Cát Hương mở miệng nói.
- Đại ca, bọn chúng có lẽ sẽ không tới hay chăng?
Triệu Tiến lắc đầu giải thích.
- Sao lại không tới. Thám tử kia sang đây quay đầu lại, nói rõ đại đội bọn cướp cách chúng ta sẽ không xa. Mặc kệ bọn chúng muốn đuổi hay là muốn tấn công đều phải có ngựa, cách quá xa ngựa quá mệt, không vẫy vùng nổi. Ta chỉ thấy lo. Muốn nuốt trôi được đội ngũ này của chúng ta không có mấy trăm kỵ mã, ai dám động thủ đây? Trong Thảo Oa Tử có bọn cướp lớn cỡ vầy sao?
Lời đang nói còn chưa dứt, sắc mặt từng người bên trong xe ngựa vây quanh đồng loạt biến đổi, tất cả đều cảm nhận được rung động trên mặt đất, cũng nghe thấy được tiếng ầm ầm từ xa truyền tới. Cùng lúc đó, trong bãi cỏ khô rất nhiều cầm điểu kinh sợ bay lên, bốn phía một trận hỗn loạn.
Trang Lưu la lớn.
- Tới rồi! Tới rồi! Từ phía tây kéo tới.
Y bên này vừa hô, cử động trước chính là ba vị dẫn đường kia, mỗi người tự chui xuống gầm xe, miệng không ngừng niệm Phật.
Triệu Tiến nói một câu.
- Tất cả phải cẩn thận.
Sau đó bước nhanh lên chiếc xe cuối đội ngũ, bên đó chính là hướng về phía tây. Đứng ở bên trên nhìn sang, thấy được nơi xa có một đại đội nhân mã chạy gấp tới bên này, số người quả thật không ít, trước khi lên xe đã loáng thoáng cảm giác được chấn động từ mặt đất.
Đổng Băng Phong đã cầm cung tiễn lên, Triệu Tiễn ngoái đầu nhìn về phía xa, ước chừng cũng có gần hai trăm trở lên. Đội nhân mã này người nhiều thì nhiều đấy chạy cũng không có lớp lang gì, như bầy ong vỡ tổ.
Triệu Tiến cười nói.
- Hôm qua vừa vào mảnh đất này, thôn trại mỗi nơi đều có mật báo truyền tin. Người cũng quá nhiều rồi. Nãy còn không rõ là báo tin cho thôn trại nào đó kế tiếp, hay là tai mắt của Thảo Oa Tặc. Hiện giờ nhìn xem, thuộc hạ của Thảo Oa Tặc cũng không ít đâu.
Thần sắc Đổng Băng Phong có chút thận trọng, lại mang chút say mê, y vừa dõi mắt phía xa vừa trầm giọng nói.
- Đại ca, không dưới ba trăm nhân mã. Bọn cướp này cho dù ở Từ Châu cũng là thế lực lớn rồi, trong bãi cỏ hoang này còn lớn cỡ nào nữa?
Triệu Tiến thần sắc vô cùng thận trọng, giọng điệu không vui vẻ gì mấy nói.
- Phải bắt cho được người sống thử xem là có người theo dõi chúng ta hay không.
Tiếng tăm Thảo Oa Tặc tất cả sớm đã nghe qua, biết rõ đây là một đám phỉ đồ liều mạng, nhưng nhiều người như vậy đúng là có chỗ kỳ lạ rồi.
Gầy dựng Triệu Tự Doanh lâu như nay, mọi người đều biết rõ nuôi ba trăm nhân mã rốt cuộc là tầm vóc gì. Khổng Gia Trang có gần năm trăm nhân mã gần như phải bóc lột một vùng rộng lớn ba tỉnh liền kề nhau mới đủ chống đỡ. Thảo Oa Tử bần cùng vắng hoe, Thảo Oa Tặc ở nơi đó căn bản không có cách nào nuôi sống nổi nhiều nhân mã như vầy.
Nếu như quả thật có một đại đội như vậy, Thảo Oa Tử đã không còn đường sống cho thế lực nào khác muốn sống còn. Nếu Thảo Oa Tặc bị người ta thuê đi làm việc, thế lực đó hẳn sớm đã nổi danh Giang Bắc, cho dù người giang hồ Từ Châu không biết, Tề Tam cũng hẳn rõ ràng.
Nếu mấy trăm kỵ binh này không phải thế lực cố hữu trong Thảo Oa Tử, vậy đúng thật là phiền phức rồi, chẳng lẽ có người sớm đã theo dõi đám người của Triệu Tiến, đợi bọn Triệu Tiến vào sâu trong Thảo Oa Tử mới bắt đầu ra tay? Người sau lưng rốt cuộc là ai?
Cung thủ lên xe ngựa vẫn còn đang bận rộn, mấy người bọn Triệu tiến đứng ở trên đồ đạc, còn những người khác thì lại chất đồ đạc xây đắp ở trước người mình, hình thành một tấm khiên sơ sài.
