Lê Đại Tân nói.
- Lương thực có sẵn đây dùng đủ được trong ba ngày. Nếu không đủ trấn Ngung Đầu bên kia rất nhanh đã điều tới được, việc này không cần phải lo lắng. Nhưng chúng ta phải tốc chiến tốc thắng không phải vì lương thực mà là sợ viện binh kéo đến. Cho dù chúng ta muốn đánh viện binh cũng phải đợi nhổ cái trại này xuống đã, bằng không ngược lại sẽ bị bọn họ một trong một ngoài giáp công, vậy thì nguy rồi.
Lý Hòa ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã quá chính ngọ, y vừa nhổ nước miếng lên mặt đất vừa nói.
- Đệ sang đấy phái người đi thử xem. Thật không tin một trại do tạp chủng lưu tặc dựng lên, cần phải dùng tới bản lĩnh chiến trận đi đánh. Cái này tính ra không có lợi lắm, cho dù không kiếm được phần ngân lượng này đệ cũng muốn thử.
Nói xong câu này Lý Hòa hung hăng lẩm bẩm nói.
- Nếu như lên chiến trận, lão tử đã sớm điều động hỏa pháo tới, một pháo nã sang lập tức mở trại của bọn lưu tặc này.
Lê Đại Tân cười lắc đầu một cái, lần này y không nói gì.
Trai tráng lưu dân bên trong trại bây giờ ít nhiều đã ổn định chút, vừa rồi chiến đấu trên tường trại khiến bọn họ biết rằng những thương trúc nhìn sơ sài kia đâm giết rất hữu hiệu, mặc dù trong tay địch cầm binh khí bằng sắt, dáng vẻ lại hung hăng nhưng bọn chúng không hề có lực trả đòn. Cuộc chiến đấu vừa rồi ngoài người không cẩn thận ngã xuống tường trại, còn lại đều không có bị thương, chiến quả cũng không ít, sĩ khí vì thế cũng có chút phấn chấn hẳn lên.
Những người giang hồ còn nghi kị đối với Trương Hổ Bân kia bây giờ cũng tâm phục khẩu phục rồi. Mới nãy cũng nghĩ là đã đến lúc bản thân đi lên liều chết chém giết rồi, không ngờ rằng lại bị Trương Hổ Bân gọi đứng yên đó, ngoài trừ đoàn luyện vẫn luôn phục tùng những người này cũng có chút xao động, nghĩ thầm có nên lên hay không, trại vừa vỡ thì cũng coi như là xong đời.
Không nghĩ tới việc Trương Hổ Bân lại dùng lưu dân giống như tấm chắn chặn đòn tấn công, đây khiến cho mọi người cũng trấn định không ít. Vốn ban đầu cho rằng chỗ này chỉ có hai trăm đến ba trăm người chiến đấu được, bây giờ nhìn thấy bọn lưu dân cũng còn sức chiến đấu tức thì cảm thấy sức mạnh của phe mình trở nên mạnh mẽ, phần chắc chắn thủ được lớn hơn rất nhiều.
Mọi người thoải mái, nhưng Trương Hổ Bân ở trên tường trại lại không ung dung như vậy, chỗ lũy làng công thủ y đã nghe qua không ít người giảng giải dạy bảo, có đoàn luyện hương dũng của cường hào nói thủ thế nào, cũng có những người bên trong ở trộm cướp nói tấn công như thế nào. Tăng binh vây đại viện Hà gia, đi theo đội ngũ tới Từ Châu, Trương Hổ Bân cũng từng trải qua, coi như kinh qua chiến trận thực sự, nhưng trong lòng y vẫn không có nắm chắc bởi vì thứ học hỏi được quá ít ỏi.
Lúc đang khẩn trương liền nhìn thấy kẻ địch đồng loạt lên ngựa, đội nhân mã sau khi lên ngựa không xông thẳng lên. Ngược lại lại chuyển sang một hướng khác.
Trương Hổ Bân xoay người nói to.
- Tiểu Trang, người dẫn người theo dõi đội đội nhân mã này. Nếu như bọn chúng tấn công ở chỗ nào khác thì ngươi lập tức cho người phòng thủ, không cần thò đầu ra, để cho bọn họ đến gần tường trại hãy động thủ.
