Nhìn thấy sức mạnh như vậy, bọn thân sĩ thổ hào Túc Châu đều biết nên làm thế nào, cũng biết tháng ngày sau này làm thế nào. Phủ Phượng Dương bên này ai thèm bận tâm tới, Từ Châu thì ở ngay gần kề, hơi có không phục, ngàn hổ lang mạnh khỏe này liền áp tới, vả lại còn không nói tới đạo lý lòng lang dạ sói. Nên nghe ai, nên nịnh nọt ai, tất cả ai còn không hiểu rõ.
Đừng nói là thổ hào thân sĩ, ngay cả quan phủ cũng bị kinh động, lần này là Đồng troi trong châu và Bả tổng thủ thành cùng nhau tới, sợ hãi Triệu Tiến bên này hiểu lầm, bọn họ cố ý xách theo Uông Di Thế làm người bảo chứng, hơn nữa chỉ hai người họ tới.
Luồng sức mạnh lớn như vậy tới Túc Châu, rốt cuộc ý muốn ra làm sao, nếu như muốn làm chuyện đại nghịch bất đạo gì đó, Túc Châu thế nào cũng phải đi cáo trạng cầu viện phủ Phượng Dương. Nếu như không phải cũng xin Triệu công tử nói cho rõ ràng, đừng để cho tất cả mọi người khó xử. Vị Đồng tri này khách khí lễ độ đến cực điểm, về phần vị Bả tổng quan binh kia, từ sau khi nhìn thấy đoàn thứ hai của Triệu Tự Doanh đã không dám ngẩng đầu, thân mình còn luôn run rẩy.
Nghe xong câu hỏi của bọn họ, Triệu Tiến lập tức vô cùng nghiêm trang chất vấn Như Huệ.
- Tào tổng quản, thôn trang này mua bán rốt cuộc có lập khế ước, có qua tay quan phủ hay không?
Như Huệ vội vàng "kính sợ" bẩm báo, lại còn đem khế ước đưa lên.
- Hồi bẩm đông chủ, hết thảy đều qua cửa quan phủ. Đây đều có ấn dấu. Mấy vị Thư biện đều làm chứng được.
Triệu Tiến cố làm ra vẻ nhìn sơ qua khế ước, sau đó cao giọng nói.
- Hóa ra nơi này đã là trang viên của bản thân Triệu mỗ. Nếu như đang trong trang viên nhà mình, vậy thì không nhọc tới người ngoài lo lắng. Mấy vị muốn hỏi cũng xin nói rõ. Số người này là nông hộ Triệu mỗ mang tới để trồng trọt.
Câu trả lời này suýt chút nữa khiến cho Đồng tri Túc Châu phun ra máu, nông hộ sao lại tinh nhuệ như vậy, ngươi cho rằng bản quan chưa từng thấy qua sao? Phủ Phượng Dương lớn thế này, cũng chỉ có đội ngũ ở Trung Đô được thế đó. Thầm oán giận thì oán giận, nói thì sẽ không nói. Đồng tri Túc Châu cũng không cách nào hoạch họe. Triệu Tiến nói một chút sơ sẩy cũng không có, thôn trang này là của Triệu gia đấy, ruộng đất này là ruộng đất của Triệu gia đấy, thôn trang nối giữa Từ Châu và Túc Châu, thân là chủ nhân của thôn trang điều động tá điền trang đinh có cái gì mà không đúng. Ông ta cũng không cách nào số người này không phải tá điền trang dân của Triệu Tiến.
Đồng tri Túc Châu cười khan cáo lui, ông ta lười chất vấn cẩn thận, ngay cả câu khách khí đi Từ Châu chứng thực cũng lười nói ra, ai không biết Triệu Tiến này thông đồng chặt chẽ với quan phủ ở Từ Châu. Nói cho cùng, nếu như không phải thông đồng chặt chẽ, sao dám không kiêng nể ai như thế.
Thạch Mãn Cường dẫn theo đoàn thứ hai Triệu Tự Doanh chỉ dừng lại một ngày ở Túc Châu, sau đó áp tải đưa tới hơn ba ngàn lưu dân trở về lại Từ Châu. Trong khoảng một ngày này, tất cả gia tộc quyền thế ở Túc Châu đoàn kết lại với nhau khó mà có được, có lương thực ra lương thực, có sức người ra sức người, sửa soạn lương khô và dụng cụ cho Triệu Tự Doanh và lưu dân.
Tuy nói chịu phải kinh sợ, nhưng Uông gia và Dương gia cũng không phải không có thu hoạch. Hai nhà bọn họ đều không có tổn thất gì, Lương thực cung ứng cho Triệu Tự Doanh phần nhiều đều là cắt xén từ trong kho quan lại ra, chính bọn họ đưa ra chẳng bao nhiêu. Hơn nữa Triệu Tự Doanh dọn sạch thổ phỉ, tất cả thu được đều bán giá thấp cho bọn họ. Những con ngựa già yếu kia, Triệu Tự Doanh không thèm để vào trong mắt nhưng đối với dân chúng Túc Châu mà nói là của cải khó có được. Có đầu gia súc giúp đỡ cày ruộng sẽ có thu hoạch càng nhiều hơn, số ngựa đó dùng để cưỡi có lẽ không tốt nhưng cày ruộng vậy đủ tốt rồi. Ngoài ra còn có một số thứ linh tinh lẻ tẻ, đều khiến cho hai nhà cảm thấy không chịu thua thiệt.
