Mọi người đều thở phào một cái, còn có người không kìm nổi ngáp dài, thực sự là mấy ngày liền bôn ba, đến địa bàn nhà mình cũng nên nghỉ ngơi rồi.
Một đoàn người đi ra, Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài ở lại phía sau, Triệu Tiến cười nói.
- Lôi Tử trưởng thành quá nhiều, về sau vẫn cần đệ làm nhiều việc nữa, nhưng đừng kêu mệt mỏi đấy.
Lôi Tài hiểu ý trong lời nói của Triệu Tiến, kích động đỏ mặt, hưng phấn nói.
- Xin đại ca yên tâm.
Ttriệu Tiến cười gật đầu, lại nói.
- Các đệ canh giữ huynh cũng không bảo đệ nghỉ ngơi. Đệ đi tìm Tiểu Dũng, bố trí lại trạm gác ngầm các nơi, mấy chỗ các con đường giao nhau phải đặc biệt lưu ý.
Lôi Tài vội đáp lời, chỉ giữ lại Vương Triệu Tĩnh ở đây, đợi cửa bên đó đóng lại, Triệu Tiến tò mò hỏi.
- Đệ nỡ bỏ sao? Những mắt xích này nghĩ thông thế nào vậy?
Giết người với giết quan lại có chỗ không giống nhau, đây điều là liên lụy đến tiền đồ làm quan của Vương Triệu Tĩnh, đối với bản thân y mà nói, chính là những thứ đạt được ở Triệu Tự Doanh. Nhưng một tên cử nhân, hơn nữa là cử nhân rất có hy vọng đậu tiến sĩ, điều đạt được trên con đường làm quan Đại Minh. So sánh với nhau, nặng nhẹ rất dễ dàng cân nhắc, lựa chọn của Vương Triệu Tĩnh trước đây đều dễ dàng đoán được, nhưng lần này làm lại khiến Triệu Tiến rất ngạc nhiên.
Cho dù không nói rõ ràng ra, “nỡ bỏ” và “nghĩ thông suốt những mắt xích này” Vương Triệu Tĩnh tất nhiên nghe hiểu ý, y chỉ là cười khổ trả lời.
- Muốn nói cân nhắc cái gì đó không phải là không có, chẳng qua sau khi diệt khẩu còn nghĩ nhiều như vậy làm gì?
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cưởi ha hả, Vương Triệu Tĩnh bắt đầu cười khổ, về sau cũng cười rộ lên, sau khi cười xong. Triệu Tiến chỉ Vương Triệu Tĩnh lắc lắc đầu, hai bên lại cười, vẻ mặt đều là bộ dạng vô cùng vui vẻ.
Tiếng cười ngừng lại, Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Về sau dựa vào chỗ Vương thúc sẽ không ít, đệ viết thư nói rõ với phụ thân, chúng ta bên này cũng có ngân lượng và thế lực, cần chúng ta làm gì thì cứ nói, bây giờ mọi người là vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.
Vương Triệu Tĩnh trịnh trọng vâng dạ mọi chuyện, hóa ra nói câu này có lẽ vẫn còn chút khách sáo, có lẽ vẫn còn phải dựa vào cân nhắc và tính toán của đôi bên, còn cần dựa vào quen biết ân tình, nhưng hiện tại mọi người quả thực là một thể đồng nhất rồi, hai mạng Cẩm Y Vệ, buộc mọi người chặt chẽ với nhau.
Vương Triệu Tĩnh cười ôm quyền cáo từ.
- Đại ca vất vả lâu thế này, sớm nghỉ ngơi đi, ngày mai lại bàn tính kỹ.
Trước khi Vương Triệu Tĩnh ra cửa, Triệu Tiến ở phía sau đột nhiên nói.
- Huynh đột nhiên cảm thấy lần này giết người Đông Xưởng không phải là chuyện xấu nữa.
Vương Triệu Tĩnh xoay người mìm cười nói.
- Đại ca, không có việc này thì cũng thế, tiểu đệ sớm đã nghĩ thông suốt rồi.
Lẽ ra giết hai tên Cẩm Y Vệ là việc lớn, lúc vừa nghe được thấy chấn động, nhưng buổi tối đi ngủ lại ngủ vô cùng yên tâm, một đêm này không mộng mị.
Triệu Tiến sáng sớm không phải là tự tỉnh dậy mà là bị tiếng trống và kèn đánh thức mà dậy, việc này muộn hơn so với thói quen dậy sớm của hắn hơn nửa canh giờ, dọc đường mệt mỏi cũng là điều khó tránh.
Vừa mặc y phục, đã nghe thấy bên ngoài có người thông báo.
- Lão gia, bên ngoài có khách cầu kiến, nói là người của Thành gia Bi Châu.
Thành gia Bi Châu? Triệu Tiến lập tức tỉnh táo lại, đây không phải là một trong những người bao vây tấn công mình ở trấn Song Câu sao, chỉ là người nhà này sau khi nghe thấy tên mình, lập tức dẫn đội giải tán, sao lại đến rồi chứ?
Không đợi Triệu Tiến quyết định, bên ngoài lại nói.
