Lê Đại Tân thở dài nói.
- Ở trong quân cũng bị ức hiếp, ở Phùng gia đây, ít nhất làm cho vợ con no ấm, tháng ngày sau này còn có tiền đồ, không cần liếm máu đầu đao để sống qua ngày như thế.
Cho dù là đám quân ô hợp cướp đường mã tặc này, cũng biết trước khi tấn công phải chỉnh đốn đội ngũ, lời ban nãy của Lê Đại Tân đã châm ngòi khiến bọn họ một phen thấp thỏm không yên. Kẻ nào trước kẻ nào sau hơi có chút tranh giành nhau, nếu trại ngay tức khắc bị hạ được thì người nào ở phía trước sẽ có được lợi lộc càng lớn. Về phần người chết, chết vài người cũng chỉ là chết vài người, một đám người hơn chục trên trăm đấy, chung quy chưa đến nỗi đều xui xẻo nhiều như vậy, bọn đầu mục lẽ dĩ nhiên sẽ núp ở phía sau.
Không biết người nào đó thét to, mấy trăm người bắt đầu đi về phía trước, khoảng cách sắp lại gần hai trăm bước, mọi người lo sợ rơi lại đằng sau, ai nấy đều càng chạy càng nhanh. Cả đội ngũ bất chấp tất cả cuốn tới phía trước, bọn cung thủ lại không gấp không vội theo ở phía sau. Cung thủ đám cướp đường mã tặc kia muốn bước nhanh theo, nhưng nhìn thấy đại đội cũng như bên này, cũng đi chậm lại. Dù sao kẻ biết bắn tên cùng cưỡi ngựa, khi chia của cải đa phần đều phải nhiều hơn một phần hai phần lợi lộc.
Khi cách một trăm năm chục bước thì bắt đầu chạy, khi chạy bước chân hăng hái, nhưng thoáng qua mấy chục bước đã thấy chân nặng thở hồng hộc. Lúc còn hơn trăm bước sức lực cũng đã yếu đi không ít, nhưng xung phong cũng đã xông lên rồi, kẻ phía sau mới đầu bước chân chậm chạp, bây giờ ra sức muốn chen lên phía trước, người phía trước lại không dám chậm lại, cứ như vậy ầm ĩ vọt tới.
- Không được bắn tên.
Trương Hổ Bân trên đầu tường khản giọng hô to. Vài trăm người trước mắt này đúng là bia ngắm bắn tốt nhất, đã có cung thủ kềm nén không được đứng lên, nhưng Trương Hổ Bân vừa hô to, vừa bảo thuộc hạ đi quát thét, bọn cung thủ cũng chẳng hiểu tại làm sao. Sau khi ngồi xuống cũng đều cảm thấy lúc trước đã quá xem trọng liên trưởng trẻ tuổi này.
Tấm chắn tường trại không rộng, không có cách nào để đặt nồi và bếp nấu nước, nước sôi cứ như vậy từng thùng được xách lên, tiếng hò hét bên ngoài ngày càng gần, nháy mắt đã thấy đến trước mặt rồi.
- Giội!
Trương Hổ Bân hét to một tiếng, đứng dậy đem một thùng nước sôi giội ra ngoài, mọi người làm theo.
Y nắm thời cơ thực sự không sai, kẻ địch vừa xông lên, vừa mới đạp chân lên chiến hào lấp bằng liền bị nước sôi hắt thẳng xuống.
Tiếng kêu thảm thiết nhất thời vang lên, có người khuôn mặt lập tức đỏ bừng chín hết một nửa bên má, ở đó như phát điên đưa tay bụm lấy giãy giụa, hơn nữa tiết trời thật không được coi là ấm áp, mọi người mặc y phục thật dày, nước sôi thấm vào bên trongo, trong lúc nhất thời cởi cũng chẳng được quả nhiên là thống khổ vô cùng.
Người trước mặt ngã xuống, phía sau nhất thời không hãm lại được, liền theo người phía trước cứ như vậy đi lên, nước sôi đã sớm được sửa soạn chu toàn, thùng gỗ, chậu gỗ đổ thẳng xuống, tiếng kêu thảm thiết không ngớt, hơi nóng đau nhức, sau khi mấy chục người bị bỏng nóng mà chết, bước chân đại đội cuối cùng cũng ngừng lại.
