Cho dù giải thích đạo lý gì đều không có, nói với nhau những lời này, thần sắc mọi người lại đều bình thản đi rất nhiều, nếu không có Triệu Tự Doanh, mọi người là nhân vật như thế nào, tốt nhất cũng chính là sai dịch cáo mượn oai hùm, hoặc là thân tín quân tướng không lo cơm áo, nhưng bây giờ danh chấn Từ Châu, thủ hạ trong tay mấy ngàn tinh tráng, mỗi năm qua tay rừng vàng biển bạc.
Càng không cần nói người này là Vương Triệu Tĩnh giết, mấy huynh đệ chỉ có Vương Triệu Tĩnh không có Triệu Tự Doanh thì tiền đồ cũng sẽ không có liên lụy gì, thậm chí càng thêm phú quý rộng mở, đến loại này đều không để ý, những người khác nghĩ ngợi nhiều thế có lợi ích gì chứ.
Vương Triệu Tĩnh nghiêm nghị nói.
- Hai tên Đông Xưởng đó là do Dư thái giám phái tới, tuy nói là để báo thù riêng nhưng thấy sản nghiệp Triệu Tự Doanh chúng ta dồi dào thế này làm sao mà không động lòng được? Hoạn quan không sinh được con cháu, tâm tư đều đặt trên tiền bạc, đến lúc y sẽ lấy hết toàn bộ Triệu Tự Doanh của chúng ta. Đích ngắm của bọn chúng chính là hạ ngục giết chết chúng ta, sau đó mưu đoạt tất cả tài sản, người thế này làm sao không giết?
Trần Thăng gật gật đầu, hiếm hoi thấy đồng ý một lần.
- Giết rất hay!
Bên kia sắc mặt Cát Hương và Thạch Mãn Cường đã khôi phục vẻ bình thường, Cát Hương càng căm hận nói.
- Đáng giết!
Chỉ có điều vẻ sợ hãi trên mặt Đổng Băng Phong vẫn còn chưa hoàn toàn biến mất, nói theo.
- Đại ca, tam ca, Cẩm Y Vệ lại không chỉ là hai tên Đông Xưởng này, đã gây sự với Thái giám, thế Đông Xưởng thì sao, ngộ nhỡ, ngộ nhỡ...
Vương Triệu Tĩnh nói.
- Lại đến lại giết, chỉ cần làm bí mật sẽ không có người nào hoài nghi được chúng ta, chỉ cần là vụ án không có đầu mối, bọn chúng sẽ không có cách nào động thủ.
Đổng Băng Phong hiếm khi nghiêm cẩn như vậy, nhìn chằm chằm Vương Triệu Tĩnh nói.
- Tam ca, triều đình làm việc làm gì có quy củ gì, ai còn nói chứng cớ với chúng ta. Thực muốn bắt, phái người đến liền bắt lấy, mấy tên Đông Xưởng chúng ta không sợ, nếu chẳng may động đến quan quân thì sao?
Thần sắc Trần Thăng trở nên lạnh lẽo, quay đầu nhìn về phía Đổng Băng Phong, lúc này Vương Triệu Tĩnh lại cười, xua tay nói.
- Muốn bắt sớm đã bắt rồi, cần gì rắc rối thế này, Băng Phong đệ nói không sai, sở dĩ tốn công sức phái người ngầm hỏi chính là vì không có cách nào đến công khai.
Triệu Tiến lập tức nghĩ tới câu trả lời, trên mặt những người khác vẫn còn vẻ hoang mang, Vương Triệu Tĩnh tự cười nói.
- Bởi vì nhà ta, bởi vì gia phụ, các vị tưởng đám Đông Xưởng bắt người không cần để ý đến xanh trắng đỏ đen sao? Thực sự bắt rồi không đắc tội nổi đâu, chân trước bắt người, chân sau tự mình liền bị hạ ngục, rớt lớp da ngoài đều là nhẹ. Bọn họ bắt đa phần đều là người trong quan trường, đối với từng lý lẽ ở trong đó tất nhiên phải hiểu rõ, trước khi phá án, nhà nào có người làm quan đều sẽ điều tra rõ ràng, càng là nhà giàu càng phải tra thật chu toàn.
Vương Triệu Tĩnh ôm quyền ra hiệu, mở lời nói.
- Huynh đệ những thứ này không phải là để khoe khoang với mọi người. Gia phụ đã hồi kinh làm quan, vào lại Đô Sát Viện đã như là ván đóng thuyền, chẳng qua là hiện giờ có chức quan gì, sau này có chức quan gì, đối với những quan lại quyền quý ở kinh thành, ai cũng phải thận trọng khác thường. Chỉ cần gia phụ còn ở cái ghế đó ở Kinh sư, đám Đông Xưởng sẽ không dám đến công khai, chỉ cần tất cả sự việc không bị vén lên, chúng ta sẽ có cách ứng phó.
