Sau khi biết cái này, tất cả đều không dám làm điều xằng bậy, ai cũng biết tổng đà Văn Hương Giáo bên đó là con quái vật lớn như thế nào, thủ đoạn hành sự lại là tàn nhẫn cỡ nào.
- Chân bà lão không được nhiễm gió lạnh, nhưng cũng không cách nào không đi xuống đất. Lòng thành kính có hữu dụng, nghe theo cũng là một loại thành kính đấy.
- Được! Trở về phải làm theo lời dặn dò của Thánh Cô. Cái chân đó của mẹ tôi là tật bệnh cũ. Trước giờ ăn chay niệm Phật, cả ngày quỳ ở nơi đó không được cái gì tốt. Cầm được linh dược của Thánh Cô, chiếu theo cách Thánh Cô bồi dưỡng, hiện giờ mỗi ngày đi được mấy canh giờ, trên dưới cả nhà đều vui vẻ hết lớn.
Đây là một vị tín đồ cuối cùng đón tiếp trong hôm nay rồi, một gã trung niên có chút hào sảng cười cáo từ.
Hiện giờ tín đồ Thánh Cô gặp mỗi ngày phải có một con số nhất định, mặc dù là quý nhân có thân phận cũng phải đưa bái thiếp đề tên ước hẹn trước mấy ngày mới bái kiến được.
Vị trung niên này vừa rời khỏi, một bầy con trai mười một mười hai tuổi tức thì bố trí phòng ốc lần nữa, ghế bàn được đặt sang hai bên, bồ đoàn lư hương vân vân cũng đều chuyển đi, màn trúc treo ở trước mặt Thánh Cô cũng được kéo lên, lại có mấy tiểu cô nương tuổi tác gần bằng nhau dâng trà nước lên.
Làm xong hết những việc này, các tiểu cô nương lui xuống, bọn con trai khoanh tay đứng ở hai bên, Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia cũng đi vào, sau lưng bọn họ còn đi theo một hán tử hơn ba mươi tuổi.
Mộc Thục Lan ngồi khoanh chân ở trên bồ đoàn cười chào hỏi.
- Nhị bá, tứ thúc, các người ngồi đi.
Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia đều khẽ gật đầu ngồi vào hai bên, còn hán tử hơn ba mươi tuổi kia thì dừng lại không bước tiếp dùng đại lẽ bái một cái, cung kính nói.
- Thuộc hạ Hoàng Đào bái kiến Thánh Cô.
Lễ số ban đầu coi như đầy đủ, làm xong cái này thì tùy tùy tiện tiện đứng lên, dửng dưng quét mắt một vòng trong phòng nói.
- Trước mắt đã sắp sang năm mới rồi. Thánh Cô bảo thuộc hạ sang đây làm cái gì?
Mộc Ngô Chân nhíu mày một cái, sắc mặt Mộc Ngô Gia cũng rất khó coi. Hoàng Đào này là thổ hào chiếm cứ một vùng huyện Triều Thành, trước kia không có dính dáng gì với Văn Hương Giáo, về sau nhìn thấy Mộc gia làm càng lúc càng phát đạt, dứt khoát cho cả nhà tin Văn Hương Giáo, dựa vào thế lực trên đất của mình thăng thẳng lên làm Hương chủ.
Nhân vật như vậy vào giáo là để được lợi lộc, thành kính thì chẳng cần nói tới, lúc bình thường còn phải cò kè trả giá với "tổng đàn" Lâm Thanh bên này. Nếu muốn mở ra cục diện ở phủ Đông Xương giữ vững được nó, thì phải dùng tới nhân vật như vậy, Mộc Ngô Gia và Mộc Ngô Chân cũng chỉ đành phải vuốt mũi chịu đựng.
Mộc Thục Lan cười nói.
- Hoàng hương chủ, đón năm mới lần này, cung phụng ngươi đưa sang đây có chút ít đi. Ước chừng phải kém hơn bảy thành so với mức đã định.
Nàng mặc một bộ váy dài cung trang màu xanh nhạt. Cách ăn vận này cũng coi như là hóa thân của Thánh Nữ, màu xanh nhạt ra vẻ người lớn chút ít, nhưng mặc ở trên người Mộc Thục Lan lại có vẻ kiều diễm đáng yêu, trang sức của nàng cũng rất hợp. Căn phòng này mặc dù hơi tối, nhìn Mộc Thục Lan lại giống như chiếu sáng xung quanh lên rất nhiều.
Hoàng Đào khinh khỉnh nhìn thẳng vào Mộc Thục Lan, ánh mắt thật không kiêng nể gì, chậm rãi phủi tay mới dửng dưng nói.
- Vẫn mong Thánh Cô bao dung, hương chúng bên dưới cuộc sống nghèo khổ, ta cũng là suy xét tới lòng từ bi thương cảm của Phật Tổ, do đó mới bảo mọi người giao ít đi một chút. Thánh Cô tại thượng, nếu như bức ép gắt gao, bên dưới náo loạn lên...