Trên tường trại vang lên một hồi tiếng hoan hô, từ khi bắt đầu lấp chiến hào mọi người bị đè nén, đến bây giờ cuối cùng cũng thở ra được.
Trương Hổ Bân lại hét to.
- Nằm xuống hết, nằm xuống hết.
Nghe bên trong có tiếng hoan hô lại nhìn thấy đồng bọn phía trước co giật kêu thảm thiết như vậy, những bọn cướp đường dã man kia tức giận đến sôi máu, có người lớn tiếng hét lớn.
- Sai bắn tên ngăn chặn đầu tường, chúng ta cùng xông vào.
Gần trăm cung thủ ở phía sau lúc này mới chậm rãi nhích tới gần, sắp xếp thành đội, ước chừng khoảng cách sau đó mới cùng nhau giương cung lắp tên.
Nhiều cung thủ bắn một lượt, sắc mặt mọi người trên tường trại cũng thay đổi, Trương Hổ Bân hét lớn bảo mọi người né tránh hướng mũi tên bắn đến, cây cỏ khi xây dựng lều cũng được lợi dụng, biến thành thuẫn rơm che đỡ mưa tên này.
Bên trong trại còn không có tản ra, tiếng rít xé gió bên ngoài đã vang lên, cơn mưa tên hạ xuống, người trên trại tường đều có ván gỗ và vật che chắn, phương vị góc độ lại vừa hợp, chỉ có tầm hai ba người bị thương, nhưng cũng có người bên trong trại không né kịp nên xui xẻo.
Cỏ kia và thuẫn bài rơm kia dùng thân trúc ghép thành phòng hộ dù sao cũng có hạn, góc độ sai ngay lập tức sẽ bị mũi tên xuyên qua, liên lụy người phía sau cũng bị bắn trúng, cũng may sớm đã tản ra không ít, mặc dù như vậy nhưng tiếng kêu thảm thiết ở mọi nơi vẫn vang lên.
Bọn người luyện võ Từ Châu vốn đã có chút luống cuống, không ít người lo lắng quay lại, khiến cho bọn họ không nghĩ tới chính là lưu dân bên trong trại chẳng hề hỗn loạn, có người khiêng người bị thương đi, dưới xe ngựa ở bên trong trại cũng che giấu đầy người.
Trương Hổ Bân quay đầu nhìn một chút, lại chuyên tâm nhìn ra phía ngoài, trong lòng y tràn đầy kính nể đối với Triệu Tiến, mọi chuyện đều có dự liệu tính toán. Trước khi tới bên này, lưu dân đã diễn luyện thật nhiều lần rồi, ngay cả trong trang viên Vân Sơn Tự cũng xây dựng một trại gỗ, bắt chước cảnh gặp phải kẻ gian công kích đối phó làm sao. Tuy nói rằng bọn lưu dân vẫn còn hoang mang như trước nhưng bọn họ vẫn biết nên làm như thế nào, như vậy sẽ không loạn càng thêm loạn.
Nghe tiếng kêu thảm thiết cùng hỗn loạn bên trong trại, bị nước sôi giội đau, sĩ khí bọn cướp đường mã tặc lập tức hưng phấn hẳn lên.
Bọn cung thủ lại giương cung lắp tên, bọn họ có không ít người là kẻ trong quân luyện ra, mũi tên bắn vô cùng xa, bắn ra lượt đầu tiên, mọi người đều từ tốn sửa soạn bắn ra mũi tên thứ hai. Một tiếng gào théo, mưa tên lại vãi ra.
Mọi người trên tường trại lần này che chắn đầy đủ, liền lấy thân mình áp sát tường trại, đầu cũng không dám ngẩng lên, người bên cạnh Trương Hổ Bân lại nói.
- Trương đầu lĩnh, cứ như thế này mãi chúng ta không cần đánh đã thua rồi.
Trương Hổ Bân lập tức mắng lại.
Nói nhảm, nếu như chỉ bắn tên như vậy ngược lại càng tốt, chúng ta trốn như vậy cũng chu toàn chút ít, còn có dư mũi tên để dùng.
Lều cỏ bên trong trại là có lề lối đấy, thời điểm đào móc đã có suy xét đắn đo, khi trốn vào thì không cần lo lắng tên bắn ở bên ngoài, thật phải phòng ngự mưa tên không dứt như vậy, còn bù đắp được mũi tên cho bên trong trại vốn dĩ dự trữ không nhiều.
