Lần này không có bất kỳ phản kháng nào, đám hộ vệ nghe theo vứt bỏ binh khí. Vùa rồi đột nhiên động thủ, khiến bọn bọn biết sát tâm của đội ngũ “Từ Châu vệ Tuần diêm” này, nếu như không có người tri hô, nói không chừng thì lần này thật sự sẽ bị giết sạch sẽ.
Tay quản sự kia mặt mày trắng bệch, cờ hiệu của Phùng gia lại không hiệu nghiệm rồi, Từ Châu này quả thật là một nơi vô pháp vô thiên, một tấm thiếp của lão gia nhà mình gửi đến nha môn, bọn khốn kiếp các ngươi đảm đương không nổi. Nghĩ sao thì nghĩ, vẫn phải vâng lời quỳ dưới đất, một câu cũng không dám nhiều lời.
Hán tử chém cờ ngồi trên xe lau vết máu quanh thanh đao, người cưỡi ngựa dương dương tự đắc về đến đại đội, có không ít người xuống ngựa bắt trói người, phu xe nấp dưới gầm xe cũng bị kêu ra đánh xe. Tên quản sự quỳ ở đó nơm nớp lo sợ nhìn quanh, phát hiện đám người này đều là hán tử ba bốn mươi tuổi, khỏe mạnh cường tráng.
Hơn hai trăm gã cưỡi ngựa này phần lớn trên mặt đều có vẻ khí thế hừng hực. Gã hán tử nọ về đến đội ngũ, cười nói.
- Sảng khoái, sảng khoái, Từ Châu vệ chúng ta cũng có lúc uy phong như thế này.
Gã vừa thốt ra một câu, bên cạnh lập tức có người lớn tiếng phụ họa, có vẻ là nói trúng suy nghĩ. Gã hán tử này lại nói với một người trẻ tuổi bên cạnh.
- Băng Phong, tiễn thuật của cháu giỏi hơn trước rất nhiều, quả nhiên nếu ra trận chém giết mới hữu dụng, thay đổi một chút, chính là bộ dạng của thúc thúc ta đây.
Người trẻ tuổi mặc áo bào bằng da bên cạnh chính là Đổng Băng Phong, mười mấy người trẻ tuổi bên cạnh y, đều là người trong đội nhân mã của Triệu Tự Doanh.
Đổng Băng Phong bất đắc dĩ nói.
- Tam thúc, vừa rồi thúc cũng quá bất cẩn, vạn nhất có bất trắc gì, vậy thì phiền phức to rồi!
Người được Đổng Băng Phong gọi là tam thúc tùy tiện nói.
- Tuổi cháu không lớn, thì đã giống ông già rồi, sợ cái chim này, đám gà đất chó ngói này, sao so được với quân ta chứ, còn muốn động thủ, thật là trò cười. Nếu như bày trận, không đến một nén nhang đã quét sạch bọn chúng!
Đổng Băng Phong cũng chỉ đành cười khổ gật đầu, lập tức nghiêm nghị nói.
- Tam thúc, muối phải chia cho bên Phòng Thôn Tập hai thành, những nơi còn lại thì bán ra, phải thấp hơn trong chợ ba thành. Những điều này thúc ngàn vạn lần đừng quên, đó là điều mà đại ca cháu dặn dò.
Tam thúc kia trêu đùa một câu.
- Đại ca cháu? Đại ca ruột của cháu không phải đang ở nhà học trồng trọt sao?
Sau đó y gật đầu nói.
- Cháu yên tâm, khuôn phép của đại ca cháu, ta đã nghe từ cha cháu không biết bao nhiêu lần. Ta lại hỏi thử, đại ca đó của cháu quả thật không cần chia cho một phần.
Đổng Băng Phong lắc đầu nói.
- Tam thúc, các thúc ngăn chặn bọn bán muối lại, những thứ bắt được đều là của các thúc. Về sau khoản phí tổn về phương diện này cũng có một phần của các thúc. Về phần của bọn cháu, những thứ này không cần, đều là chuyện nhỏ.
