Mấy năm liên tục gặp nạn hạn hán nạn châu chấu, cả thôn chết hết hoặc chạy nạn, trăm dặm không một bóng người, cứ như thế, có lẽ cũng sẽ trở thành một bãi cỏ hoang.
Ban đầu còn mơ hồ, Ngụy Mộc Căn dùng sức véo chân mình. Ngủ lúc canh gác, phải bị đánh roi, nhưng thật sự quá mệt, cấu véo cỡ nào thì Ngụy Mộc Căn vẫn ngủ.
Tiếng “bộp” vang lên trên đỉnh đầu, Ngụy Mộc Căn bị đánh thức, y vừa mơ đến cảnh tượng địa ngục ở quê nhà mấy tháng trước.
Chẳng lẽ bị quản sự điều tra ra là y đang trốn việc để ngủ? Ngụy Mộc Căn lập tức tỏ vẻ đau khổ, sắp phải ăn roi rồi, nói không chừng còn phải nhịn đói.
Nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì, trên đỉnh đầu vốn lợp bằng cỏ khô cành trúc vốn dĩ thấu quang, hiện tại cũng một mảng đen ngòm, có chất lỏng nóng ướt gì đó chảy xuống, chẳng lẽ trời mưa, lúc này cũng chỉ có tuyết rơi. Ngụy Mộc Căn đã tỉnh táo trở lại, lập tức ngửi được mùi tanh của máu. Đây là máu.
Từ Sơn Đông đến Từ Châu, Ngụy Mộc Căn đã rất quen thuộc mùi vị này, y rốt cuộc đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại, trên đầu có người đang nằm, người đó còn đang rỉ máu, nói không chừng đã chết rồi.
- Một cái đầu đến tay.
- Đừng chiếm đoạt, đây là của lão tử chém.
- Đám người này quả thật có tài, hẳn là một hạng người lão luyện bố trí.
- May mà chúng ta mò sang đây, bằng không đã để bọn chúng chạy rồi.
Tiếng mắng chửi và hò hét bên ngoài cũng truyền đến trong hang rõ ràng hơn. Giọng nói bên ngoài đều rất xa lạ. Nhưng giọng nói đó Ngụy Mộc Căn rất quen thuộc, đám người cầm thú lừa gạt ép buộc bọn họ đi vào Từ Châu chính là có điệu bộ như vậy.
Từ rất xa đã nghe thấy được tiếng chiêng đánh vang, có người đang hô to, bên kia hẳn đã đề phòng rồi. Ngụy Mộc Căn đột nhiên suy nghĩ, xung quanh trại có một chỗ không có cỏ hoang, kẻ địch ở đó nhất định sẽ bị phát hiện, trong trại sẽ đóng cửa đề phòng.
Những phép tắc kia thật là hữu dụng, Ngụy Mộc Căn nghĩ đến đây, lập tức phát run cả người, nếu như mình đi ra, có bị bắt giết hay không, hoặc là đi theo con đường giống như con đường từ Sơn Đông đến Từ Châu, vậy còn không bằng đi chết.
- Khi thật sự có kẻ địch đến, nếu như ngươi phát hiện ra được, thì đi báo tin. Nếu như ngươi không báo tin được, vậy thì ẩn nấp đừng di chuyển, đợi đến lúc chạy được thì chạy đi.
Nhớ đến những phép tắc kia, Ngụy Mộc Căn co rút cả người ở đó, đến thở mạnh cũng không dám. Đến cây gậy trúc vót nhọn hôm nay của hắn cũng ngắn hơn thường ngày phân nửa, đi ra ngoài nhất định chịu chết.
Mấy tiếng bước chân rải rác thoáng qua, rồi những tiếng vó ngựa rầm rập vang lên, Ngụy Mộc Căn cảm thấy cái hố này cũng đang rung lên. Hắn không dám cử động dù chỉ một chút.
Nghe thấy được đại đội nhân mã ở xung quanh, có người đang mắng chửi, còn có người đang kêu lên thảm thiết, có người thì nói.
- Mọi người ở xa trại một chút, Lê gia nói, ngày mai đại đội lại đánh đến, chúng ta khóa ở đây là được. Ngày mai phá trại xong, thì sẽ chém mấy tên xạ tiễn thành ngàn vạn mảnh.
Trong trại có mấy gã giang hồ tiễn thuật rất mạnh, mấy ngày đầu thường săn bắn mấy con vật cho mọi người thêm thức ăn, trong lòng Ngụy Mộc Căn cảm thấy hả giận.
