Nhưng muốn nói sang đấy bồi tội cầu tha mạng, mọi người cũng không có cử động. Ở Bi Châu nhiều năm như thế, tất cả chỉ nghe thấy thế lực và uy phong của Phùng gia, Triệu Tiến tuy nói tiếng tăm vang dội, tính kỹ ra cũng chỉ một năm mà thôi. So đi so lại, mọi người càng sợ đắc tội Phùng gia hơn, phần lo sợ Triệu Tiến càng lúc càng nhiều hơn chút.
Vả lại thổ hào chính là kiêu ngạo ở trên đất của mình, vừa rời khỏi bản thổ thì cái gì cũng không được nữa rồi. Triệu Tiến kia uy danh hiển hách, nhưng ở một vùng Bi Châu còn không phải bỏ chạy giữ mạng đó sao. Mọi người cẩn thận chút, thách hắn cũng không dám lại đây.
Vị Lê gia của Phùng gia kia từ sớm đã hứa hẹn, nói là tháng ngày sau này dẫn mọi người đánh sang Từ Châu, làm thịt Triệu Tiến, chia gia sản nhà hắn. Từ Châu vùng đất nghèo khổ, tính ra cũng chỉ có tửu phường kia đáng tiền. Buôn bán rượu trắng trấn Ngung Đầu ven hồ Lạc Mã ai cũng nhìn thấy được náo nhiệt. Nắm lấy được tửu phường, đó chính là nguồn của cải to lớn.
Lại suy xét tới uy phong của Phùng gia, lại nhớ tới lợi nhuận sâu dày của tửu phường, mọi người ngoại trừ cẩn thận đề phòng, người nào người nấy cũng đều nóng như lửa đốt, chờ đi theo Phùng gia phát tài.
Thời điểm Triệu Tiến thoái lui có được trợ giúp của tiệm buôn Tôn gia ở ngoại thành Bi Châu, Triệu Tiến vừa đi, tất cả đã muốn chia chác tiệm buôn của Tôn Giáp, hộ dân nơi khác làm ăn buôn bán ở Bi Châu, ăn tim gấu gan báo không ngờ dám giúp người ngoài, vả lại còn là kẻ địch của Phùng gia.
Ngay lúc mọi người xoa tay hăm he muốn động thủ, tiệm buôn Tôn gia kia lại mời được quan binh của Bi Châu tới hộ vệ, hơn nữa sai dịch trong nha môn còn thường xuyên tới lui, thái độ cũng là hết mực khách khí. Vừa thăm dò mới biết được, chỗ dựa đằng sau tiệm buôn này không chỉ có mỗi mình Triệu Tiến, không ngờ còn có Ngự sử làm quan ở kinh thành. Lộ ra miếng kim bài này, những quan viên Tri châu và Thủ bị Thiên tổng kia đều hết mực nịnh nọt.
Dính líu tới một tầng này, mọi người lập tức không dám làm loạn, chỉ đành phải cẩn thận phòng bị ở nhà, sau đó ngóng trông lúc nào đi Từ Châu động thủ.
Dân chúng bản địa và hộ dân bên ngoài tới chung quy là xem không vừa mắt nhau, song cũng chỉ có mấy người phân biệt trong ngoài, Lại gia gần kề huyện Tuy Ninh chính là một người.
Người quen thuộc lề lối đều biết rõ, huynh đệ Lại gia là con nuôi của Phùng gia, sắp đặt ở bên này trông giữ cánh cổng muối phủ Hoài vào Phượng Dương. Tuy nói là trang chủ, nhưng làm công việc tuần kiểm và buôn muối rất là sinh sôi nảy nở.
Đến đây không được mấy năm, đã lấy được một chỗ trang viên rộng lớn, trong tay có trăm mười tráng niên, kẻ cưỡi ngựa cũng có hơn ba mươi, hoàng hành một vùng.
Tất cả vừa ghen tức chua xót, vừa thèm thuồng bàn tán.
- Một tên nô tài Phùng gia, tới bên này của chúng ta cũng là nhà giàu có.
Thôn trang Lại gia không coi là lớn, tráng đinh của nhà hắn nuôi dưỡng đều là dùng để tra xét muối, kẻ làm ruộng ngược lại rất thiếu. Vụ mùa tháng giêng, thương nhân buôn muối cũng phải đón năm mới, Lại gia bên này cũng nhàn rỗi.
Bởi vì cùng là tôi tớ Phùng gia, Lê Đại Tân lúc sắp đi còn cố ý nhắc nhở Lại gia này phải cẩn thận, kết cuộc Lại gia vào lúc đón năm mới cũng không có gióng trống khua chiêng ăn mừng, khiêm tốn tới hôm mười sáu tháng giêng đó.