Nhưng Trương Hổ Bân cũng biết đây là hy vọng hão huyền, đến phút cuối cùng nhất định là phải giao chiến đao thật thương thật, chẳng qua trước đấy ít nhất còn phải bắn ra ba lượt tên.
Không chỉ Trương Hổ Bân nghĩ như vậy, cung thủ bên ngoài cũng nghĩ như vậy, cơn mưa tên đợt thứ hai bắn ra xong, lại giương cũng lắp tên, lần này không đợi bắn ra, từ bổn đội bên kia đã có người chạy tới, ở trên ngựa quát to.
- Đã trấn áp được tường trại, để các huynh đệ xông lên đi. Bên trong bị thương quá nhiều, chẳng phải là không kiếm tiền vừa mất thú vui à.
Nghe nói như thế, bọn cung thủ đều lỏng dây cung, vừa rồi cung thủ bắn như mưa áp chế, khiến chí khí đám người trộm cướp dũng mãnh gặp cản trở kia lại cao lên, thanh âm người từ bản đội đi ra hô lên nọ không nhỏ, phía trước cũng nghe được rõ ràng, không biết ai đó hét to một tiếng.
- Đánh vào đi, mọi người đem toàn bộ khí giới trên người ra.
- Đánh vào đi.
Vừa nghĩ tới việc vào bên trong muốn làm gì thì làm ánh mắt mọi người đều đỏ lên, gào thét loạn lên, bắt đầu phóng tới.
Tường trại cao hơn một người, ván giẫm và thang đáp lên, lại là một phen tranh nhau lên trước, tường trại bây giờ không có một ai ngoi đầu lên, lục lâm tầm thường liều mạng chém giết nhau nào có gần trăm cung thủ bắn một lượt, hơn nữa còn là cầm quân cung bắn thẳng lên trời, cho dù trên đầu tường có nước sôi thì bây giờ cũng nguội cả rồi. Giết tới.
Xông lên đầu tiên đều là hạng người dũng mãnh, cầm đao búa nhảy lên thang, ván giẫm, mắt thấy sắp bay qua được đầu tường, lập tức suồng sã, vui sướng được rồi. Đầu tường đột nhiên có một loạt người đứng bật dậy, tất cả đều cầm trong tay cây gậy trúc được vót nhọn, coi dấu vết bên trên gậy trúc hẳn là đã hung qua lửa, người nào trèo lên tường liền đâm tới.
Mỗi một cái thang, ván giẫm đều có ba cây thương trúc tiếp đón. Ai cũng nhìn ra được, sắc mặt người cầm thương trúc đầy kinh hãi, thân thể cũng đang run rẩy, nhưng một cây thương trúc kích cỡ bé như nắm tay, dài chừng mươi thước. Những hảo hán giành lên trước đều cầm đao búa để cho tiện, dài nhất cũng chẳng có gì khác ngoài phác đao, đó mới dài chừng năm thước sáu thước, căn bản với không tới người khác.
Có người tay chân không chậm, thân thủ cũng tốt, giận dữ quát một tiếng, đao sắt trong tay chém thẳng chẻ đôi thương trúc, tiếp đó vung lên đánh sang hai bên, lại ngăn đỡ được hai cái khác. Mới tiến thêm được một bước, cây thương trúc bị chẻ làm hai nửa kia lại đâm sang. Chém đôi rồi vẫn có đầu nhọn như trước, vẫn đâm giết được.
Vị này không nói tới bản lĩnh tốt, còn mặc áo da, thương trúc đâm tới, kịp thời nghiêng người né sang, thương trúc làm ra một lỗ hổng trên áo da của gã, thân thể đang trên ván giẫm vừa lảo đảo, còn chưa kịp ổn định lại, hai cây thương trúc bị gã gạt đỡ kia lại đâm tới.
Đối phương không có chiêu số gì, chẳng qua là nhắm trúng người trên ván giẫm mà đâm loạn hươ loạn thôi, nhưng lần này tránh không thoát. Đao gạt đỡ được một cây, một cây khác lại đâm trúng đùi, cũng không có vào quá sâu, chỉ hơn hai tấc, người này rốt cục cũng không đứng vững được nữa té thẳng xuống.