Người này dũng mãnh, né hắn ra, từ chỗ khác xông ra. Tất cả cũng không muốn đánh bừa, ngay cả người đằng sau tiến vào cũng biết rõ đi theo đại đội, nhưng bên cạnh đi không được. Chỉ nghe thấy 'bộp, bộp, bộp' tiếng bước chân nặng nề vang lên, một gã đại hán to béo đã nghênh đón, khoác áo giáp nặng, hai tay cầm đao, nhìn giống như che chắn hết cả đường đi.
Tránh không khỏi chỉ đành phải đánh, có người cầm búa bổ tới, cho dù trên người có mặc giáp đi nữa, dùng búa cũng nện tan, nhìn người này thân hình to béo thế, đích ngắm cực lớn, tay chân cử động khẳng định sẽ không quá nhanh.
Chỉ có điều bọn chúng sai lầm rồi, búa còn chưa có nện trúng, hán tử to béo này trong tích tắc đã vặn người dồn sức vung đao, trường đao gào thét chém xuống.
Ai cũng không ngờ được sẽ mau đến cỡ này, ngay cả búa cũng không kịp vung lên đón đỡ. Gã ngăn đỡ trước mặt hán tử to béo đó gần như nửa thân người đều bị chém rời, máu nóng ngập ngụa phun trào ướt người đồng bọn bên cạnh, đồng bọn thậm chí không màn tới kẻ địch trước mặt, bị cảnh tượng máu huyết phun khắp cả người làm cho si ngốc rồi.
Hai bên đã là dùng binh đao nói chuyện, vật lộn chém giết, nào có chỗ cho chần chừ như vậy, lưỡi đao của hán tử to béo kia lướt qua một lượt, hai bả vai quét ngang, lại một cái đầu rơi xuống đất.
Chỗ nào moi ra được hạng người như vậy, kẻ sử mâu trước đó đã là trăm người không địch nổi, sao vị dùng đao này cũng dũng mãnh như vậy?
Trong chốc lát ngắn ngủi, đã bị giết xấp xỉ chục tên, lòng dạ hiếu chiến, liều mạng đánh nhau, tranh cướp gì gì đó đều tiêu tan, có người vứt bỏ binh khí quỳ ngay trên mặt đất có người quay đầu bỏ chạy, còn có người phát từ trong miệng ra tiếng tru không thành âm điệu gì, tiếp tục vọt tới.
Người quỳ cầu xin tha mạng nọ lời còn chưa ra khỏi miệng, trường mâu đã đâm xuyên qua cổ họng. Người quay đầu bỏ chạy kia mới chạy được hai bước, một hán tử nhanh nhẹn tay xách phác đao đuổi theo, dâm thẳng qua từ sau lưng. Kẻ đã nổi điên rồi kia, ngay lập tức bị Trần Thăng một đao chém bay đầu.
Cung thủ lúc này cũng đã cầm lên đao thương, chỉ có Đổng Băng Phong và Trang Lưu trong tay còn cầm cung tiễn, cũng chỉ có bọn họ mới nắm chắc được trong khoảng cách chật hẹp nhắm chuẩn xác, vả lại không đả thương lầm người.
Theo khoảng cách này, mở cung cũng không trương ra được rộng, nhưng sáu phần cũng đủ giết người, bọn cưỡi ngựa không ngừng nhảy vào cũng tới gần không đặng, bởi vì bên cạnh hai người này có chừng mười thanh trường mâu che chở, bằng vào đao búa trong tay vốn dĩ không cách nào tới gần đằng trước.
Tình cảnh chiến đấu ác liệt nhất ngược lại là bên phía Lưu Dũng, mấy kẻ xuất thân giang hồ đều dựa vào bên phía y. Binh khí chế tạo ra của Triệu Tự Doanh là trường mâu và nhạn linh đao, nhưng lần này ra ngoài, một đám người đội Nội Vệ chiêu mộ đều cầm binh khí tiện tay, chẳng khác gì ngoài đao búa, cũng giống như đám người cưỡi ngựa đuổi theo này, đôi bên thật sự là chém giết như thành một bầy.
Trong tay Lưu Dũng đã sớm đổi thành phác đao, một hán tử đen gầy bên cạnh đi đứng còn có chút không thuận tiện, tay trái cầm một thanh nhạn linh đao, cử động rất không liền lạc, mấy người còn lại thì là vây xung quanh hán tử đen gầy này và Lưu Dũng.
Lẽ ra hán tử đen gầy kia là phiền phức của đội ngũ, nhưng kẻ bước tới muốn chiếm được lợi cũng không có kết cục tốt, bả vai gã không ngừng mấy động, mỗi một lần ra tay, đều có người kêu thảm ngã xuống, lại nhìn sang người ngã xuống, nơi hốc mắt và cổ họng đều bị phi tiêu cắm vào.
