Hoạn quan có quyền thế đều có phủ đệ nô bộc ở ngoài cung, hơn nữa còn là thông lệ.
Ngô công công trong kiệu trả lời.
- Hồi cung, quan lại đấu đá kịch liệt, sự tình toàn bộ vứt sang đây, bên trong rất là bận rộn.
Người tùy tùng hô to, kiệu phu dạ rang, người tùy tùng lại ghé vào chiếc kiệu hỏi.
- Công công, Vương ngự sử đó rốt cuộc đang tính toán điều gì, sao trông như không đi cùng đường với những quan lại kia?
Bên trong kiệu yên lặng một hồi, liền truyền đến một tiếng cười khe khẽ, Ngô công công chế giễu.
- Vì cái gì, chẳng phải là vì con trai của y đó sao. Vương gia y có một đại cục diện ở Từ Châu, đến lão Dư ở Phượng Dương cũng kinh ngạc, hiện tại lão Dư kia đang náo động ở Đông Xưởng kìa.
- Chẳng phải Dư công công là một vật cản lớn hay sao? Công công, chuyện này có cần phải xen vào không? Vương ngự sử đó còn chưa nhắc đến…
Ngô công công chầm chậm nói.
- Xen vào chứ, đương nhiên là phải xen vào. Lúc cha nuôi sắp chết, cái lạnh lẽo đó ta còn nhớ rõ, cũng chính là lá thư đó khiến lão nhân gia ông nở một nụ cười, hơn nữa vừa nãy y dám nói ra chữ đồng môn, dựa vào câu nói này, ta cũng phải giúp một tay.
Ngô công công cười, nói một câu.
- Phòng văn thư đã đánh tiếng, những nha môn khác vẫn phải nể mặt.
Ti Lễ Giám đứng đầu hai mươi bốn nha môn trong cung, mà phòng văn thư là một khâu cơ yếu nhất Ti Lễ Giám, hoạn quan vào được phòng văn thư, chẳng khác nào tiến sĩ được vào Hàn Lâm viện, vô cùng cao quý, tháng ngày sau này có hy vọng rất lớn được làm Thái giám. Những người này ra mặt đánh tiếng, các nơi đương nhiên sẽ nể mặt.
Người tùy tùng nọ không lên tiếng, chỉ chạy chầm chậm theo, nhưng trong lòng y đã hiểu. Vị công công nhà mình tuy nói đã vào phòng văn thư làm chút chuyện, nhưng ở ngoại triều lại không có người bằng hữu nào đáng yên tâm. Nơi chốn yếu địa như phòng văn thư của Ti Lễ Giám, nếu như không quen biết người ngoại triều, nhất định sẽ gặp phiền phức. Vương Hữu Sơn tự dẫn thân tới chắp mối, chính là hai bên hảo hợp, song phương nhanh chóng đến với nhau.
Tình hình thực đúng là như vậy, nhưng lại không tiện nói ra, bên ngoài trông như là Vương Hữu Sơn đã mắc nợ một ân tình rất lớn, vị Ngô công công tự bản thân mình cái gì cũng tốt, chỉ là trong cung trước giờ đều quá thuận lợi, quá sĩ diện rồi.
Võ phu Từ Châu đã bắt đậu kết đội dũng mãnh tiến vào phủ Hoài An, bên phủ Hoài An có người nén cơn giận, có người lại không chịu đưa cục diện của mình ra, nên không tránh khỏi một phen sống mái.
Thổ hào ở vùng Bi Châu, Tuy Ninh, ở quê hương mình lại cấu kết với quan phủ, tráng đinh huy động được trong tay rất nhiều, sao không đối phó được đám mọi rợ Từ Châu điên khùng này cơ chứ.
Nhưng sự tình lại không như bọn họ nghĩ. Trước hết quan phủ đều coi trọng tiền bạc, trước khi đám người Từ Châu này đến, trước đó sai người đánh tiếng với quan phủ, hứa hẹn rằng sẽ theo thông lệ chia một đến hai thành, cứ thế quan phủ sẽ khoanh tay đứng nhìn. Vả lại từng nhà từng hộ đối phó mấy mươi đến cả trăm người, sau đó sẽ có mấy trăm người cưỡi ngựa xông đến, những đội nhân mã hung thần ác sát võ nghệ thuần thục, hơn nữa không cần trồng trọt làm lụm, nhà nào cũng không đối phó nổi, rất nhanh sẽ bị san bằng thành bình địa.
