Lê Đại Tân lẽ dĩ nhiên không cần đi vào từ cổng chính, gã đi từ cổng hông, tôi tớ trông coi trước cổng rất quen thuộc với gã, cười chào hỏi để cho gã đi vào.
Đi được hai bước vào sân, đằng trước lại có một đoạn tường viện, chia đôi phủ đệ Phùng gia thành hai phần trong ngoài, đi tới một chỗ trước cánh cổng nhỏ, cũng có một người gác cổng trông giữ. So với người gác cổng bên ngoài kia, người này không có khách khí gì. Lê Đại Tân rất khiêm tốn lễ độ nói ra thân phận, tên gác cổng kia hờ hững liếc mắt, lề mà lề mề đi vào bên trong.
Đợi một lúc rất lâu, một người trung niên mặc một bộ áo bông bề mặt láng mịn đi ra ngoài, biểu tình trên mặt không mấy vui vẻ, vừa thấy mặt đã trách cứ nói.
- Có chuyện gì sau ngày mười lăm không nói được sao? Làm trì hoãn hứng thú của lão gia và thái gia, ngươi gánh vác được không?
Ở trong thành Dương Châu, người khác kính nể Lê Đại Tân là long đầu, ở trong trạch viện này, gã biết mình chẳng coi vào đâu. Người trẻ tuổi trước mặt này dáng vẻ tuấn tú, họ Dương là đệ đệ tiểu thiếp thứ sáu của lão gia Phùng Thiếu Hiền, cũng ở Phùng gia có chức danh quản sự. Dương quản sự ở Phùng gia cũng chẳng được xếp vào thứ bậc nào. Quản sự nội trạch cũng hữu dụng hơn so với quản gia ngoại viện, chẳng biết chừng nói mấy câu ở chỗ bà lớn của lão gia, tiền đồ ở Phùng gia liền mất ráo.
Lê Đại Tân vội vàng cười giả lả khom người nói.
- Sự tình khẩn cấp, lão thái gia và lão gia bên đó có lẽ đang chờ tin tức. Vẫn mong làm phiền Dương quản sự thông báo một tiếng.
Nếu như là năm đó có lẽ một tát đáng văng sang bên, nhưng hiện giờ khác trước. Vợ con của mình toàn dựa vào Phùng gia mới sống được trong cảnh sung sướng giàu có. Hiện giờ đứa con trai đã vào đọc sách ở trường tư, Phùng lão gia hứa hẹn, nói chỉ cần gã làm việc thật tốt, đứa con rất đơn giản có được công danh, tú tài, cử nhân cũng không thành vấn đề.
Người khác đưa cho lời hứa hẹn này, mọi người chỉ nói si tâm vọng tưởng, nhưng Phùng gia nói ra lời này, Lê Đại Tân cũng không cách nào không coi đó là thật. Gã chính là biết rõ Phùng gia rốt cuộc có thủ đoạn cao siêu cỡ nào. Tuổi tác đánh đánh giết giết cũng đã trôi qua, nên ngẫm nghĩ cho vợ con.
Cười làm lành nói một thôi một hồi lời hay ý đẹp, lại đút cho một thỏi bạc, Dương quản sự này mới quay lưng cả mặt tràn đầy vẻ không hài lòng đi thông báo.
Lại đợi một canh giờ, Dương quản sự mới dẫn Lê Đại Tân đi vào, lần này ít nhiều lễ độ hơn, bởi vì lão thái gia và lão gia đều muốn gặp gã.
Căn phòng Lê Đại Tân vào là một thư phòng của nội trạch. Hào phú truyền đời như Phùng gia này đã dưỡng ra một chút phong vị tao nhã, nhìn không ra huy hoàng lộng lẫy thế nào, nhưng nếu như có người thông hiểu ở nơi này, nhìn tỉ mỉ từng nơi đều phải líu lưỡi, khắp chốn quả không tầm thường.
Cùng đi theo lão thái gia Phùng Kim Phát và lão gia Phùng Thiếu Hiền gặp Lê Đại Tân, còn có một lão già. Mặc dù lão già này cách ăn vận như quản sự đứng ở một bên, nhưng Lê Đại Tân lại không dám khinh thường chút nào. Trong lúc trả lời, lão già này cũng thỉnh thoảng chen mồm vào dò hỏi, Lê Đại Tân trả lời hết mực cung kính.
Gã biết rõ lão già này là đại quản gia của Phùng gia, tuy rằng thân phận là tôi tớ, làm việc lại giống như người làm chủ, cũng có trang viên và khuôn viên của mình. Lão cũng có quản gia của riêng mình, mọi người chỉ gọi Phùng đại gia cũng quên mất tên họ của lão chính là Phùng Đại.
