạo hắc đạo đều biết ai ở Đông Xương phủ nói chuyện dùng tới được, cũng có mấy người muốn cá chết lưới rách, nhưng nhận được tin tức lờ mờ, Văn Hương Giáo phủ Duyện Châu cũng có chút ủng hộ Thánh Cô của phủ Đông Xương này.