Trên đường không có người nào. Người cưỡi ngựa trong đoàn của Triệu Tiến chẳng qua chỉ có mấy chục người, ngựa cưỡi lại có mấy trăm con, mỗi người có ba, bốn con ngựa, trong bãi hoang cỏ khô yên ắng di chuyển, thanh thế khá là kinh người, hai bên dọc đường chốc chốc lại có con chim kinh sợ bay lên giữa không trung lượn vòng tròn.
Chạy được chừng nửa canh giờ, trên đường nhìn thấy được người rồi, thi thoảng hoặc là một người lẻ loi, hoặc là một đoàn năm, ba người. Bọn họ đi cùng phương hướng với Triệu Tiến, nhưng nhìn thấy đoàn người đông chạy tới, liền vội vàng chui vào trong đám cỏ trốn tránh. Triệu Tiến rất nhanh liền để ý đến điều gì đó không phải. Những người này chính là những người chạy trốn của đội nhân mã Phùng gia.
Muốn ra khỏi bãi cỏ hoang, ở hướng này chỉ có một con đường này để mà đi. Đêm qua chạy tán loạn tứ phía, sớm muộn gì cũng phải mò mẫm tới con đường này, ban đêm cũng không dám đi loạn, lúc này lên đường cũng là bình thường.
Đối với những người này Triệu Tiến cũng chẳng buồn để ý. Dám chặn ở trên đường tất nhiên là một đao vào đầu, nhưng chẳng có ai dám có cái lá gan này, đều là ra sức chui vào bụi cỏ.
Sau khi chạy được hai canh giờ, trên đường ngược lại là không nhìn thấy một ai nữa rồi. Triệu Tiến ra lệnh cho đội ngũ dừng lại, bắt đầu tạm dừng cho ngựa ăn và nghỉ ngơi.
- Đêm qua Lê Đại Tân mang theo người của Phùng gia chạy trước. Đám người này trang bị tốt, xem ra lại có đầu óc, không biết là dọc đường có gặp không?
- Hết sức đề phòng, nếu như chặn ở trước mặt thì đón đánh một trận, sắp xếp người chú ý đến động tĩnh hai bên.
Trao đổi qua quýt vài câu, cả đoàn người lại lên đường. Người nào người đấy đều thay ngựa, ngay cả những con ngựa chở phụ nữ và trẻ em cũng đều thay. Hai canh giờ chạy nhanh liên tục, những con ngựa này đều có chút không chịu nổi.
Thời gian khoảng chính ngọ, đoàn người này của Triệu Tiến nhìn thấy làng mạc san sát. Bọn họ đã ra khỏi bãi cỏ hoang rồi.
Làng ở sát bãi cỏ hoang nhất nhìn thấy đội nhân mã đông đảo này xông ra. Tất cả những người đang đi lại bên ngoài đều chạy vội trở về, mặc cho bọn Triệu Tiến đi qua.
Làng thứ hai, làng thứ ba cũng đều là như vậy, nhưng không nói được là sợ hãi. Đội nhân mã của Triệu Tiến cũng không phải là đang lao như bay, lúc qua đường cũng còn kịp nhìn thấy hai bên đường, phát hiện ra ở trong thôn có người thò đầu ra nhìn.
Tới vùng đất này rồi, ngay cả đường cũng rộng ra rất nhiều. Điều đó khiến cho cử động của đội nhân mã càng trở nên thong dong. Lúc đi qua làng thứ năm, lúc đi qua chưa được bao lâu, phía sau liền có người cưỡi ngựa chạy theo. Tuy nhiên đối với tình huống này Triệu Tiến đã có sắp xếp. Đổng Băng Phong thúc ngựa chuyển hướng nghênh tiếp, chặn ở trên đường giương cung lắp tên. Mũi tên thứ nhất trúng một con ngựa, con ngựa kia ở trên đường chồm lên, ngay lập tức hất văng người trên ngựa xuống. Mũi tên thứ hai bắn trúng ngay vào bả vai người phía sau. Đám người này liền không dám tiếp tục đuổi theo nữa.
Tiếp đó đi qua một làng nữa, dám cưỡi ngựa đuổi theo đều bị dọa quay lại, còn như đuổi theo tiếp, dù sao cũng là đuổi không kịp.
Đi qua vùng thôn trại lưu dân tụ tập, hầu như đã tới phạm vi của huyện thành Túc Thiên. Tới lúc này, mặt trời đã lặn về phía tây, trời sắp tối rồi.
Nơi đây thôn trang san sát, chính là huyện thành phồn thịnh dọc theo sông bình thường. Ở nơi người ở đông đúc như vậy, là không được dừng lại, tránh khỏi xảy ra phiền phức. Nhưng lúc vừa nhìn thấy thành trì, lại nhìn thấy trong đội ngũ có nữ nhân hét lên một tiếng chói tai, tiếp đó lại là một tiếng buồn bã. Quay đầu nhìn lại, lại là một con ngựa đổ vật trên đất, nữ nhân ở phía trên cũng bị té xuống.
