Lúc này mặt trời vừa mới dâng cao đằng trước, chỉ có điều nắng sớm chẳng mang tới chút ấm áp nào, giữa khung cảnh đất tuyết cỏ khô, vẫn gió lạnh thấu xương như trước.
Trời đông đêm dài ngày ngắn lúc Từ Châu mở cổng thành cũng phải trễ hơn rất nhiều so với trước. Đều là giữa tháng chạp rồi, ngay cả thương nhân vào thành buôn bán đồ tết cũng về nhà đón mừng năm mới, binh lính thủ thành cũng rất là nhàn rỗi, không có sự tình lạ thường nào, thường thường ngủ đã rồi mới đứng lên mở cổng.
Bên này mới hạ then cổng, vừa mới mở ra khe hẹp, một người cưỡi ngựa xông vào, hai người cưỡi ngựa sau lưng theo sát đi vào, suýt nữa đụng binh lính mở cổng té ngã.
Binh tốt suýt nữa bị đụng ngã kia chửi ầm lên.
- Đồ khốn kiếp, dừng lại, ngươi là nơi nào...
Mới thét lên được một nửa đã bị người ta bịt miệng lại.
Đồng bọn hắn thấp giọng quát.
- Ngươi không muốn sống nữa à. Đó là Vương tam gia.
Thành Từ Châu như nay, được gọi là Vương tam gia chỉ có một vị, đó chính là Vương Triệu Tĩnh của Triệu Tự Doanh. Vị tiểu gia này trừ thân phận đầu lĩnh Triệu Tự Doanh, còn là con trai độc nhất của tiến sĩ quan kinh thành, chính mình còn có công danh cử nhân, người như vậy, ai đắc tội cho được.
Vị binh tốt quát hét kia mặt mũi trắng bệch, đợi sau khi khôi phục vẻ điềm tĩnh mới thấp giọng buồn bực nói.
- Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì sao lại vội vã như thế?
Quý phủ Vương gia không ít tôi tớ đều đi theo Vương Hữu Sơn đi vào kinh thành, lưu lại mấy người trông coi, nhìn thấy thiếu gia nhà mình trở về, đều sợ hãi nhảy thót, tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh phóng ngựa vào trong nhà vội vã chạy tới Triệu gia.
Bảo gia đinh hộ vệ trước cổng truyền vào bên trong, không bao lâu sau, Triệu Chấn Đường mặc sắc phục bổ khoái hiện ra ở trước cổng, Vương Triệu Tĩnh hấp tấp bước lên trước hành lễ chào hỏi.
Triệu Chấn Đường kinh ngạc hỏi một câu.
- Ngươi sao trở về rồi?
Lập tức cười nói.
- Đây cũng sắp sang năm mới rồi, về rồi cũng tốt. Thúc phải đi nha môn làm việc, con đi theo giúp thúc một chút.
Nghe thấy lời của Triệu Chấn Đường, Vương Triệu Tĩnh thoáng kinh ngạc chốc lát, song vẫn là cung kính vâng dạ. Thương thế bả vai Triệu Chấn Đường đã gần như lành hẳn, nhưng vẫn không cử động được quá mạnh, ngay cả thanh đao bình thường mang theo đều giảm cân nặng đi một nửa, nhìn giống như yêu đao.
Hai người đi ở đằng trước, bọn gia đinh muốn tới gần hộ vệ, đều bị Triệu Chấn Đường ngăn lại bảo trở về.
Vương Triệu Tĩnh thấp giọng nói.
- Triệu thúc, có chuyện gì gấp sao phải gọi tiểu điệt sang đây?
Sở dĩ vội vã như vậy tới thành Từ Châu, là bởi vì Triệu Chấn Đường truyền tin khẩn, nhưng một mực ở chỗ trước cổng, Triệu Chấn Đường vẫn cố làm ra vẻ không biết gì hết.
Thanh âm Triệu Chấn Đường cũng giống như vậy hạ xuống thật thấp.
- Tiểu Tiến không ở Từ Châu, trong lúc mấu chốt ở nơi này lại có đại sự cũng chỉ đành tìm con bàn bạc.
Vẻ mặt Vương Triệu Tĩnh nghiêm nghị, y biết rằng Triệu Chấn Đường rất có lề lối, hơn nữa không muốn thêm rắc rối cho Triệu Tiến, hiện giờ không ngờ phải đưa tin khẩn cấp mời mình sang đây, vậy khẳng định là đại sự thật.
Triệu Chấn Đường nói ngắn gọn.
- Hiện giờ có hai Đông Xưởng Cẩm Y Vệ trong thành. Lúc vừa vào thành đã bị người ta theo dõi, thân phận bại lộ ở khách điếm Thông Hối.
Nghe được ba chữ "Cẩm Y Vệ" đôi mắt Vương Triệu Tĩnh lập tức trợn trừng, trên mặt lộ ra thần sắc hoảng hốt, khựng lại một chút, lập tức hỏi.
- Triệu thúc, hiện giờ có bao nhiêu người biết chuyện này?
Triệu Chấn Đường trầm giọng nói.