Lần này mọi người đều nghe hiểu rồi, mọi người gật đầu. Vương Hữu Sơn quay về kinh thành ít nhất cũng là lại làm Ngự sử Đô Sát Viện, chức Ngự sử này của ông ta không giống với Ngự sử trẻ tuổi bình thường, trước tiên có giao tình rộng rãi và tích lũy được ân tình, quan viên một phe cánh này của ông tất nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa mấy năm trước Vương Hữu Sơn tự mình đích thân từ quan về hưu, nhường lại chức quan, đây chính là ân tình rất lớn. Thân là tấm gương quay lại quan trường, nhất định muốn dìu dắt trọng điểm, nếu không sẽ khiến người đến sau tâm lạnh. Hơn nữa Vương Hữu Sơn và Thái giám nội cung có quen biết, cho dù vị công công có giao tình tốt nhất đã mất nhưng nha môn Nội giám giống như quan trường, cũng là môn sinh có dính dáng chặt chẽ, tất nhiên sẽ còn có chiếu cố đối với Vương Hữu Sơn.
Ngoài có đồng đảng giúp đỡ, trong có ân tình hoạn quan, Cẩm Y Vệ cũng không dám vọng động, thực muốn chọc giận gì đó, mọi mặt ép xuống, thực sự không chịu nổi, trời biết bên dưới ai sẽ bị lôi ra chết thay, cho nên hành sự cẩn thận khác thường.
Không dám đến công khai, phải làm việc âm thầm, Triệu Tự Doanh thì không sợ rồi, huyết tẩy Hà Gia Trang, tấn công Vân Sơn Tự, đột kích Khổng Gia Trang, cùng cuộc chạy trốn đường dài lần này giữa phủ Hoài An và Từ Châu, đều là sự việc trong tối, ngoài thành giết đến mức núi thây biển máu, chỉ cần không có người báo quan, thì có nghĩa là không có xảy ra.
Vương Triệu Tĩnh trịnh trọng nói.
- Xin các vị huynh đệ yên tâm, ta đã viết thư dùng khoái mã đưa nhanh đến kinh sư, gia phụ cũng sẽ giúp đỡ. Chúng ta trong ngoài hợp lực, không cần lo gì Đông Xưởng Cẩm Y Vệ. Chính chúng ta không xảy ra việc gì, thì sẽ không có việc gì cả.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, vẻ ưu tư trên mặt Đổng Băng Phong cũng biến mất, trầm mặc suy tư ở đó. Mọi người đều như là có suy nghĩ, đột nhiên có tiếng cười phá vỡ vẻ yên tĩnh, lại là Trần Thăng ở kia đang cười, vừa cười vừa chỉ Triệu Tiến nói.
- Đệ ấy lại nói hết lời của huynh rồi.
Bình thường những lời này đều nên là Triệu Tiến nói, mọi người kịp hiểu ra, đều cùng cười vang lên, tình cảnh trong phòng trở nên càng thêm thoải mái.
Trong lòng Triệu Tiến thở phào một cái, có chút việc làm được không nói được, trước mắt vẫn chỉ đành duy trì tâm trạng mơ hồ như đúng như sai này. Lần này diệt khẩu Cẩm Y Vệ sẽ khiến mọi người suy nghĩ sâu hơn một bậc, tuy nói mọi người đều có cách nghĩ riêng nhưng đến cuối cùng vẫn là an tâm rồi.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Vội vàng quay về, chính là để mọi người biết việc này. Nếu bây giờ đã nói hết cũng nghĩ thông rồi, ta muốn hỏi các huynh đệ, các vị định làm thế nào?
Mọi người tuy trẻ nhưng cũng có suy nghĩ và lập trường của mình. Triệu Tiến không muốn ép buộc và chỉ đạo, làm như thế không cách nào đồng sinh cộng tử nữa.
Triệu Tiến hỏi ra câu hỏi này, trầm mặc trong phòng không còn duy trì được bao lâu nữa, Trần Thăng đứng dậy bất chấp nói.
- Lẽ nào có khác biệt sao, vẫn như trước đây.
Vương Triệu Tĩnh, Lưu Dũng vòn có Lôi Tài đều gật đầu theo, Cát Hương cười nói.
- Vẫn là theo đại ca, đại ca nói làm thế nào thì làm thế ấy.
Thạch Mãn Cường rầu rĩ gật đầu, buồn bã nói.
- Lần sau đừng có giấu đệ, trong lòng đệ không thoải mái.
Đổng Băng Phong đứng lên trịnh trọng nói.
- Tiểu đệ lo lắng cũng là lo cho các huynh đệ và Triệu Tự Doanh, về sau tất nhiên vẫn theo cùng đại ca.
Triệu Tiến lộ ra nụ cười, hai tay vỗ vỗ nói.
- Vậy thì đi ngủ sớm chút, mọi việc ngày mai bàn.