Tiểu Trang kia là một gã đội trưởng bổn đội Triệu Tự Doanh, nghe nói đến liền lớn tiếng đáp ứng, lập tức gọi người bước nhanh men theo bên trong tường trại.
Trương Hổ Bân bỗng nhiên hô to.
Mọi người tản ra trốn đi, sẵn sàng chậu nước trong tay, kẻ địch muốn phóng hỏa.
Nhìn thấy được đội ngũ kẻ địch bên kia bận rộn một hồi, nhìn thấy sương mù bốc lên, không lâu sau đã có người sắp đặt hai bên trái phải chậu lửa và đống lửa cách khoảng một tầm tên, sau đó cung thủ bước ra khỏi hàng, sẵn sàng trương cung lắp tên.
Một hán tử giang hồ có chút vội vã nói.
- Trương đầu lĩnh, chúng ta bắn trả lại, chúng ta đứng cao khẳng định xa hơn so với bọn chúng.
Trương Hổ Bân lắc đầu, nhìn đối phương còn muốn nói gì nữa, y đã giải thích.
- Chúng ta cho dù bắn xa nhưng cung thủ còn xa không bằng bọn chúng, liều lĩnh không được, một người đổi một người chúng ta cũng chịu thiệt.
Hán tử kia ngẫm nghĩ một hồi, lại chuyển sang chuyện khác nói.
- Trương đầu lĩnh, Tiến gia có tới cứu chúng ta hay không, như thế này rồi còn chưa thấy động tĩnh?
- Đương nhiên sẽ đến cứu, người ở Từ Châu dù cưỡi khoái mã không ngừng tới nơi này còn phải mất hơn hai ngày, Tiến gia bên kia sao tới được nhanh như vậy.
Trương Hổ Bân nói thẳng, hán tử kia hậm hực dùng nắm tay đập mạnh vào tường trại nói giọng đầy căm hận.
- Xem ra lần này phải liều mạng rồi.
Trương Hổ Bân buồn bã nói.
Phải liều mạng, không liều mạng thì thế nào cũng bị mất mạng.
Trương Hổ Bân nhìn từ khe hở tấm chắn trên tường trại nhìn ra ngoài một chút, xoay người nói.
- Nói cho người biết bắn tên, không cần đứng lên mở cung, chỉ cần chờ quân địch đến gần liền bắn tên, không có tám phần nắm chắc thì không cần giương cung.
Bắn tên lửa không dễ dàng như vậy, bọn cung thủ bọc mảnh vải có bôi ít dầu mỡ ở phần đầu mũi tên, sau đó sắp xếp thành đội, theo hiệu lệnh quân tướng châm đốt chậu lửa và đống lửa, khi giương cung bắn tên sẽ đồng loạt bắn ra.
Mũi tên lượt thứ nhất bắn ra, hơn một nửa rơi trên đất trống, còn lại đều bắn trúng các lều cỏ và tấm chắn bao quanh tường trại, dù sao cung thủ kẻ địch còn muốn giữ vững một khoảng cách ngắn với tường trại.
Người ở bên trong trại đã sớm ẩn nấp rồi, hơn nữa trong tay còn cầm sẵn chậu gỗ và thùng gỗ chứa đầy nước, mưa tên lượt thứ nhất bắn ra bọn họ liền vội vã lao tới dập lửa. Một chậu nước trút xuống đốm lửa trên đầu mũi tên kia lập tức bị dập tắt, làm xong những việc này mọi người lập tức chạy về chỗ ẩn nấp.
Nghe bên trong không có động tĩnh gì, bọn cung thủ bên ngoài lại đổi cách khác. Ban đầu vốn là quấn vải dính vật dẫn lửa lên đầu mũi tên sau đó châm lửa rồi bắn đi, mỗi một lượt không có gì khác biệt.
Lần này trong trại xuất hiện thương vong, cơn mưa tên lượt thứ nhất vãi ra, mọi người theo thói quen đi ra dập lửa nhưng đợt mưa tên thứ hai lại theo sát đến, sau đó chính là lượt thứ ba. Có vài người tránh né không kịp liền bị tên bắn trúng, tiếng kêu thảm thiết vang lên nhưng hiệu nghiệm của mũi tên dẫn lửa này lại quá bình thường. Tiết trời đã trở nên ấm áp hơn, đất đai cũng đã tan băng, bãi đất hoang rất ẩm ướt, cây cỏ bên trên lều cũng không dễ bị đốt cháy, khoảng cách ba lượt tên không xa nhau như vậy cũng chỉ tạo được một đốm lửa nhỏ nhưng rất nhanh liền bị dập tắt.