Trừ thứ đó ra, gia tộc nhà giàu trên đất Túc Châu vốn cho rằng Triệu Tự Doanh sẽ ỷ mạnh hiếp yếu, ngang nghạnh cướp đoạt một phen, không ngờ rằng làm việc rất có phép tắc. Trừ mấy nhà bị tra ra tới quấy rầy điền trang và giam lưu dân, những người khác cung ứng lương thực đều là chiếu theo giá cả trả tiền, đưa cho đều là tiền mới và ngân lượng.
Điều này là cho tất cả buông lỏng, đồng thời cũng nhận ra một con đường phát tài. Châu huyện các nơi phủ Phượng Dương, trừ mấy nơi số ít dựa vào phủ Lư Châu và phủ Dương Châu, đa số đều gặp thiên tai xảy ra liên tiếp, cuộc sống người dân khốn cùng, buôn bán lại rất là lạc hậu, rất nhiều nơi thậm chí còn đang lấy vật đổi vật. Cường hào nhà giàu Túc Châu thu hoạch lương thực chỉ tích trữ trong kho lúa, nhà mình ăn dùng không hết được, mỗi năm hư hỏng thối mốc meo tổn thất không ít.
Bây giờ nhìn Triệu Tự Doanh cần lương thực cực nhiều, hơn nữa trong tay Triệu Tiến có ngân lượng phủ phê, hai bên sao không đổi lấy cái mình cần.
Sau khi có một số người đưa tới lương thực, còn hỏi Triệu Tự Doanh có muốn thu lương thực hay không. Câu trả lời có được tất nhiên là khẳng định có, điều này khiến cho không ít người vui mừng khôn xiết.
So với nhà giàu tầm thường, Uông gia và Dương gia càng đi trước mọi người. Bọn họ lần này sắp xếp thẳng con cháu trực hệ trong tộc cộng thêm tráng đinh đi theo Triệu Tự Doanh trở về. Sau khi Vận Hà đổi dòng sang Bi Châu, tất cả đều cho rằng Từ Châu là đất cùng bấn, hiện giờ nhìn thấy dường như không phải như thế, phái con cháu qua đấy xem thử có cơ hội gì, cũng theo đó ứng đối tốt hơn.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng không ở lâu tại Túc Châu, đoàn thứ hai trở về tới ngày thứ hai, Triệu Tiến cũng mọi người cũng quay về, lần này ngay cả Như Huệ cũng cùng đi theo trở về.
Từ trên xuống dưới bên phía Túc Châu đã biết được lợi hại của Triệu Tự Doanh, trong ngoài đều đã sắp đặt tốt, kế tiếp chỉ cần đợi thu nạp lưu dân thôi.
Tuy nhiên vốn cho rằng là sẽ có năm vạn, sáu vạn, bây giờ nhìn còn xa chưa tới mức ấy, hơn nữa còn là người lần giải cứu ở Túc Châu này thu nạp. Lưu dân Phượng Dương của Từ Châu gần như đã có khoảng trên dưới một vạn tám ngàn người, như nay lưu dân mỗi ngày tới điền trang Túc Châu cũng chỉ mấy trăm đến một ngàn, vả lại càng lúc càng ít đi.
Theo như lời thuộc hạ của Chung Công Huy, ngoài lưu dân ở Túc Châu cũng có không ít ở nơi khác chạy tới, nhưng cũng không tới bảy ngàn, tính toán đâu ra đấy, một năm nay cũng chỉ thu nạp được trên dưới hai vạn bảy ngàn người.
Con số lưu dân này, vốn không dùng đi Thỏa Oa Tử phủ Hoài An được, ở ngay tại Từ Châu đã ngốn sạch cả rồi. Phía nam Hoàng Hà, chính là điền trang của chính Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Tự. Bờ bắc Hoàng Hà thì lại là mỏ sắt, mỏ thân của Từ gia ở Cảnh Sơn, còn có Khổng Gia Trang giáp ranh ba tỉnh. Đều phải cần số lượng lớn lưu dân thu nạp bố trí. Nghiêm túc mà nói, hai vạn này thậm chí không đủ bón phân.
Chung Công Huy bị dẫn từ Túc Châu tới Từ Châu, y tiếp tục bị giam lỏng, nhưng Chung Công Huy lại có một thái độ mặc cho số phận, không có chút mảy may phản kháng. Đối với vấn đề bên phía Triệu Tự Doanh đề xuất cũng có gì đáp nấy, chỉ có điều sau khi biết được con số lưu dân, gào khóc lớn mấy trận.