- Thật không biết tuổi của các cháu, làm sao gây dựng được cục diện lớn như thế này. Thôi được rồi, cháu đi lo chuyện của cháu đi, bên này cứ giao cho bọn ta!
Tam thúc của Đổng Băng Phong thúc ngựa đi xa, hét to với đám người đang bận rộn, có sáu chiếc xe ngựa quay đầu, hẳn là đi về phía Phòng Thôn Tập.
Trong đội ngũ đã có mấy mươi người hoan hô, thúc ngựa đuổi theo, bọn họ là thủ hạ do Phòng Thôn Tập phái ra.
Đổng Băng Phong mơ hồ nghe được có người bàn tán.
- Lão Triệu thật sự có phúc, phúc của lão Đổng cũng không kém.
Đề nghị trùng kiến đội Tuần diêm Từ Châu vệ không gặp phải bất kỳ trở ngại này, mấy vị Chỉ huy quen biết mật thiết với Triệu Tự Doanh lập tức đáp ứng, kiếm được một chén canh trên đường tuần diêm, mỗi người đều nhiệt tình vô cùng.
Thật ra cũng chưa nói đến trùng kiến, thì biên chế này trước giờ đã có, chẳng qua là bị bỏ bê mà thôi. Một cái Vệ sở lớn như vậy, tựu chung có mấy trăm nhân vật tinh thông võ kỹ, có người là gia truyền, có người là từng đánh nhau bên ngoài. Đám người này dĩ nhiên không bằng lòng trồng trọt hoặc chăn nuôi, biết cưỡi ngựa tác chiến, còn biết cách kiếm chác, đối với bọn họ mà nói thật sự là quá hợp với tâm ý rồi.
Triệu Tiến vừa nói ra việc này, tin tức liền lan truyền, lập tức có hơn trăm người đến báo danh. Ở cái tuổi này của bọn họ đã không còn hợp đi Triệu Tự Doanh, nhưng với bản lĩnh múa đao múa thương, ý muốn ra trận chém giết vẫn còn, huống hồ đây là kiếm ăn trên đất bằng, so với cày ruộng thật là quá tốt.
Mấy mươi xe muối phân ra, mặc dù phải đi đến từng thôn từng thôn, còn phải bán giá thấp hơn trong chợ hai thành, nhưng đây là chỗ tốt nhặt được giữa đường. Số muối này, những chiếc xe bò xe ngựa này, thậm chí đến cả số binh khí tịch thu được nữa, những thứ này đều bán lấy tiền được. Tuy nói phải chia lời cho tất cả, nhưng thứ mà mỗi người nhận được, bằng với mọi người vất vả nửa năm một năm, quá là đáng giá.
Mọi người ai nấy đều vui mừng ra mặt, nghĩ lúc về Từ Châu vệ nhất định phải nói thử, bảo đám lão ca xem chừng tình hình kia cũng đi ra cùng nhau làm ăn.
Người đầu óc sáng suốt còn nghĩ đến chỗ vi diệu của việc này, mặc dù là động thủ trắng trợn cướp bóc giữa ban ngày, thậm chí còn máu nhuốm quan đạo, nhưng về sau truy cứu ra, ai cũng không kể ra được chuyện xấu. Từ Châu vệ cấm muối lậu đó là khuôn phép định ra từ trước, trước kia không động thủ, là vì áp lực từ khắp nơi, chỗ nào cũng có lợi, tất nhiên không thấy Từ Châu vệ nhiều chuyện. Hiện tại có vị thần như Triệu Tiến ở đây, ngài mở miệng, ai dám nói một chữ không.
Sau khi trùng kiến đội Tuần diêm, mấy người Tuần kiểm của Từ Châu vốn dĩ có chút bất mãn, nhưng sau khi nghe rõ ý của Triệu Tiến, ai nấy đều lui về, trong thâm tâm đều muốn móc nối thân tình, nói nhà mình bằng lòng cung cấp tin tức, nhưng phải chia chác chuyện cấm muối lậu.