Phùng Kim Phát râu tóc hoa râm, nếp nhăn trên mặt không nhiều lắm, nhìn ra đã biết sống an nhàn sung sướng nhiều năm. Về phần Phùng Thiếu Hiền thì là người trung niên hơi béo khoảng chừng bốn mươi tuổi, vành mắt hơi có chút đen, cho thấy hao tổn vì tửu sắc không ít, nhưng trong mắt rất có thần quang, nhìn rất khôn khéo. Phùng Đại kia trên trán có vết sẹo, đây kỳ thật có chút quái lạ. Nhà giàu quyền quý coi trọng mặt mũi, quản gia kia phải thay chủ nhân nghênh đón tặng lễ, dáng vẻ như thế nào cũng phải đoan chính. Trên mặt có vết sẹo sẽ khiến cho người ta cho rằng là một phường trộm cướp, bình thường sẽ không dùng tới. Nhưng vị quản gia Phùng gia này cứ như vầy làm được mấy chục năm, thân phận thậm chí đều tôn quý hơn hết thảy thân tộc của Phùng gia, mọi người cũng chỉ đành cho rằng kẻ này có ơn cũ với Phùng gia.
Sự tình quay về của Lê Đại Tân có người hỏi han ghi chép, vả lại bẩm báo lên trước, lần này chỉ chẳng qua dò hỏi tỉ mỉ hơn, lão thái gia Phùng Kim Phát dựa vào phản mềm giống như đã ngủ rồi, lão gia Phùng Thiếu Hiền và quản gia Phùng Đại hỏi rất cẩn thận.
Nói xong lời cuối cùng, Phùng Thiếu Hiền trầm giọng nói.
- Lần này, ngươi cực khổ rồi. Những người phủ Hoài An đó cũng là làm việc cho Phùng gia chúng ta. Tiền chôn cất vân vân do ngươi tới xử trí. Lập ra tờ khai cho phòng thu chi, chi thêm ba trăm lượng trả công vất vả lần này.
Xử trí tiền chôn cất, bên trong đó lợi lộc sâu dày, ba trăm lượng tiền vất vả cũng không nói ít được. Phùng gia ra tay hào phóng Lê Đại Tân sớm đã từng thấy qua, nhưng lần này gã chỉ hy vọng biết rõ có đối sách gì. Gã là một trong những đầu mục hộ vệ của Phùng gia, đi phủ Hoài An thậm chí Từ Châu lần nữa gần như cũng là do gã gánh vác, có mưu họa gì gã muốn biết rõ sớm nhất.
Tuy nhiên ba vị địa vị tối cao của Phùng gia này đều không có nói gì, Lê Đại Tân cũng không dám hỏi nhiều, hành lễ cáo lui đi xuống.
Bên này Lê Đại Tân vừa đi, liền có nha hoàn đưa lên ghế gỗ cho Phùng Đại, lão nói lời tạ ơn với phụ tử Phùng gia, tức thì ngồi xuống.
- Lão gia, thiếu gia, Lê Đại Tân này xuất thân thân vệ đại tướng, tính tình trầm ổn, thân thủ cũng rất cao, hẳn phải kết giao cho nhiều chỗ tốt hơn. Cớ sao vẫn luôn phải đặt ở ngoại viện. Cấp cho một chỗ ở nội trang, càng khiến cho khăng khăng một mực trung thành.
Phùng Đại nói xong cái này, Phùng Thiếu Hiền mỉm cười, lại quăng ánh mắt về hướng phụ thân của mình. Thân là chủ nhà, đối mặt với đề nghị của quản gia không ngờ không tiện phản bác.
Phùng lão thái gia giống như chợp mắt tiến vào mộng mị lúc này mở to mắt, thanh âm buồn bực mở miệng nói.
- Những hán tử tánh tình thô hào hoang dã vũ đao động thương này cho bọn chúng mấy phần mặt mũi bọn chúng sẽ muốn cưỡi lên đầu lên cổ. Đè ép bọn chúng, cho đủ ngân lượng thì tốt rồi.
- Lão gia suy tính chu đáo.
Phùng Đại nói một câu không nói tiếp nữa.
Phùng lão thái gia muốn ngồi dậy, Phùng Đại vội vàng đứng đậy đi sang dìu đỡ, lại thêm trà rót nước ở bên cạnh, lão cũng là người tuổi tác hơn năm mươi, cử chỉ vẫn coi như linh hoạt.
Sau khi uống xong ngụm trà, Phùng lão thái gia tinh thần tốt hơn nhiều.
- Đại Minh chúng ta trọng văn khinh võ vẫn là có đạo lý. Những hán tử thô hào đó nào có biết được khuôn phép gì. Song cắt xén bảy tám phần quân hưởng lại không ổn. Sai người ta ra sức, không cho ăn no sao được.
- Cha, tiểu tử hỗn láo Từ Châu kia thật không biết quy củ nữa rồi. Tự cho rằng có chút đao thương thì cho rằng muốn làm gì thì làm. Rõ ràng dám xuống tay với nhà chúng ta. Cần phải giáo huấn cho y biết lẽ phải. Ngày mai con sẽ phái người đi Thái Châu bên kia, sai Phủ Đài hạ lệnh, bắt lấy tên Triệu Tiến gì kia, tru diệt tam tộc của y.
Phùng Thiếu Hiền vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi.