Từ Bi Châu phủ Hoài An vào Từ Châu, trạm thứ nhất là trấn Song Câu, trạm thứ hai là Phòng Thôn Tập. Hai nơi này đều phải dỡ bao muốn xuống, sau đó đi dọc quan đạo về phía tây.
Lúc đi ngang qua Song Câu đã thấy không êm xuôi rồi. Trên dưới trấn Song Câu xưa giờ lễ độ nhiệt tình với bọn họ nay trở nên rất lạnh nhạt, còn tới Phòng Thôn Tập, người của Phòng Thôn Tập dứt khoát không lý gì tới, không để cho bọn họ đi vào.
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì trước giờ không có giờ lại gì đây, không ăn muối nhạt chết các ngươi. Đầu mục quản sự đội xe cũng lười để ý tới, ngay lập tức dẫn đội xe lên đường. Y tất nhiên biết rõ mâu thuẫn giữa Triệu Tiến và Phùng gia, nhưng đội muối này quen biết với mọi phe cánh, y không tin Triệu Tiến dám động thủ.
Nhưng đội ngũ này vừa rời khỏi Phòng Thôn Tập lên quan đạo, đã nhìn thấy trên quan đạo có người chắn ngang cự mã không cho đi nữa, quay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào, đầu kia của quan đạo cũng không có bất kỳ người đi đường nào.
Lúc này người đi đường, thương buôn phải đông đúc, sao lại vắng ngắt thế này, nhất định có điều quái lạ, quản sự cũng là lão giang hồ, tức thì hét lớn bảo mọi người đề phòng.
Cũng không có mai phục âm mưu quỷ dị gì cả, tất thảy hết mức quang minh chính đại, cách đó không xa bụi đất ngút trời, vó ngựa ầm vang, hơn hai trăm người cưỡi ngựa từ bốn phương tám hướng xuất hiện, vây kín đội xe lại.
Trên lưng ngựa đều có hán tử dũng mãnh nhanh nhẹn, cũng có đao thương đầy đủ, cung tiễn cũng không thiếu, một ngàn người của hộ vệ hộ vệ vận chuyển muối lập tức không dám làm loạn. Kỵ binh đấu với bộ tốt, vả lại còn người đông thế mạnh, thế nào cũng không có cách giành được phần thắng.
Quản sự thét to nói.
- Các vị, có chuyện gì cứ nói, đây chính là đội thương buôn của Phùng gia, không nhìn thấy Song Mã Kỳ trên xe sao?
Song Mã Kỳ của Phùng gia, ở châu phủ Giang Bắc, Nam Trực Lệ là tên hiệu, cho dù đi tới địa phận Giang Nam, hoặc là chỗ Sơn Đông, Hà Nam đều có người nhận biết.
Trước kia mặc dù gặp phải chút khó xử, vừa phất ra mặt lá cờ này, tức thì cũng liền thuận lợi dễ dàng, thậm chí còn được nhận lễ bồi tội. Lúc quản sự này nghĩ thầm rằng, Từ Châu này tuy nói có Triệu Tiến chống lưng trở nên vô pháp vô thiên, nhưng lá cờ Song Mã Kỳ này cũng phải nể mặt.
Cắm một cột cờ trên đầu xe, càng xe, trên cột cờ treo mặt cờ tam giác, hai mặt trên lá cờ đều có thiêu hình hai con ngựa, nhìn rất là uy phong.
Một ngàn kỵ binh vây quanh đội xe sắc mặt không động, một người thét to thúc ngựa tiến lên, bọn hộ vệ bốn phía đội xe hoảng hốt né tránh, còn chưa tới lúc chém giết sống mái với nhau.
Người nọ thúc ngựa tới trước xe ngựa, giơ tay chém xuống, chặt đứt phăng cột cờ kia, Song Mã Kỳ rơi trên mặt đất, bị ngựa giẫm đạp mấy cái, tức thì không ra hình dạng gì nữa.