Về phần đám quan viên này, nha môn của một châu bốn huyện Từ Châu, Phùng gia bên này không cho chỗ tốt nào. Thứ bọn họ kiếm chác từ muối là từ bọn chủ chứa chấp trên đất mình quản hạt mà ra, trong việc này căn bản sẽ không chịu phiền lụy gì.
Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc lại nhận được phần to, nhưng Triệu Tiến đã cho y thứ còn nhiều hơn, ví như nói lần này động thủ, có thân vệ và kỵ binh trong doanh Tham tướng, vật đoạt được ngay sau đó bán ra, tổng lại sau khi bán ra chỗ tốt nhận được phải rất hậu hĩnh, khoản này bản thân mọi người đều biết phải tính thế nào.
Những người quen đường thuộc lối càng biết rõ, tốt hơn so với kiếm chác từ muối lậu, cha con Chu Tham tướng dựa vào Triệu Tiến không ít, hằng năm bán rượu kiếm lời rất nhiều.
Triệu Tiến không dễ đắc tội, ở ngoài trấn Song Câu vừa nghe đến cái tên này, Mã Bưu liền biết chuyện không hay, nhưng Phùng gia cũng không đắc tội được. Mã Bưu cũng hiểu điều này, nên đêm đó y không tiếc sức dẫn thủ hạ tấn công mãnh liệt, sau khi rút lui, lập tức sai người về nhà ăn tết, coi tình thế rồi lại mới tụ tập. Bản thân y mang theo đồ quý báu trốn ở trong nhà của một người bạn thân thiết trong thành.
Biệt hiệu “Độc Giác Xà” này của Mã Bưu không phải là gọi cho có. Y làm ăn nhờ muối, lại không nghe theo sai phái của Phùng gia, cứ thế mà còn có cục diện nhỏ của riêng mình, không phải là chỉ khôn khéo như người bình thường.
Y nán lại trong thành đến mười tám tháng giêng, trên đất Bi Châu vẫn yên tĩnh, cũng không có tin tức gì truyền đến, Mã Bữu cuối cùng không lo lắng đề phòng nữa, xem ra Triệu Tiến này cũng sợ hãi thế lực của Phùng gia, nên y yên tâm. Mã Bưu bắt đầu cân nhắc bước tiếp theo. Nếu Triệu Tiến đã không dám trả thù, vậy nhất định sẽ bị Phùng gia gây áp lực, bản thân mình cũng xem như có công ra sức, có nên đi theo kiếm chút tiện nghi hay không, có nên trèo lên trên hay không.
Mã Bưu càng nghĩ càng hưng phấn, bảo người bạn thân đi ra ngoài mua rượu thịt, y định ăn uống no say rồi sẽ ra ngoài triệu tập các huynh đệ.
Không lâu sau, người bạn thân đã đứng ngoài kêu cổng, Mã Bưu mang giày đi mở cửa phòng. Y hưng phấn hừ một tiếng, lúc cách cửa còn mấy bước chân đột nhiên cảm thấy sai sai. Trong nhà chỉ có hai người là mình và người bạn, một người đi ra, hẳn là cổng phải khép hờ.
Lúc đang bối rối thì cổng sân đã bị đẩy vào, một hán tử mặt đen mặt âm trầm đi vào, mà người bạn của Mã Bưu thì sắc mặt trắng bệch, phía sau có một hán tử đi theo, nhìn sau lưng dường như là bị một vật sắc nhọn dí vào.
Không ổn! Mã Bưu xoay người chạy vào trong phòng, đao đặt trong gian nhà giữa, chỉ dựa vào con dao nhỏ cột dưới bắp vế của mình căn bản không đánh lại hai người.
Vừa xoay người, y đã cảm thấy bắp chân đau nhức, cũng không chống đỡ nổi thân thể nữa, mất khống chế ngã quỵ xuống, sau khi ngã xuống Mã Bưu vùng vẫy bò vào phòng, tay vẫn chưa đụng đến cánh cửa, đã bị giẫm lên lưng.