Nhưng người cưỡi ngựa quá nhiều, có mấy lần đi sượt qua hố đất, mỗi lần như vậy đều khiến Ngụy Mộc Căn toàn thân toát mồ hôi lạnh, áo bào bằng vải bố thô đều ướt sũng rất nhanh. Về sau, Ngụy Mộc Căn cũng bất chấp sợ hại, tay siết chặt cây côn trúc còn phân nửa, thầm nghĩ mặc kệ là ai đến đều liều mạng với chúng.
Mãi đến lúc trời tối hẳn, Ngụy Mộc Căn cũng chưa bị phát hiện. Y không dám tiếp tục ở lại trong hố nữa, đêm trở lạnh, rất dễ bị lạnh cóng đến chết.
Xung quanh vẫn có tiếng vó ngựa như cũ, chỉ có điều là thưa thớt hơn rất nhiều.
Ngụy Mộc Căn cẩn thận trèo ra khỏi hố đất, cả người y nằm sát mặt đất, không dám cử động một chút nào. Hố đất của y nằm trong bãi cỏ, xung quanh vẫn chưa phát quang.
Phía đằng trại có ánh lửa, mượn ánh sáng mơ hồ này, Ngụy Mộc Căn nhin thi thể đang nằm trên hố đất, đầu thi thể đã bị chém đứt. Ngụy Mộc Căn từ y phục của người này mà nhận ra là ai.
Là một gã giang hồ Từ Châu, tuổi hơi lớn, tính tình cũng ôn hòa. Ngụy Mộc Căn từng được chỉ điểm, biết làm sao để cầm thương trúc, đâm ra làm sao mới giết được người. Lúc đó Ngụy Mộc Căn không biết phải cảm kích thế nào, nhưng hiện tại nhìn thấy thi thể, nước mắt kềm không đặng liên tục chảy xuống.
Ngụy Mộc Căn lấy đoản đao bên hông gã giang hồ này xuống, chính là nhờ cái này y mới nhận ra đối phương. Y vứt bỏ thương trúc, cầm lấy đoản đao, ngẩng đầu nhìn trời. Lúc còn nhỏ Ngụy Mộc Căn từng nghe thợ săn trong thôn nói, nhìn sao trên trời để phán đoán được phương hướng.
Chạy đi đâu? Về Sơn Đông? Ngụy Mộc Căn nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ này đi, chợt nhớ đến thi thể không đầu lúc nãy, nhớ đến nỗi vất vả trong trại mấy ngày nay.
Vất vả lắm mới có một nơi để sống yên phận, không thể để đám người khốn kiếp này phá hỏng. Ngụy Mộc Căn hạ quyết tâm, y dùng răng cắn đoản đao, bò từng bước từng bước ra ngoài.
Những người trong trại lưu dân đều cảm thấy trời tối không bao lâu, thì nhìn thấy trời sáng lên rất nhanh, có lẽ đêm nay căng thẳng, không ai nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, bất tri bất giác một đêm đã đi qua.
Buổi chiều hôm qua, đột nhiên bên ngoài từng tên lính canh bị giết chết, sau khi một người phát ra tiếng kêu thảm thiết, trên tường trại lại gõ chiêng. Theo sắp xếp trước đó, toàn bộ trại đều huy động lưu dân, lưu dân cường tráng chia làm mấy đội, đa số đều cầm thương trúc phòng bị, còn có người nấu nước nấu cơm, còn có người bảo vệ kho hàng và hồ nước. Có một dòng suối nhỏ chảy xuyên qua trại, nhưng trước tiên phải dự trữ đủ nước.
Một người trẻ tuổi đứng trên tường trại hô to.
- Bảo vệ tốt trại này, Tiến gia sẽ không bạc đãi mọi người, cho dù là chúng ta có xảy ra chuyện không hay, người nhà cũng sẽ được an bài. Nếu ai không yên lòng, thì mọi người cũng biết thủ đoạn của Tiến gia rồi đó.
Đám lưu dân thấy rất kỳ quái, nhiều người hung thần ác sát như vậy, sau lại để một tên hậu sinh làm đầu lĩnh.
Trương Hổ Bân đứng trong công sự trên tường trại cau mày, y nhìn thấy đám giang hồ Từ Châu kia, đám đoàn luyện hỗn tạp kia, ai nấy đều tỏ vẻ khá kiên định. Mặc dù là trên mặt lưu dân có vẻ hoảng sợ, nhưng vẫn chưa đến tình trạng sụp đổ.