- Vương sư gia của nha môn Tri Châu cũng cùng tới rồi.
Vương sư gia vẫn phải nể mặt, Triệu Tiến chần chừ hạ lệnh mời khách đến quán trọ bên kia, bên đó tiếp khách cũng thuận tiện hơn.
Ăn mặc chỉnh tề ra cửa, lại gọi những huynh đệ đã tỉnh dậy cùng đi, nhìn xem sắc trời, Triệu Tiến có chút kinh ngạc, lúc này cổng thành còn chưa mở, Vương sư gia lẽ nào đi suốt đêm?
Gặp mặt trong cửa hàng, Vương sư gia đó cũng thực là bộ dáng cả đêm không ngủ, vẻ mặt tiều tụy, hai mắt đều hằn lên tơ máu, vừa gặp mặt liền cười khổ nói.
- Triệu công tử, Thành gia và tại hạ là họ hàng, Thành Cường Khí này nói ra vẫn là em họ, con người y khỏe mạnh, người khác nói gì thì là nấy, ngày đó cũng là bị người ta lừa, mới ngốc ngếch dẫn người đến đấy. Nhưng cái tên Thành Cường Khí này trước đây cũng từng nghe tên của Triệu công tử, cũng may kịp thời thu tay, cũng xin Triệu công tử đại nhân đại lượng, bỏ qua cho hắn lần này, sau này chỉ nghe mệnh lệnh của Triệu công tử.
Vừa vào cửa, Vương sư gia liền lải nhải không ngừng, một hán tử trẻ tuổi cường tráng mặt xám mày tro quỳ ở bên cạnh, không dám nói lời nào, đợi sau khi nói xong, hán tử này dập đầu cồm cộp không ngừng, miệng chỉ nói.
- Xin Tiến gia tha mạng.
Triệu Tiến dứt khoát trả lời ngắn gọn.
- Nếu như Vương tiên sinh đã ra mặt, vị Thành huynh đệ này lúc đó lại kịp thời dừng tay, việc này không so đo nữa.
Nghe được những lời này, Vương sư gia thở phào một hơi, trên mặt vẫn có nụ cười khổ, lại ôm quyền hành lễ nói.
- Cảm tạ Triệu công tử khai ân, cho phép tại hạ đi ngủ một chút. Chiều hôm qua Thành Cường Khí đến nội thành, sống chết kéo tôi đến cầu xin Triệu công tử, cả đêm đi suốt một đường, quả thực không chịu nổi nữa.
Lúc sắp đi Vương sư gia không nể nang nói mấy câu.
- Triệu công tử đại nhân đại lượng tha cho người, ngươi đừng coi như xong việc rồi, ở lại đây đợi Triệu công tử phân phó, xem xem chuộc lại được lỗi lúc trước đi.
Rốt cuộc là nhân vật tinh anh trong nha môn, nối những mắt xích này rất rõ ràng, biết nên nói những gì, Triệu Tiến lộ ra nụ cười, làm việc với người thông minh đúng là đỡ tốn sức.
Thành Cường Khí là một hán tử thô hào, vừa nhìn liền biết võ nghệ không kém, vẻ mặt lo lắng hoảng sợ, y là thổ hào Bi Châu, vì có họ hàng quen biết với Vương sư gia cho nên hiểu rất rõ chỗ đáng sợ của Triệu Tiến.
Đêm đó Phùng gia điều người khắp mơi, còn tưởng rằng cơ hội tốt nịnh bợ Phùng gia, dọn sạch thương đội nào đó, ít nhiều cũng có chỗ tốt. Kết cuộc vừa đi liền thấy Triệu Tiến tuôn ra danh hiệu, những tên cường đạo mã tặc thì thôi, Thành gia y ở Bi Châu có nhà có người, đi lại đi không nổi, làm sao dám đắc tội với cường hào thế này, quyết định nhanh chính là rụt đầu rời khỏi.
Ngày hôm sau nghe nói lúc Phùng gia điều động một đội nhân mã lớn sắp sửa tiêu diệt hoàn toàn, Thành Cường Khí vẫn thở phào, cảm thấy thực muốn giết người diệt khẩu, ở phía bên Song Câu trấn làm sạch sẽ rồi, cũng không cần lo lắng hậu hoạn nữa, thậm chí nhà mình còn có lẽ đến được Từ Châu cùng chia một chén canh, có quen biết với sư gia Tri Châu, thì cũng có lợi thế không ít so với người ngoài.
Nhưng những sự việc tiếp theo thì khiến y kinh hồn táng đảm rồi, Triệu Tiến bình yên thoát thân, hơn nữa ở vùng ven rìa giáp ranh tùy tiện tụ tập đội mấy trăm ngựa đối kháng.
Triệu Tiến trở về Từ Châu chính là hổ nhập Nam sơn, ai cũng không cách nào cản bước chân, theo muôn trùng tin đồn Thành Cường Khí nghe được từ trước, vị tiểu gia này tuyệt sẽ không cam chịu bỏ qua, những tên cướp mã tặc đó bỏ mạng nơi chân trời được, còn Thành gia rời khỏi mảnh đất Bi Châu này thì chẳng là gì cả.