- Biết thân phận chỉ có một mình chưởng quầy kia. Thúc hiện giờ sắp sẵn người theo dõi sít sao hai gã Đông Xưởng này. Hiện nay vẫn chỉ là nhìn khắp trong thành, không có lộ ra thân phận.
Vương Triệu Tĩnh khẽ thở nhè nhẹ một hơi. Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ quả thật là danh chấn thiên hạ, lùng bắt cơ mật, bắt giữ quan viên gian ác, càng có trùng trùng tin đồn đáng kinh tởm khiến cho người nghe biến sắc. Còn Vương Triệu Tĩnh từ nhỏ lớn lên ở kinh sư, nơi đó là bản doanh của Cẩm Y Vệ, lại là nơi đặt triều chính, những gì nghe thấy nhìn thấy về Xưởng Vệ càng nhiều, cũng khó tránh y vừa nghe đã bị khiếp sợ.
Vương Triệu Tĩnh thấp giọng hỏi.
- Triệu thúc, Đông Xưởng tới là có liên can tới chúng ta sao?
Trong lòng y đang cười khổ, vừa nghe thấy Cẩm Y Vệ, vô ý đã cho rằng nhắm vào phương này của mình, há không phải tự mình đặt cùng phe cánh với bọn gian tà rồi sao. Nghĩ kỹ lại, Triệu Chấn Đường không có nói đích xác là vậy.
Triệu Chấn Đường nghiêng đầu liếc mắt nói.
- Hai gã Đông Xưởng này đi chỗ đầu tiên chính là tửu phường, còn nói Dư công công gì đó.
Ánh mắt của Vương Triệu Tĩnh âm trầm hẳn đi, nghiêm nghị nói.
- Hẳn là dính líu tới lưu dân Phượng Dương, đích thật là nhằm vào chúng ta mà tới rồi.
Triệu Chấn Đường trầm giọng nói.
- Nếu không lộ thân phận ra ngoài sáng, chỉ xem các nơi trong thành như thế, vậy chúng ta cũng không cần lo lắng quá nhiều. Trong thành chẳng qua là tửu phường và tiệm buôn, bình thường chỉ làm ăn buôn bán mà thôi. Bọn chúng cũng moi móc không ra được chỗ xấu nào.
Cẩm Y Vệ không lộ ra thân phận, chẳng khác nào là hai người bình thường, chuyện làm ăn của Triệu Tự Doanh bên trong thành đều là mua bán bình thường cũng không có làm việc xấu xa gì.
Triệu Chấn Đường lập tức nói.
- Hiện giờ điều lo lắng là hai việc, một là lộ ra thân phận đòi hỏi quan phủ trên đất này giúp đỡ. Tuy nói cao thấp trong nha môn đều biết rõ nặng nhẹ, nhưng khó tránh khỏi có một số tiểu nhân sẽ thừa cơ hội gây sóng gió. Thứ hai là đi Hà Gia Trang, nếu như ở Hà Gia Trang nhìn thấy tầm vóc của Triệu Tự Doanh, vậy sẽ kéo ra rất nhiều tội danh lớn. Nghe nói những tên Đông Xưởng đó đều giao thiệp với đại nhân vật, nếu chẳng may báo lên trên kinh động tới ai đó, điều động quan phủ vân vân...
Người sai khiến điều động được Cẩm Y Vệ, chẳng có gì khác ngoài quan lớn quý tộc và Thái giám, một khi tra ra được chuyện gì, những người đó sẽ ngay lập tức hạ lệnh xử trí, thậm chí ngay cả cơ hội dàn xếp nói đỡ đều không có, vả lại những người này nắm giữ đại quyền, nếu như thật ra tay, Triệu Tự doanh căn bản không cách nào chống cự.
Vương Triệu Tĩnh sắc mặc âm trầm, tay nắm trên chuôi kiếm chặt rồi lại lỏng, cứ như vậy trầm mặt đi về phía trước một đoạn, mới mở miệng nói.
- Triệu thúc nghĩ phải làm cách nào?
Triệu Chấn Đường quay đầu nhìn một vòng, nói thẳng thừng.
- Nếu như bọn chúng lộ rõ thân phận, tìm thẳng tới châu nha, vậy con phải phái hơn trăm người tinh nhuệ lại đây, phong kín xung quanh nha môn, chỉ đề cho người tiến vào cáo trạng thông báo, sau đó rải ngân lượng ra. Nha môn Tri châu hiện giờ trừ Đồng tri châu còn có chút không cam lòng, những người khác đều biết rõ nặng nhẹ lợi hại sẽ không làm khó dễ. Cho dù bọn họ tới lúc đó bảo người dẫn đi Hà Gia Trang cũng tùy tiện sắp xếp chỗ lừa gạt.
Sự tình trong nha môn coi trọng che đậy cho nhau, nhìn chiêu trò hoang đường nực cười, thật ra rất dễ dàng làm xong. Hai gã Cẩm Y Vệ này không phải dân chúng đất này, phải đi nha môn xin giúp đỡ hỏi chuyện. Bọn chúng nghe thấy cái gì nhìn thấy cái gì, toàn bộ nằm trong tay Lại mục và sai dịch, vốn dĩ không cần phải lo lắng.