Vị “Tổng gia” kia vẻ mặt hâm mộ nhìn Lê Đại Tân, cười nói.
- Đại Lê, huuynh xem như đi đúng đường rồi, làm việc cho Phùng gia có được một chức nhỏ trong doanh, bạc và đàn bà đều không thiếu.
Lê Đại Tân tiến lên cho vị “Tổng gia” kia một quyền, cười mắng.
- Mấy thứ này ở trong doanh đệ còn ít sao, bớt khóc than với huynh đi.
Cả đám đều cười to, vị “Tổng gia” kia bị đánh cũng không tức giận, chỉ nói.
- Cái trại mà đám lưu dân kia cực khổ lập nên thật không kiếm chác được gì, nhiều lắm cũng chỉ lấy người đi bán. Đệ nghe nói nữ nhân và trẻ con bên trong cũng không nhiều.
Lê Đại Tân cười nói.
- Không cần lo lắng về chuyện này, số nhân khẩu này Phùng gia cần, đến lúc đó cho mọi người một cái giá tốt, tiện thể thanh tẩy Thảo Oa Tử một chút, những thứ tóm được đều xem như là món lợi cho các anh em.
Nghe được câu nói này, đôi mắt của tất cả đều sáng lên, thái độ lại thân thiết hơn không ít. Lê Đại Tân thẳng thừng khoát tay, nói.
- Ngày mai sẽ phải động thủ, hôm nay mọi người nghỉ ngơi cho khỏe, sớm đã chuẩn bị đầy đủ rượu trắng, tối nay vui vẻ nha.
Tiếng trả lời vang lên, ai nấy đều lên ngựa chuẩn bị xuất phát. Vị “Tổng gia” vừa muốn đi theo, lại bị Lê Đại Tân kéo lại. Lúc này trên mặt Lê Đại Tân đã không còn cười nữa, mà hạ giọng nói.
- Nơi đó tường cao người đông, không dễ đánh, sẽ phải chết không ít người.
Vị “Tổng gia” nọ vẻ mặt thờ ơ nói.
- Chẳng qua chỉ là cái ổ của đám lưu dân tụ tập lại, cho dù là Triệu Tiến cấp binh khí cho bọn chúng thì có làm sao, ở dưới đao của huynh đệ chúng ta chẳng phải vẫn như heo chó sao. Đại Lê, lá gan của huynh nhỏ đi rồi.
Nói đoạn, “Tổng gia” chớp mắt, cười nói.
- Khó đánh thì càng hay, đến lúc đó kiếm thêm nhiều bạc, huynh đệ chúng ta chia.
- Chết nhiều người thì đệ làm sao giao phó?
Y liền cười hì hì trả lời.
- Chết thì có làm sao, chủ tướng còn nuốt thêm mấy chỗ trống, ông ta mừng còn không kịp.
Lê Đại Tân lắc lắc đầu, nghiêm mặt nói.
- Đừng để đến lúc đó tiếc nuối người chết. Một lát hãy cho trinh sát tản ra, bên huynh cũng phái cung mã giỏi đi theo, không được để ai đi ra ngoài báo tin.
Trên mặt Tổng gia vẫn nở một nụ cười trào phúng, nói.
- Lúc trước trong quân còn nói Đại Lê Tiểu Lý, nói huynh to gan, nói đệ cẩn thận (text gốc: tiểu tâm, tức tim nhỏ, cũng có nghĩa là cẩn thận). Sao bây giờ lại khác trước rồi?
- Lý Hòa, Triệu Tiến đó rất lợi hại, đệ chớ có khinh thường.
- Sợ cái chim ấy, tên tiểu tử Triệu Tiến miệng còn hôi sữa, huynh sợ đến nỗi như thế này sao?
Vị Tổng gia Lý Hòa kia hỏi một câu, lập tức thờ ơ nói.
- Đại Lê, huynh hồ đồ rồi sao? Nơi này cách Từ Châu rất xa, trong tay Triệu Tiến hắn có bao nhiêu con ngựa. Lúc hắn đuổi đến đây, chúng ta sớm đã càn quét nơi này sạch sẽ rồi, còn lo lắng viện quân gì nữa.
Câu nói này khiến Lê Đại Tân sửng sốt, rồi lập tức lắc lắc đầu, cười một cái rồi nói.
- Đệ nói không sai, huynh quả có chút điên rồ rồi. Mình bị làm sao rồi, sao lại hoang mang chứ?
Lý Hòa buồn bực nói hai câu.
- Là do huynh đã sống những ngày thái bình quá lâu rồi, không còn theo đám người giang hồ lăn lộn khắp nơi nữa, đến cả cái vẻ hung ác năm xưa cũng biến đâu mất. Trên lưỡi đao của chúng ta đẫm máu, không hung ác thì biết làm sao bây giờ?
Lê Đại Tân ngây người gật gật đầu. Lý Hòa đi lên vỗ vai, cười hắc hắc nói.