Trong giọng điệu không ngờ còn uy hiếp, Mộc Ngô Chân lông mày nhíu chặt, còn sắc mặt Mộc Ngô Gia cũng rất khó coi, y biết rằng Hoàng Đào này thân thủ rất không tệ, thật nếu như muốn động thủ e rằng là phiền phức.
Mộc Thục Lan thân là Thánh Nữ cũng không phải mượn danh nghĩa, điều thúc bá mình biết tất nhiên nàng cũng rất rõ ràng, nhưng trên mặt tiểu cô nương vẫn mang nét cười như cũ, cười nhạo báng nói.
- Hoàng hương chủ từ bi như vậy, thế sao còn ở Triều Thành bức chết ba gia đình? Nói không giao nạp cung phụng giết sạch cả nhà? Còn thu nữ nhi một nhà vào làm thiếp của mình phải không?
Ba vấn đề hời hợt hỏi ra, Hoàng Đào sắc mặt tức thì biến đổi, lùi về sau một bước, cả mặt đều là thần sắc kinh hãi, không màn tới lễ nghĩa giơ tay chỉ thẳng vào Mộc Thục Lan nói.
- Ngươi... ngươi sao biết rõ được?
Theo hoảng loạn, gã không để mắt tới hai vị trưởng bối Mộc gia ngồi ở bên cạnh trên mặt cũng giống như vậy đều là kinh ngạc và nghi hoặc.
Kinh hoảng thoáng chốc trôi qua, Hoàng Đào lại tức thì cụp mặt xuống, thanh âm thô bạo nói.
- Thánh Cô thăm dò kỹ như thế, kẻ làm việc bên dưới còn để hết tâm sức đi làm được sao. Phủ Đông Xương này có được cục diện này còn không phải tất cả cùng nhau ra sức. Mưu tính như thế, vậy thì không cần làm nữa rồi.
Đây là thái độ không mảy may sợ hãi, tay Mộc Ngô Chân sờ tới chuôi đao, sắc mặt Mộc Ngô Gia càng thêm khó coi. Bình thường chính y còn cho rằng Mộc gia đã đứng vững vàng, không ngờ rằng giống như Từ Hồng Nho kia nói, hết thảy đều là lâu đài xây trên cát.
Trên mặt Mộc Thục Lan vẫn mang theo nét cười như cũ, giống như đang kể rõ việc vặt vãnh của bọn nữ nhân.
- Dù sao bên này không ở tiếp được nữa thì đi đầu nhập Từ Hồng Nho. Ông ta bên kia không phải hứa cho ngươi chức vị cao hơn sao?
Sắc mặt Hoàng Đào biến đổi, vừa trở tay đã rút đoản đao ngang eo ra, hung tợn nhìn chằm chằm Mộc Thục Lan. Mộc gia phủ Đông Xương cũng là Văn Hương Giáo, Từ Hồng Nho ở huyện Vận Thành phủ Duyện Châu cũng là Văn Hương Giáo, nhưng tất cả đều biết hai bên không đội trời chung, là kẻ thù sinh tử. Hoàng Đào biết rõ kết cục mình thông đồng Từ Hồng Nho bên đó. Nhưng gã cảm thấy mình làm rất bí mật, vốn dĩ không cách nào có người biết được, không ngờ rằng lại bị Thánh Cô tuổi tác không lớn này nói toạc ra.
Gã cầm đao ra, hai huynh đệ Mộc gia cũng đứng cả dậy, người thông hiểu võ nghệ cũng nhìn ra được Hoàng Đào rất khó đối phó, tư thế của gã rất nghiêm cẩn.
Hoàng Đào hung tợn nói.
- Tất cả mọi người đều vì phát tài, ngươi còn thật cho rằng mình là Thánh Cô gì gì đó sao...
Từng bước đi lùi về phía sau.
Còn chưa đợi huynh đệ Mộc gia cử động, Mộc Thục Lan ngồi ở bên trên đưa tay ra hiệu. Hoàng Đào cảm giác được có người bên cạnh bổ nhào tới, theo đó vô ý vung đao. Mới vừa nhấc tay liền cảm thấy trên đùi một phía khác nhói đau, nhịn không được kêu thảm một tiếng, cử động theo đó chậm lại. Chốc lát chậm chạp này, người ở phía khác cũng nhào tới, sau lưng cũng có người xông lên.
Thiếu niên đứng ở hai bên đều bổ nhào cả lại, trong tay mỗi người cầm thiết chùy cỡ chừng nửa xích, đâm vào trên thân Hoàng Đào.
Đối mặt kẻ địch thân thể thấp bé hơn rất nhiều so với mình, trong lúc cấp bách căn bản không cách nào dồn sức phát ra, Hoàng Đào thậm chí không ngờ được những thiếu niên nhìn ngây thơ này sẽ động thủ.