Nín nhịn hơn nửa tháng, thật sự là chịu không nổi, ngày mười bảy tháng giêng hôm nay, Lại gia giết heo mổ dê, lại mua hơn mười mấy vò rượu ngon, sửa soạn vui đùa huyên náo một phen.
Lão đại Lại gia giọng nói thô thiển nói.
- Chúng ta tự dọa mình rồi, ngay cả năm mới cũng không ăn mừng. Triệu Tiến kia uy phong cũng là uy phong ở Từ Châu. Phùng gia chúng ta chính là con quái vật của cả Giang Bắc. Ta xem Triệu Tiến kia có lẽ còn phải sợ hãi chúng ta, sợ tới mức không dám ra khỏi cửa.
Trong phòng đặt hai cái bàn, hai anh em ruột Lại gia, bốn người anh em họ, còn có một đám đầu mục đều tụ tập ở nơi đó uống rượu ăn thịt, các nơi bên ngoài cũng rượu thịt đầy chiếu phủ phê.
Lại Nhị uống một hớp to lớn tiếng thét to nói.
- Uống được rượu trắng Từ Châu kia, uống vào rượu của chúng ta bên này đã cảm thấy mùi vị không ngon. Đợi đi theo Lê gia cùng nhau đánh tới Từ Châu bên đó, chia tửu phường kia, rượu ngon đó chúng ta uống hằng ngày.
Bên dưới hô vang, danh tửu Hán Tỉnh cay nồng người người yêu thích, bên cạnh có người vô cùng mê mẩn nói.
- Nghe người bên phía Từ Châu kia kể, Triệu Tiến này thật là khó lường. Một mình giết hơn trăm người, dẫn hơn ngàn người giết sạch mười vạn lưu tặc...
Anh em họ Lại gia bên cạnh ném thật mạnh một cái bát, to miệng nói.
- Vớ vẩn, mọi người đều là kẻ học võ nghệ, một đánh ba còn được.
Lời còn chưa nói hết, bỗng nghe thấy trong sân một trận ồn ào huyên náo, thậm chí còn có tiếng kêu thảm thiết, có người uống nhiều quá nhịn không được mắng.
- Uống mấy cân nước tiểu mèo đã muốn động thủ, có phải lại đánh nhau chảy máu nữa không đây.
Có người bên ngoài kêu thảm.
- Đại gia, người Từ Châu giết sang đây rồi.
Lần này mọi người đều tỉnh táo hẳn.
Gần như cùng một lúc, cửa bị đá văng thẳng sang bên, vài gã đại hán che mặt cầm đao búa trường mâu reo hò vọt vào, Lại Đại ngồi dựa vào ghế chủ tọa đã uống không ít, mở to hai mắt nhìn.
Y đã nhìn thấy được trong sân ùa vào một đám hán tử xa lạ, những người này ai nấy đều có dáng vẻ cùng hung cực ác, đây là xảy ra chuyện gì, giữa ban ngày ban mặt còn có kẻ ngang ngược dám tới động thủ, chẳng lẽ không biết Lại gia là người Phùng gia phái tới sao.
Cũng mau đánh giết mấy năm nay, sau khi say rượu cũng biết rõ làm thế nào. Hét quát một tiếng, hất mạnh lật ngược cái bàn trước mặt, ngăn trở mấy người đang xông tới này, vừa lăn vừa bò chạy về cửa sau. Bên tai Lại Đại đã nghe thấy tiếng thét thảm thiết của đệ đệ, trên người bị máu tươi không biết của người anh em họ nào đó phun tóe tới. Nhưng y cũng chẳng màn tới làm gì, dùng cả tay chân liều mạng bỏ chạy.
Đám người kia hô giết xông vào, hậu viện hẳn còn chưa kịp tới, kho củi bên kia có một cửa nhỏ, vừa hay nhảy ra ngoài được.
Người đang nguy cấp tức khắc thường thường kích phát được tiềm lực, Lại Đại này không ngờ bỏ rơi được người đuổi giết đằng sau, từ cửa nhỏ ở kho củi ra khỏi thôn trang.
Vừa ra khỏi thôn trang, vừa mới nhẹ nhàng thở ra, Lại Đại đã ngây ngẩn đứng chết trân ở nơi đó. Hơn mười gã đại hán đang nói chuyện phiếm, trước mặt nằm vật ngang mấy cái xác, xem ra không chỉ một mình y muốn từ kho củi bên này chạy ra.
- Người này chính là Đại Lại.
Nghe thấy có người nói câu này, một đại hán trở tay chụp lấy một thanh phác đao đi thẳng về phía Lại Đại.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lại Đại cảm thấy mình rốt cuộc chạy không thoát được rồi, lúc đại hán cầm đao cách y còn có mấy bước mới kịp tỉnh trí, khàn giọng hô.
- Ta là Phùng gia...
Đại hán kia cười một tiếng nói.
- Tiến gia hỏi thăm ngươi.
Vung phác đao bổ xuống.