Triệu Tiến và Đổng Băng Phong còn đang dõi mắt nhìn về phía xa, đội nhân mã theo đó càng nhích tới gần càng có vẻ hỗn loạn. Những người cưỡi ngựa kia đều hiểu được còn đường mới là chỗ an toàn cứng chắc, ngựa chạy cũng dễ dàng, đất tuyết hai bên trải dài cỏ khô nhiều tai vạ ngầm. Tất cả liều mạng chen chúc vào chính giữa con đường, người chính giữa không nhường chỗ, chen chúc giẫm đạp lẫn nhau, ven rìa bên ngoài có ngựa giẫm đạp vào hố cạn ngã sấp xuống, người cưỡi ngựa bị hất văng đi.
Triệu Tiến nói.
- Đều là những tặc phỉ song không được khinh thường.
Đổng Băng Phong gật đầu, xoay người lùi vào trong tấm chắn đắp dày bao lương thực, Triệu Tiến cũng xuống xe ngựa.
Nếu như là người hiểu chuyện, lúc này đúng lý ra phải xếp thành cánh quân dài hẹp có hàng lối tiến vào, đợi tới trước mặt bọn Triệu Tiến lại triển khai bố trí lần nữa. Nhưng hiện giờ xông tới đây là một đám lộn xộn như ong vỡ tổ, bước chân chẳng những không có trở nên nhanh chóng, ngược lại chen chúc tranh cướp lẫn nhau làm cho chậm chạp. Sơ qua thấy chẳng phải đội ngũ tinh nhuệ gì cả, nhưng quả thật không được khinh thường. Bởi vì nhân số kẻ địch ước chừng hơn mấy lần một đội này của Triệu Tiến.
Triệu Tiến ghé mắt ở giữa khe hở trên xe ngựa nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy được đội nhân mã càng lúc càng tới gần, cũng thấy được càng lúc càng hỗn loạn.
Có lẽ đám nhân mã này chạy gấp tới muốn đánh bọn người Triệu Tiến trở tay không kịp, lại không ngờ rằng đối phương cứ như vậy vây xe ngựa thành vòng tròn không nhúc nhích.
Gã cưỡi ngựa đi đầu vội vàng dừng lại, còn đường chật hẹp, bốn phía cỏ khô rất cao, mấy tên cưỡi ngựa đi đằng sau đội ngũ nào đâu có kịp hiểu ra chuyện gì, không ít người đều hãm không được, lại là một trận chen lấn va đụng, mắng nhiếc loạn xạ, ít ra thì đội ngũ cũng đã dừng lại được.
- Đám ngốc kia sợ chạy rồi sao.
Loáng thoáng nghe được tiếng gào thét truyền tới. Lúc này người nào người nấy đều ẩn núp đằng sau xe ngựa và tấm chắn, bên ngoài nhìn rỗng không.
Tuy nhiên người đội nhân mã này không có thăm dò cẩn thận, đã ở đằng xa thuận mồm nói bị dọa sợ chạy rồi, đây khó tránh khỏi rất qua loa rồi.
Cuối cùng có người thận trọng nói một câu.
- Cẩn thận có bẫy.
- Sợ cái chim gì, chúng ta nhiều huynh đệ như vậy, còn nuốt không trôi không được đội thương buôn trăm người này sao. Các ngươi sợ, chúng ta lên, khối thịt béo này ai ai cũng có phần.
Mặt trước cũng ồn ào, từng người đều muốn rướn cổ họng nói chuyện, ngược lại khiến cho Triện Tiến bên này nghe rõ ràng từng lời một, tuy nhiên tiếp theo đó chính là một mảnh huyên náo, người cuối cùng kia nói xong, người khác đồng loạt quát mắng, loạn thành một bầy, cái gì cũng nghe không được.
Chỉ có điều bên đó hét mắng chốc lát, không biết kẻ nào quát to một tiếng, thúc ngựa xông về phía trước. Bỗng nhiên xông tới khiến cho cả đội nhân mã đều theo đó chồm vó lên, trong lúc nhất thời người hô ngựa hý, trên con đường chính ngay trước mặt chen chúc không có chỗ đặt chân, có người phải vượt qua từ bãi cỏ khô, muốn xông vào từ một phía khác.
Triệu Tiến thì thầm một câu.
- Đúng thật là tặc phỉ.
Tiếng chân nện thình thình, tiếng la chửi bậy, Triệu Tiến chỉ nghe rõ được tiếng hô to của Đổng Băng Phong trên xe ngựa.
- Theo ta đứng dậy. Theo ta đứng dậy.
Khàn cả giọng, bằng không những người khác nghe không rõ.
Trong chớp mắt đội nhân mã đi đầu tiên đã xông tới cách khoảng chừng ba mươi bước chân, Triệu Tiến cũng nhìn thấy rõ ràng bọn chúng xô đẩy va quẹt lẫn nhau, thậm chí có người rút ra binh khí chém giết nhau.