Hơn nữa cung thủ phải giữ một khoảng cách với tường trại, bắn được vào tường trại và phạm vi bên trong tường trại rất ít, sức sát thương cũng rất có hạn.
Tường trại một phía khác truyền tới tiếng hô to.
- Tặc nhân muốn sang chỗ này đấy, tổ sáu tổ bảy sẵn sàng.
Đội nhân mã vòng sang bên kia xuống ngựa bắt đầu động thủ.
Lưu dân cũng có tập họp lại phân đội, Triệu Tiến sau khi thu nhận lưu dân liền bắt đầu huấn luyện quân sự sơ sài cho bọn họ, một đám lưu dân đi vào trại này chính là đám huấn luyện tốt nhất, bọn họ được chia làm hai mươi tổ, mỗi tổ trăm người, chờ đợi chỉ huy bất kỳ lúc nào.
Tên lửa bên kia đúng là không lan đến chỗ này, nghe được hiệu lệnh trong các lều trại lập tức có tráng niên xông ra, mỗi người đều cầm gậy trúc, thương trúc vót nhọn đi men theo tường trại, lúc này bên ngoài đã nhìn thấy được rừng thương trúc.
- Trở về đợi ở đó, tặc nhân lại lên ngựa rồi.
Tiếng hét to truyền tới bên tai Trương Hổ Bân, y biết rằng đây là địch nhân đang dò xét và tìm cơ hội.
Đội ngũ cung thủ bên kia không có tiếp tục bắn tên lửa mà chỉ ở đó quấn vải vào mũi tên tạo tên lửa, ở trong bổn đội quân địch lại có người chạy tới truyền lệnh, đội ngũ cung thủ bắt đầu tiến về phía trước, nhấc chậu than và cầm các loại binh khí xem ra là muốn càng nhích sát vào hơn giương cung.
Lúc đi được mười bước, mấy cung thủ đi đầu mới dừng bước chân lại, tiếng mũi tên phá không gào rít vang lên từ phía trại.
Tiếng kêu thảm liên tiếp vang lên, ba người trúng tên té nhào ngay ra đất. Cung thủ bất ngờ trước hết là sửng sốt chốc lát, lập tức quay đầu chạy trở về. Từ lúc bắt đầu đến giờ bên trong trại dùng nước sôi, dùng thương trúc, cung thủ chỉ bắn được một mũi tên vả lại chẳng có gì để mắt tới làm cho bọn họ cũng không để ý với cung tiễn bên trong trại, ai mà ngờ được đến đây thì đột nhiên bắn tên ra hơn nữa không phải là một cây cung.
Sau khi kinh ngạc hoảng hốt, chậu lửa vân vân đều bị vứt bỏ lại, cả đám người xoay người bỏ chạy, hướng trại lại có mấy mũi tên bắn ra, hai người bị bắn trúng phía sau lưng té nhào trên mặt đất, những người khác đứng rất xa không dám đến gần.
Đội nhân mã vừa rồi rời khỏi đội hình kia lại phải lượn vòng quay về, một gã Đại Hán ngời ở trên ngựa bẩm báo.
- Tổng gia, mấy mặt khác của trại này để ý mọi thứ rất chặt, không có chỗ trống để chui vào.
Sắc mặt Lý Hòa càng thêm khó coi, vừa rồi cung tiễn bên trong trại đột nhiên dùng cung tiễn phản kích, bọn cung thủ bỏ chạy tán loạn lui ra phía sau, sắc mặt y nhìn đã không tốt tin báo này càng là sấm chớp liên hồi.
Lê Đại Tân trầm giọng hỏi.
- Các ngươi mới rồi vừa xuống ngựa, bên trong có gì đáp trả?
Đại hán đang cưỡi ngựa ấy đối với Lê Đại Tân cũng có chút nể trọng, nghe thế liền vội trả lời.
- Thuộc hạ...
Lê Đại Tân khoát tay cười nói.
- Đã lâu không quản tới ngươi, nói thẳng là được.