Triệu Tự Doanh thiết lập trại lưu dân, nhất định sẽ sắp xếp một người mình yên tâm ở đây trông chừng. Trương Hổ Bân, thân làm Úy doanh liên trưởng, trước giờ đều bị bình phẩm là hữu dũng hữu mưu, lần này được phái sang đây.
Cân nhắc nhiều mặt, Trương Bân không dẫn liên đội dưới trướng, mà là điều động từ các liên đội tổng cộng mười hai đội trưởng tài giỏi đi theo. Những đầu mục Triệu Tự Doanh như bọn họ, có quyền chỉ huy đối với đoàn luyện hỗn tạp của các nơi. Nắm giữ đoàn luyện trong tay, đám người giang hồ kia dĩ nhiên cũng phải nghe lệnh.
Nhưng bình thường Trương Hổ Bân không làm lộ thân phận, chỉ làm theo từng bước tuần tự. Trước khi lên đường, từ lưu dân đến dân giang hồ, mọi người đều phải được huấn luyện, các phép tắc đều đã định ra, khi đến làm theo là được.
Nhưng cục diện trước mắt, không đứng ra chủ trì thì không được nữa.
Đám lảng vảng ngoài trại có hơn một trăm người cưỡi ngựa, trông đều có vẻ là người cung mã thành thạo. Hôm qua bọn chúng không chỉ giết lính canh ở ngoài, mà còn có mấy lần có người trong trại phái ra cầu cứu, đều bị bọn chúng chặn lại giết chết.
Mấy mươi người cưỡi ngựa này vẫn là chuyện nhỏ, điều phiền toái hơn chính là đứng trên tường trại nhìn ra xa, đã nhìn thấy đội nhân mã từ đằng xa đi về phía này, cách duy nhất chỉ là phòng thủ mà thôi.
- Bên ngoài có nhiều người như vậy, làm sao phòng thủ?
Có người nhỏ giọng nói thầm ở dưới, thì lưu dân và đám người giang hồ, thậm chí có cả đoàn luyện hỗn tạp đều hơi xôn xao. Tường trại không cao, trên dưới không ngừng vận chuyển đi lại, tình hình bên trong không giấu diếm được ai.
Trương Hổ Bân lớn tiếng nói.
- Chúng ta có hai ngàn người dùng được, chúng ta không đi ra đánh thì nhất định thủ được.
Lúc ở Triệu Tự Doanh còn phân ra đội lão binh và tân binh, Triệu Tiến và đám huynh đê thường xuyên nói chuyện trên trời dưới bể trước mặt đám gia đinh, nhưng thực ra là giảng giải những vấn đề dính líu đến binh pháp cho đám gia đinh. Một người hiếu học như Trương Hổ Bân trước giờ đều nghe rất tỉ mỉ.
Trương Hổ Bân vừa hồi tưởng lại, vừa lớn tiếng nói.
- Một nơi lớn như vậy, bọn họ mười người xông tới, đối mặt với mười người chúng ta thậm chí đến hai mươi người, chúng ta không chịu thiệt. Cho dù bọn họ có một vạn người, một lần cũng chỉ có bấy nhiêu đó người tiến vào. Trong ngoài trại này, chúng ta có nhiều người, nhiều người đánh với ít người, ngươi còn sợ cái gì?
Trại có hình tứ giác, địch ta đối chiến bốn cạnh, người thật sự ra trận chém giết được chỉ là người đứng ở bốn cạnh này. Cho dù người có nhiều hơn nữa cũng chỉ đành đợi phía sau. Trong tình thế như vậy, trong một khoảng chốc lát ưu thế số lượng căn bản không hiện rõ ra được.
Người phía dưới nghe chỗ hiểu chỗ không, nhưng nhìn thấy chàng trai trẻ tuổi này có lòng tin như vậy, mọi người cũng đều yên lòng theo không ít.
Sau khi Trương Hổ Bân nói xong, đoàn luyện và đám người giang hồ liên bắt đầu sai đám lưu dân đi lên tường trại, bọn họ thì trộn lẫn vào trong đám này. Trương Hổ Bân căn dặn rõ ràng với mười mấy người nòng cốt, mỗi người tự phụ trách một khoảng. So với những người còn lại đang thấp thỏm và lo âu, những đầu mục trẻ tuổi của bổn đội Triệu Tự Doanh không ngờ lại rất hưng phấn, cảm thấy cơ hội được đi ra lập công đã đến.