Đối lập với Bi Châu đâu đâu cũng hỗn loạn, Từ Châu thì yên tĩnh lạ thường, cũng chỉ có những vùng đất tiếp giáp với Bi Châu sẽ thường xuyên có vài trận chiến. Vì những đội ngũ vận chuyển muối lậu đều có đi không có về, nên bên phía phủ Hoài An căn bản không biết tình hình bên đây, mặc dù người Từ châu đang ở vùng Bi Châu và Tuy Ninh đánh đến trời long đất lở, nhưng giống với đội ngũ buôn muối vẫn cho rằng nhà mình bình yên không phải lo.
Về phần số người Từ Châu trong cảnh nội phủ Hoài An, trước mắt vẫn đang bận chiếm đoạt địa bàn và quét sạch kẻ địch, không màng đến đội ngũ trên quan đạo. Chỉ có điều địa giới Từ Châu theo dõi rất chặt chẽ, có một chiếc xe đến thì phải nộp bạc của một chiếc xe.
Cái yên tĩnh của Từ Châu và cái hỗn loạn của phủ Hoài An cũng có liên can với nhau. Võ phu dũng mãnh hiếu chiến của Từ Châu đều đã đi đến phủ Hoài An, nên trong vùng dĩ nhiên không còn nhiều phong ba như vậy nữa.
Mà đến cả Hà Gia Trang, khởi nguồn của mọi chuyện, đều vẫn như bình thường, binh sĩ của Triệu Tự Doanh vẫn luân phiên huấn luyện như cũ, người vào vào ra ra cũng chỉ có đội nhân mã còn có hán tử giang hồ có kết minh.
Bên ngoài nhìn vào thì bình yên, nhưng tình cảnh căng thẳng bên trong chỉ có người trong cuộc mới biết. Những ngày này chuồng ngựa có lẽ là nơi cực khổ nhất, Đổng Băng Phong không mang theo đội nhân mã của Triệu Tự Doanh lên đường, mà là thú cưỡi của đội nhân mã ở Hà Gia Trang được nuôi nấng theo kiểu thời chiến, trong thức ăn cho thêm lương thực, ban đêm cho ăn thêm, giúp ngựa đủ béo tốt.
Nếu chỉ có hơn hai trăm con ngựa của đội nhân mã Triệu Tự Doanh thì còn đỡ, ngoài nơi đây ra, ngựa các nơi cung ứng còn thừa lại cũng đều được thu thập đến đây không ít, tổng cộng có đến gần năm trăm con. Triệu Tự Doanh không chỉ cấp bạc cho chủ ngựa, hơn nữa còn gánh vác cả cỏ khô. Khoảng vào mùa này, lương thực dùng cho ủ rượu cũng không nhiều hơn tiêu hao để nuôi ngựa.
Binh sĩ biết cưỡi ngựa trong Triệu Tự Doanh, bất kể có ở trong đội nhân mã hay không đều phải ghi vào sổ, nhưng phần lớn người xuất thân là lão binh Triệu Tự Doanh đều biết cưỡi ngựa, số người biết cưỡi ngựa trong bốn đội Thân Vệ hiện tại cũng không ít, tính ra cũng nhiều.
- Đối với quan trường mà nói, thứ hắn nhìn không phải là người nào cho hắn bạc hay lợi lộc, mà hắn chỉ nhìn vào bạc và lợi lộc đó. Chỗ dựa trên quan trường của Phùng gia quả thật không ít, nhưng chúng ta đã đánh bại bọn họ, chỗ tốt phải đưa ra thì một phần cũng không thiếu, thậm chí còn tăng thêm, như vậy sẽ không có người đến tìm chúng ta gây phiền phúc, cho dù là có, cũng là thế lực đơn bạc, tiếp tục thu thập thì được thôi.