Cả đoàn vội vàng dừng lại, lúc qua xem, ngựa đã sùi bọt mép, toàn thân co giật, ngựa đã hết sức rồi. May mà lúc buộc người phụ nữ ở trên ngựa khá là khéo léo. Nữ nhân lần này không bị thương đến gân cốt, chỉ bị thương nhẹ.
Triệu Tiến chau mày do dự một chút, liền dặn dò.
- Thay ngựa, ngựa mệt chết thì thay, nhanh.
Tâm thái người trong đoàn vẫn còn tốt, nghe thấy gọi, vội vàng bắt đầu động tay động chân. Lần này ngay cả bọn nữ nhân và trẻ nhỏ đều hiểu nên tay chân thế nào.
Nhưng ở đây dù sao cũng là gần thành trì, lại gần tới lúc đóng cổng thành. Những người qua lại quả thật không ít. Đoàn người của bọn Triệu Tiến dáng vẻ rất là lạ lùng, hiển nhiên khiến cho không ít người để ý tới.
Lưu Dũng mặt đầy mồ hôi nói.
- Đại ca, có chút phiền phức. Đông người như thế này coi như là có thám tử cũng rất khó mà nhìn ra.
Từng người một đều đang bận rộn tay chân, Triệu Tiến lau mồ hôi trên trán, buồn bực nói.
- Không cần để ý, cứ làm xong trước rồi đi nhanh một chút.
Chuyển người sang những con ngựa chạy không, nhân lúc này, vội vàng lấy lương khô ra cho ngựa ăn. Điều này đã chạm đến lương thực cho bản thân mình rồi. Tuy nhiên điều cấp bách nhất lúc này là duy trì sức ngựa.
Chỉnh đốn rất nhanh được hoàn tất. Đội ngũ của Triệu Tiến lại là tiếp tục lên đường: Triệu Tiến hạ lệnh.
- Đi tới lúc không nhìn thấy đường.
Lúc đi qua thành trì Túc Thiên, xem ra cổng thành đã sắp đóng. Qua địa phận thành trì, vầng mặt trời đã lặn xuống một nửa nơi chân trời.
Đổng Băng Phong giục ngựa đi lên nói.
- Đại ca, sau lưng có người đuổi theo.
Triệu Tiến đánh ngựa chạy sang một bên, ra ý cho đại đội tiếp tục tiến lên, sau đó cất tiếng hô tên của mấy người, đều là gia đinh cung mã thành thạo hoặc là hảo thủ giang hồ. Những người này nghe thấy tiếng gọi, đều tự thúc ngựa ra khỏi hàng, dừng theo ở bên đường.
Đợi cho cả đại đội đi qua, bọn Triệu Tiến nhìn lại phía vừa đi qua, nhìn thấy được mấy người cưỡi ngựa chạy tới. Vừa rồi ở gần thành trì, người qua lại đông, rất khó để nhận ra có người đi theo không, chẳng lẽ nào vì đối phương đi cùng một hướng với mình liền cho là thám tử.
Nhưng đi cho tới giờ, trời sắp tối xuống, trên đường chẳng thấy có người nào. Lúc này những người đi theo bọn Triệu Tiến liền bị phát hiện ra.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Chỉ để lại một người sống là được rồi.
Mấy người hô lên một tiếng rồi lao ra nghênh đón.
Giờ đã nhìn thấy được cách hơn trăm bước có bốn người cưỡi ngựa. Tuy nhiên khác với những người phía trước ngờ nghệch đi theo, bốn người này rất là tinh nhanh, vừa nhìn thấy bọn Triệu Tiến chạy tới, liền thúc ngựa quay lại.
Bọn Triệu Tiến chạy cả một ngày, người ngựa đều đã mệt mỏi, có muốn truy đuổi chắc chắn là không cách nào đuổi kịp, xem chừng ngay cả cự ly hơn trăm bước này xem chừng cũng không rút ngắn lại nổi.
Hơn chần chừ một chút, Triệu Tiến liền ra quyết định, quay đầu lại đi theo đại đội, không thèm để ý đến người theo dõi phía sau.
- Cứ đi theo đường của mình, dám tới gần thì xơi hết.
Lúc thực sự trời tối khó đi, bọn Triệu Tiến liền cắm doanh trại ngay ở ven đường. Nơi này vừa vặn ngay bên ngoài một thôn trang của địa chủ nào đó.
Bầu trời vào đêm, mọi người cũng không phải đều ngủ cả. Đại đội nhân mã như vậy dừng lại ở bên ngoài thôn trang nhà mình, người địa chủ này sớm đã phát hiện.