Câu xin tha vừa mới kêu một nửa, một thanh chủy thủ đã đâm xuyên qua đầu.
Nhiếp Hắc rút hai thanh chủy thủ cắm trên chân và sau gáy của Mã Bưu ra. Nghe thấy một tiếng răng rắc vang lên, cổ của người bạn của Mã Bưu đã bị vặn lệch một góc, vẻ hoảng sợ vẫn còn trên mặt.
Hai người không dọn dẹp thi thể, chỉ là thăm dò bên ngoài. Sở dĩ Mã Bưu ẩn nấp ở nơi này, chính là vì nơi này yên lặng không người. Lúc này bên ngoài không có ai đi ngang qua, Nhiếp Hắc và đồng bọn nhanh chân đi ra ngoài, thậm chí bọn họ còn không đóng cổng, chính là vì muốn người khác nhìn thấy thi thể này.
Quán cơm trong thành Bi Châu, trong tháng giêng không buôn bán gì, chỉ có một bàn có người ngồi, nhưng trước cửa có tiểu nhị đứng canh, có khách vào thì sẽ trả lời nơi này đã được bao rồi.
Quán cơm này hương vị không tồi, giá không rẻ, người đến ăn ít nhiều có chút thân phận, vừa đến thì nghe nói nơi này đã được bao, khó tránh có tâm tư không phục, vừa nhìn vào bên trong, lập tức quay đầu bước đi.
Người đi đường quen thuộc thì có lẽ nhận ra hán tử ngồi bên chiếc bàn kia, người này là Mã khoái của châu nha Quách lão lục, thân phận thật sự là đại ca giang hồ của thành Bi Châu, sau lưng là hai huynh đệ của gã, chỉ có điều người trung niên ngồi đối diện gã thoạt nhìn trông rất lạ.
- Vưu lão ca, phen cục diện này của huynh đệ ta cũng là dùng đao dùng búa để tạo nên, lợi tức cũng không phải do một nhà lấy. Lão ca đến đây liền nói muốn ba thành, còn bảo chúng ta phải nghe hiệu lệnh của lão ca, đây không khỏi quá mức bá đạo chứ hả?
Quách lão lục sắc mặt vô cùng âm trầm, nhưng gã không dám vọng động. Vị Vưu Chấn Vinh trước mặt này là đầu lĩnh của giang hồ chợ búa ở châu thành Từ Châu, Quách lão lục cũng từng nghe qua cái tên này.
Người trong giang hồ chính là dựa vào địa bàn của nhà mình, rời khỏi địa bàn thì cũng không làm được gì. Nhưng không ngờ vị đầu lĩnh của Từ Châu lại đi thẳng tới tìm đến cửa, còn nói cái gì mà lợi tức trong chợ Bi Châu muốn lấy ba thành, có tin tức gì cũng phải thông báo trước nhất, đây rõ ràng chính là bắt Bi Châu dập đầu nghe lệnh.
Nếu như thật sự là từng chém giết, từng phơi bày thực lực, Quách lão lục cũng không phải là người không hiểu đại thế, nhưng cứ như vậy mà trắng trợn đến cửa đòi tiền, quả thật là quá mức khinh người rồi.
Vưu Chấn Vinh có chút nôn nóng, nói.
- Quách lão đệ, sự tình quá gấp gáp, những chuyện phiền phức này cũng lười làm. Lấy ra ba thành, báo cáo mọi chuyện, về sau trong ngoài thành vẫn do lão đệ quản, mau chóng cho ta câu trả lời đi!
Những lời nói không chút kiêng nể này khiến hai gã hán tử đứng sau lưng Quách lão lục nổi giận, một người nắm chặt chuôi đao bên hông, gầm lên giận dữ.
- Các ngươi…
Y vừa mới hét lên, Quách lão lục đã vội vã đứng lên, xoay người phất tay nói.
- Đều là huynh đệ giang hồ, không cần phải làm mất hòa khí!