Ở trong phòng, Triệu Tiến chậm rãi nói. Mỗi ngày huấn luyện điều động, sau giờ cơm trưa thì nghỉ ngơi một chút.
Ngoại trừ Đổng Băng Phong dẫn đội nhân mã chặn đường xe chở muối, và Cát Hương luôn túc trực, thì những người khác đều ở trong phòng nghỉ ngơi. Triệu Tiến cười tiếp tục nói.
- Lúc đi đến bước đó, thì phải làm phiền Vương thúc ra mặt rồi, có một người đức cao vọng trọng như Vương thúc ra mặt, mọi người cũng có một bậc tam cấp để bước xuống. Vương thúc đã đánh tiếng, thì Phùng gia và chúng ta chỉ còn cách giáp gặp nhau đụng binh đao, mà động vào đao thương, huynh đệ chúng ta có sợ ai?
Mọi người đều bị lời nói này của Triệu Tiến khiến cho hào hứng dâng cao. Vương Triệu Tĩnh cũng không kìm nổi mà gật đầu, Như Huệ cười nói.
- Khoái mã truyền đến phong thư này của Vương đại nhân đúng lúc vô cùng. Chúng ta động thủ ở phủ Hoài An, thế lực các nơi cuốn vào nhất định sẽ rối như tơ vò, phiền phức vô cùng, nhưng có phong thư này của Vương đại nhân, lập tức trở nên rất đơn giản, mọi người đều đang chờ chúng ta và Phùng gia phân thắng bại.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh nhìn nhau cười, bọn họ đương nhiên hiểu ý của Như Huệ. Vừa rồi trong lời nói của Triệu Tiến dường như hạ thấp hữu dụng của bức thư từ Vương Hữu Sơn, Như Huệ đang giải thích thay cho Triệu Tiến. Tuy nhiên trong cuộc công chiếm phủ Hoài An vào tháng chạp, tất cả những người có bối cảnh trên quan trường đều đang đắn đo suy nghĩ.
Bên trong đang trò chuyện, thì bên ngoài tiếng bước chân vang lên, có người ở ngoài bẩm báo.
- Lão gia, đã bắt được bốn tên thám tử.
Triệu Tiến ngừng nói, chế giễu.
- Cuối cùng cũng đến, nếu như không có mấy tên thám tử này, ta còn cho rằng Phùng gia chỉ biết ngu ngốc giơ mặt chịu đòn.
Mọi người đều cười phá lên, nhưng lại đứng lên theo, đối với chuyện như thế này, không được có chút nào lơi lỏng.
Chợ phiên trong Hà Gia Trang không có gì thay đổi, thậm chí nhờ xây dựng nhiều cửa hiệu, trở nên thịnh vượng phồn vinh hơn cả năm Vạn Lịch thứ bốn mươi bốn. Từ Châu vệ có mấy cửa tiệm ở đây, khách thương thường xuyên đến đây mua danh tửu Hán Tỉnh nhìn ra cơ hội buôn bán của nơi này, liền mở tiệm bán buôn, mỗi lần vận chuyển hàng đến đây, thì vận chuyển rượu đi, kiếm được ngân lượng từ hai phía.
Ngoại trừ những thứ đó cắm xuống đám thương nhân làm ăn buôn bán, tiểu thương bốn thôn tám làng cũng đang chạy tới. Người ở đây đủ nhiều, buôn bán cũng tốt, ngày nào số mạng tốt, nói không chừng còn được Triệu Tự Doanh chọn mua, giá cả cứ như thật mà báo ra, chốc lát đã bán sạch.
Trong dòng người và hàng hóa mỗi ngày cứ ra ra vào vào, trông vô cùng thịnh vượng phát đạt, nhất định sẽ có người nghĩ ra rằng lẫn vào trong đám đông ra vào sẽ không bị để mắt tới, nhưng không ngờ nơi này là một cục diện ngoài lỏng trong chặt. Lão giang hồ trong thành ngoài thành được điều đến đây không ít. Làm việc cho Tiến gia, không chỉ vinh dự vẻ vang, mà lợi ích nắm được vào trong tay cũng không ít, mọi người đều tận tâm tận lực mà làm.