Có tên riêng lẻ xông lên, một người đối mặt sáu bảy chục thanh binh khí, ai nấy còn đều là hảo thủ, chưa kịp trở tay đã bị chém lăn nhào trên đất.
Hơn mười cỗ thi thể rất mau đã nằm ngang trên đất, rốt cuộc không còn ai dám nhích tới gần nữa rồi.
Hán tử đen gầy phóng ra phi đao kia chính là Nhiếp Hắc. Hảo thủ đội Nội Vệ chiêu mộ thường thường phải ẩn giấu thân phận, nhưng lần này tới Thảo Oa Tử phải cần có những người giang hồ dạn dày từng trải đó. Nhiếp Hắc mặc dù xuất thân Văn Hương Giáo, hiện giờ đã được tín cậy, cũng bị điều tới.
Đi theo làm việc, dĩ nhiên thân phận không cách nào ẩn giấu bí mật, song đòi hỏi lần này phải vạn phần an toàn, thân phận rất nhiều người bại lộ cũng chẳng màn tới nữa.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ dũng mãnh, bọn gia đinh cũng không yếu kém. Cùng tới lần này đều xuất thân từ lão gia đinh, võ nghệ trường mâu và liên thủ chiến đấu rất là linh hoạt thuần thục, chính là được tôi luyện qua trong mấy lần huyết chiến, tràng diện trước mắt này không mảy may hoảng loạn, một đội ba tới năm người, chiếu ứng lẫn nhau nâng mâu đâm giết.
Chỗ đất trống bên trong vòng vây xe ngựa đã chật hẹp, ba tới năm thanh trường mâu nâng ngang thúc tới, quả thật muốn né tránh cũng không được, có kẻ bị bức tới bên cạnh xe ngựa, sau đó bị trường mâu đâm chết ở nơi đó.
Đội ngũ này của Triệu Tiến tụ lại thành trận, lúc tản ra chiến đấu là mạo hiểm nhất, nhưng lúc tất cả mọi người tản ra giết địch, thắng bại đã chắc chắn rồi.
Đám tập kích cưỡi ngựa mà tới này cũng không phải tử sĩ, đồng bọn vừa tiếp chiến xông lên đi đầu thì đồng loạt tiêu đời, vừa mới rồi bên ngoài đã bị bắn chết mấy chục người, chốc lát ngắn ngủi hao tổn hơn kém gần một phần tư, hơn nữa người xông vào trước nhất đều là kẻ liều mạng dũng mãnh cả đấy.
Vừa rồi bị giết ở bên ngoài, còn ôm ảo tưởng xông vào đánh giáp lá cà sẽ thắng được, hiện giờ đã biết rõ đụng trúng ngay cửa sắt, ai còn dám tiếp tục chịu chết.
kẻ đã nhảy vào tranh trước đẩy sau trèo lại ra ngoài, nghe bên trong người quen kêu thảm thiết liên thanh, người ở bên ngoài đã không dám xông vào bên trong nữa rồi.
Đúng lúc này, bên ngoài lại có tiếng kêu vang lên sợ hãi, người trong xe ngựa vây quanh nghe thấy được tiếng vó ngựa rầm rập chạy ngang qua bên kia.
Bên ngoài tiếng khóc tiếng mắng nhiếc liên thanh.
- Chạy mau!
- Ai sắp đặt cục điện này
Bọn Triệu Tiến sau khi quét sạch tàn quân, thuận theo khe hở giữa xe ngựa nhìn sang, trông thấy mấy tên trộm cướp bên ngoài kinh hồn tán đảm lên ngựa, bất chấp tất cả chạy tứ tán bốn phía.
Cái gì cỏ khô đất tuyết có hố bùn đầm lầy một khi xẩy chân bước vào sẽ là tử địch, ai cũng chẳng màn tới nhiều làm gì nữa, hiện giờ chạy được mới là khẩn cấp.
Tốn công sức chốc lát, tiếng chém giết loạn xà ngầu xung quanh yên ắng trở lại, chỉ còn lại những người bị thương rên la thảm thiết còn có mấy người may mắn sống sót quỳ xuống dập đầu xin tha mạng ở nơi đó, bọn dẫn đường biết rõ nấp kín ở gầm xe, những bọn trộm cướp kia cũng biết rõ nên trốn ở bên dưới.
Bên ngoài có người nâng cao giọng quát to.
- Lão gia, bên ngoài đã không còn bọn giặc tụ tập, bình yên vô sự rồi.
Triệu Tiến gật đầu.
Lần này hắn không có trèo lên xe ngựa, mà sắp đặt bọn gia đinh đẩy xe ngựa ra, bọn họ đi thẳng ra bên ngoài. Bên trong thây ngã đầy đất, bên ngoài một mảnh bừa bộn, mười mấy gã kỵ binh Triệu Tự Doanh vừa mới rời đi đang ở trên ngựa, trên mặt đều có vẻ cao hứng phấn chấn.