- Đại Lê, đêm nay chúng ta làm vài chén, nhưng chuyện phải làm cũng không làm không được. Chúng ta trở về liền phái đám sài lang hổ báo trong giới lục lâm đi.
Hai người cưỡi ngựa quay về doanh địa, mấy tên hộ vệ Phùng gia mà Lê Đại Tân dẫn theo đi đằng sau, nhỏ giọng bàn tán không ngừng.
- Lê gia của chúng ta quá nhát gan, lần này đã huy động quan binh, sao còn sợ này sợ nọ nữa.
- Ta cũng cảm thấy mất mặt. Phùng gia chúng ta dốc sức đánh, bằng hữu tam sơn ngũ nhạc đã đến đông đủ như vậy, lại còn cẩn thận đến nỗi thành ra như vầy.
- Không sai, từ đằng xa đã dừng ngựa, khom người đi qua, thiếu chút nữa bò dưới đất rồi.
- Vị Lý Hòa Lý Thiên tổng kia là thân tín của Phó tướng Lang Sơn, đội ngũ đi theo tuy không phải là gia đinh thân vệ, nhưng cũng là doanh đắc lực nhất. Có doanh này, cộng thêm người của Phùng gia ta, đừng nói là một cái trại nhỏ, cho dù trên cả đất Giang Bắc này cũng không có thành trì nào không công hạ được.
Lê Đại Tân và Lý Hòa ở phía trước tất nhiên không nghe được câu chuyện phía sau lưng. Hai người họ chuyện trò vui vẻ, nói về chuyện của Dương Châu mấy năm nay, nói về điển cố trong quân trấn Lang Sơn năm đó, tâm tình đều đã tốt hơn nhiều.
Sau khi trở về đến doanh địa, Lê Đại Tân đã tìm một chiếc xe lớn đứng lên đó, căn dặn mấy câu, thuộc hạ dưới trướng lập tức đi chào hỏi khắp nơi.
Đừng thấy đám hán tử giang hồ nhìn không vừa mắt Thiên tổng quan binh như Lý Hòa, nhưng trước mặt Lê Đại Tân lại không dám có chút chậm trễ. Bên kia chào hỏi, bên này vội vàng tụ hợp, không lâu sau xung quanh chiếc xe lớn đã tụ tập rất đông đầu mục. Nhìn thấy người đến đã khá đông, Lê Đại Tân liền giơ tay gọi Lý Hòa lên.
Lê Đại Tân cất giọng nói.
- Các vị hãy phái ra kỵ mã và cung mã mạnh nhất trong tay, quét sạch đám tuần tra xung quanh trại lưu tặc, để bọn chúng không đưa tin tức đi được, sau đó khóa chặt lại, khiến bọn chúng chui rút vào bên trong. Về phần trại đó thì đừng động đến, ngày mai chúng ta sẽ động thủ.
Tuy nói mọi người đều rất kính nể đầu mục hộ vệ của Phùng gia Lê Đại Tân, nhưng đối với thận trọng của y bọn họ vẫn cảm thấy chuyện bé xé ra to.
Có người to gan đứng dưới hô to.
- Lê gia, đám thỏ trong hang đó, chỉ ngày mai là bắt được, có đáng phải ra sức như vậy không?
Lê Đại Tân cũng không nói ra lý do của mình, chỉ đưa tay lên nói.
- Một cái đầu một lượng, năm cái đầu mười lượng, nhìn thấy đầu thì bạc trắng trao ngay.
Vừa nghe đến đây, phía dưới lập tức xôn xao, nhưng lại không ai hỏi điều này có phải là thật hay không, ai mà không biết Phùng gia có tiền. Sau một hồi ầm ĩ, mọi người đều xoay người chạy về phía doanh địa của mình, phái người ra. Đây quả là một cơ hội tốt để phát tài. Về phần trại lưu dân kia thì có cao thủ gì đâu, chẳng qua chỉ là heo dê đợi làm thịt, một miếng thịt nằm trên thớt.
Cũng có người ở dưới nói một cậu “Lê gia đây là mãnh hổ vật với thỏ”.
Tiếng hò hét liên hồi, trong ngoài doanh trại loạn thành một mớ, rất nhiều người lên ngựa la hét chạy về phía trại lưu dân.
Về phần bên phía quan binh đã sớm nhận được hiệu lệnh, ba mươi mấy gã hán tử nhanh nhẹn lưng đeo cung ngồi trên ngựa, chạy ra ngoài doanh trại. Bọn họ cũng chưa vội vã ra tay, chỉ tản ra đi theo sau.
Lê Đại Tân nói với Lý Hòa một câu.
- Chuyện binh đao, dù sao vẫn phải cẩn thận một chút.
Lý Hòa vẫn chưa trả lời, mà lại nhìn thấy một người trẻ tuổi từ trong trướng đi ra. Lý Hòa cười lạnh một tiếng, nói.