- Tiến gia, tiểu tử này gánh một quang gánh giả làm người bán hàng rong. Tên này quả thật là đầu đất, người bán hàng rong sao lại đến thôn trấn lớn thế này, đều phải đi đến thôn nhỏ mới làm ăn được chứ.
- Tên này giả dạng làm thương nhân bán dạo bình thường, nhưng cõng hàng trên lưng lại không đi đến chợ phiên, mà chỉ đi vòng quanh doanh địa.
- Hai tên này giả trang làm ăn mày, bọn chúng cũng thật hồ đồ, không biết rằng ăn mày không dám đến đây.
Người tuần tra bên ngoài nói rõ tường tận, bốn người bị trói gô lại đều trông thất thần, vốn cho rằng Triệu Tiến là một thổ hào ở quê, Hà Gia Trang có phòng bị sâm nghiêm đến mức nào thì cũng là thị trấn nhỏ tập trung dân cư. Nhưng không ngờ nơi đây chỉ có doanh địa huấn luyện và chợ phiên, căn bản không có cơ hội để lợi dụng. Hơn nữa, vốn cho rằng chắc có lẽ lẫn trong đám người là đến được gần quan sát, không ngờ lại bị người ta ngay lập tức bắt giữ.
Lưu Dũng quay đầu nhìn Triệu Tiến một cái, tiến lên mở miệng nói.
- Có đồng lõa thì mau nói ra, có lẽ đổi lấy được một con đường sống.
Mấy người trẻ khoảng mười mấy tuổi, lại tùy ý nói chuyện như thế, không phải là nghe danh vùng đất Từ Châu đã lâu, rất khó mà có lòng kính nể.
Một người trong số đám người đang quỳ dưới đất, là tên ăn mặc như người bán hàng rong, lao thẳng đến trước mặt Triệu Tiến nhổ một ngụm nước bọt, hung hăng nói.
- Thức thời thì thả bọn ta ra, bằng không…
Chưa kịp dứt lời, Lưu Dũng đã rút chủy thủ ra đâm vào ngực gã, sau khi rút ra liền ngã vật dưới đất, y quay đầu hỏi ba tên còn lại.
- Không còn lời nào để nói sao?
Một tên ăn giả dạng ăn mày lắp bắp nói.
- Vị đại gia này, tiểu nhân là đến chỗ phú quý kiếm miếng ăn, không biết đồng lõa gì cả.
Lưu Dũng lắc lắc đầu, ngay sau đó ngoắc tay, gã hán tử đằng sau tên ăn mày trực tiếp đưa tay vặn gãy cổ y, trong nháy mắt dưới đất đã có hai tên nằm xuống.
Phùng gia và Triệu Tiến đấu nhau, tạm thời chưa nói đến việc hai bên thổ hào, thực lực của Phùng gia lại mạnh hơn Triệu Tiến nhiều, đám người trẻ tuổi như Triệu Tiến nhất định sẽ kiêng kỵ, hơn nữa mấy tên thám tử này cũng có lẽ xem như được đối đãi tốt, hai nước giao tranh không chém sứ, sẽ không hạ thủ quá tuyệt tình.
Ai mà ngờ được, bắt xong vừa nói được hai câu, thì đã làm thịt hai tên, sát tâm này không khỏi có hơi quá nặng.
Tên thương nhân bán dạo lắp bắp nói.
- Tiểu nhân, tiểu nhân, thật sự không biết gì cả.
Lưu Dụng lau chùi thanh chủy thủ lên y phục của một người đứng bên cạnh, rồi khoát tay nói.
- Mấy tên này nhốt vào trong sọt, mang vứt xuống Hoàng Hà, đừng quên bỏ thêm mấy tảng đá bên trong.
Mấy gã hán tử hét to, kéo lê người đi, đến lúc này, hai tên thám tử kia đã suy sụp, liều mạng giãy giụa, khóc la om sòm, bên ngoài còn có ba người, có một người còn là đại thẩm.