Song Mã Kỳ tượng trưng cho Phùng gia bị chặt rồi sao? Đám người Từ Châu này thật quá to gan. Tất cả mọi người của đội xe ngây ngẩn, nhất thời không biết nên làm như thế nào.
Người cưỡi ngựa chạy tới kia cử động liền lạc, trước chặt đứt cột cờ, sau đó vọt ngang qua xe ngựa, trở tay lại bổ xuống một đao, chém đứt tấm vải đậy hàng, ngay cả bao muối ở bên trong cũng bị chém đứt, muối ăn trắng tinh vẩy ra ngoài.
Hán tử cưỡi ngựa kia thét to nói.
- Cái gì mà song mã, nhị lừa. Ở trên mặt đất nơi này không coi vào đâu. Nhiều muối thế này, có giấy dẫn muối không?
Giấy dẫn muối? Cái từ này vừa ra khỏi miệng, từ quản sự tới xa phu của đội xe, ngay cả bọn hộ vệ, ai nấy mở trừng mắt thật to, vẻ mặt đờ đẫn không tưởng được. Đừng nói chi tới bọn họ kinh ngạc mà ngay cả trong hơn hai trăm hán tử cưỡi ngựa vây quanh nơi này, cũng có người nhịn không được bật cười ra tiếng sắc mặt đều rất là cổ quái.
Gã hán tử xông tới kia quay đầu trừng mắt nhìn, quay đầu đanh mặt lại hỏi.
- Không có giấy dẫn muối và văn thư. Nhiều muối lậu như thế này là đại tội cỡ nào, các ngươi biết rõ không?
Sắc mặt quản sự cũng đã vặn vẹo rồi, y tất nhiên biết rõ buôn bán muối phải có giấy dẫn muối và chứng từ, nhưng ngoại trừ bọn muối quan và đại lão gia lúc tính toán với nhau dùng tới, ai để ý tới thứ đồ đó. Muối lậu đi mấy trăm năm như thế, chớ nói chi hiện giờ, ngay cả triều đại Mông Nguyên trước đó cũng đi thế này, ai sẽ mở miệng muốn giấy dẫn muối gì? Đây không phải trò cười khiến cả thiên hạ bể bụng sao?
Phùng gia đi bán muối còn cần giấy dẫn muối gì, quản sự này nổi giận tới óc, nhịn không được muốn quát thét, nhưng lời chưa ra khỏi miệng, đã nhìn thấy binh khí trong tay những hán tử đội nhân mã đó, mũi thương chĩa về trước, trường đao rời vỏ, đây là điệu bộ bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng ra tay giết người chăng.
Quản sự cười giả lả nói.
- Các vị hảo hán, chúng tiểu nhân vẫn luôn đi con đường này, cũng không biết quy củ đã sửa đổi. Xin hảo hán nói rõ chút ít được hay không?
Lập tức hán tử kia hừ lạnh một tiếng, nhạn linh đao trong tay xoay một vòng, lớn tiếng thét to.
- Các gia gia là đội Tuần diêm của Từ Châu vệ. Theo thông lệ tra xét bắt bọn buôn lậu muối. Những kẻ gian như các ngươi vận chuyển muối, còn không bó tay chịu trói.
Đội Tuần diêm sao? Quản sự đầu óc đảo lộn. Cũng may y thường xuyên đi Từ Châu, một số chuyện xưa cũng biết rõ. Từ Châu vệ có ba đội Tuần diêm, Tuần hà, Tuần tặc, cũng bằng với ba ti Tuần kiểm của Vệ sở, ứng đối riêng biệt, Vận Hà, muối lậu còn có trị an.
Nhưng đội Tuần diêm này chỉ e rằng hơn trăm năm trước đây đã không còn nữa. Các phe cánh, ai cũng không sẵn lòng ngăn trở tra xét muối lậu này, huống chi mấy tên Thiên hộ tự bản thân mình chính là chủ chứa phân chia muối lậu, lẽ dĩ nhiên càng không bằng lòng mất công sức làm gì. Về phần Tuần hà, Tuần tặc gì đó cũng chẳng qua là cái tên trên giấy mà thôi, sớm đã không còn tồn tại. Nếu không phải quản sự này từng uống rượu qua với người xuất thân Từ Châu vệ, ban đầu cũng không biết gốc gác này.
Lúc này lại nảy ra một đội Tuần diêm, đây là Từ Châu vệ bị điên rồi sao? Quản sự trong đầu loạn thành một mớ, cũng mặc kệ làm quang minh chính đại thế nào, có một chút y phủ nhận không được. Cái nhà mình buôn quả thật là muối lậu, nếu như thật lôi tới quan phủ, thật sự xử trí theo vương pháp, vậy thật sự là tử tội.
Y ở nơi đó nghĩ ngợi rối mù, bọn hộ vệ áp tải xe lại có cử động. Xung đột giữa Triệu Tiến và Phùng gia bọn họ biết rõ, cũng biết rõ mình hiện giờ áp tải chính là muối lậu. Hơn hai trăm kỵ binh khí thế hùng hổ vây quanh, lại có sẵn cái cớ, kế tiếp khẳng định không có kết cục tốt gì.
Xem thấy hán tử kiêu ngạo chém gãy cờ này có dáng vẻ đầu lĩnh, cách mọi người lại gần, nếu như khống chế làm con tin, có lẽ còn có cơ hội xoay chuyển.
Mọi người đều là giang hồ từng trải, lẽ nào nhìn không ra tràng diện hung hiểm này, hiện giờ còn nói chuyện được, hơi có chút không ổn chính là máu tươi dưới chân.
Mấy người bàn bạc với nhau, liền làm như vô ý nhích gần tới hán tử kia. Đợi đi tới trước, một kẻ nhún người bay lên, chỉ cần bắt được một bả vai của đối phương kéo xuống, người tức thì mất đi thăng bằng té xuống, ngay lập tức khống chế được ngay.
Chỉ có điều người này vừa mới nhảy lên, hán tử vẫn luôn nói chuyện với quản sự kia lại tức thì kịp nhận ra, nhạn linh đao trong tay ngăn ra, trở tay vung xuống, trúng ngay vào người bổ nhào tới kia, chém thẳng vào cổ, máu tươi bắn ra ngã trên mặt đất.
Có người kêu lên sợ hãi, có người rống giận, mấy người nhích lại gần kia đã không màn tới sống nữa, muốn xông tới liều chết. Chỉ có điều bọn họ vừa muốn động thủ, đội nhân mã vây xung quanh bọn họ có tên bắn ra, tiếng thét gào vun vút, mấy người bị bắn chết tươi.
Cảnh tượng này, toàn bộ đội ngũ đều rối loạn. Những hộ vệ kia đồng loạt rút binh khí ra, còn có người giương cung lắp tên. Nhưng người vây bọn họ tay chân cũng không chậm, mười mấy cây cung ngắm rất chuẩn xác, mấy người mang cung tiễn trong đội hộ vệ xe ngựa bị bắn chết trước, bên cạnh người chém cờ kia cũng bị giết sạch một lượt, còn lại nâng trường mâu tiến thẳng lên trước.
Cưỡi ngựa xung phong, những hộ vệ bộ chiến đó làm sao là đối thủ, ngay lập tức bị đâm chết ở trước xe. Trong khi đánh giáp lá cà, hộ vệ hộ tống xe muối tức thì đã chết mất một phần ba, bọn xa phu sớm đã sợ tới mức chui xuống gầm xe, có người đã ở luôn trên xe dập đầu cầu xin.
Có người hô lên một tiếng thật lớn.
- Không muốn chết thì chớ làm loạn. Vứt hết đồ vật trong tay quỳ xuống!